Chương 18 - Vòng Luân Hồi Tàn Nhẫn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thẩm Tịch Ngọc không trả lời, chỉ khẽ vặn cổ tay.

Lưỡi kiếm liền cắt sâu vào da thịt Yến Nguyệt, m,áu tươi trào ra không ngớt.

Nàng ta biết hắn tức giận, cũng biết Thẩm Tịch Ngọc là kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, hai quân đối đầu, nàng không thể thắng được hắn.

Nhưng hiện giờ, xung quanh đều là người của nàng ta.

Sớm muộn gì, Thẩm Tịch Ngọc cũng sẽ trở thành con chó dưới chân nàng.

Yến Nguyệt cố nén đau, bình tĩnh nói:

“Phủ Thái úy nắm trong tay bản đồ phòng thủ của các châu quận, toàn bộ thế lực kiên cố như bàn thạch. Chỉ có ngươi, mới có thể giúp ta mở ra một lối vào.”

Nàng ta cười khẽ:

“Anh hùng khó qua ải mỹ nhân… Thẩm Tịch Ngọc, ta thật vui mừng khi ngươi là một kẻ si tình. Chỉ cần một chút mưu kế, là có thể khiến ngươi phản bội hoàn toàn.”

Những lời này, như những nhát dao đâm thẳng vào tim Thẩm Tịch Ngọc.

Hắn không thể phủ nhận.

Nhiều năm chinh chiến, hắn nắm rõ bố phòng nhờ vào sơ đồ chiến lược của Phủ Thái úy.

Hắn quan sát, nghiên cứu, phân tích từng điểm mạnh yếu.

Chính nhờ nó mà hắn một đường quét sạch chướng ngại, leo lên vị trí Yến Vương.

Hóa ra, ngay từ đầu, hắn chỉ là một quân cờ mà Yến Nguyệt đã sớm lựa chọn.

“Thẩm Tịch Ngọc, đừng trách ta.”

Yến Nguyệt búng tay một cái.

Lập tức, một thanh đao sắc lạnh đặt lên cổ Thẩm Tịch Ngọc.

Nàng ta nở nụ cười lạnh lẽo:

“Ngươi đã làm quá nhiều chuyện xấu. Đứa trẻ kia, coi như là tế phẩm của ngươi đi. Không bao lâu nữa, Tống Hoàn cũng sẽ theo ngươi xuống hoàng tuyền.”

Thẩm Tịch Ngọc bị áp giải đi.

Trước khi rời đi, hắn nhìn nàng ta thật sâu.

Ánh mắt ấy khiến Yến Nguyệt bất giác run rẩy.

Nói không sợ là giả.

Nhưng nàng ta không hối hận.

Yến Nguyệt cắn chặt vải lụa, dứt khoát rút kiếm của Thẩm Tịch Ngọc ra khỏi vai, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Một quốc gia không thể để trống ngai vàng quá lâu.

Nàng ta không dám gi,et Thẩm Tịch Ngọc, nhưng giam lỏng hắn lại là phương án tốt nhất.

Lý Hằng Trung ch,et rồi, nhưng vẫn còn Vương Hằng Trung, Tôn Hằng Trung…

Chỉ cần nguồn độc dược tiếp tục được đưa vào cung, sớm muộn gì, Thẩm Tịch Ngọc cũng sẽ trở thành một phế nhân.

11.

Suốt một tháng ở lại khuê phòng, ta đã hồi phục phần lớn.

Nhưng giờ đây, Thẩm Tịch Ngọc đã biến mất.

Đứa bé cũng không còn.

Ta không rơi một giọt nước mắt, chỉ ngồi trước cửa sổ mỗi ngày, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại trên phố, chẳng nói một lời.

Không ai nhắc đến hắn, ta cũng không hỏi.

Mọi thứ dường như quay trở lại như trước khi ta xuất giá.

Chỉ khác là—giờ đây, bách tính qua lại đều chỉ trỏ, bàn tán về ta.

Danh tiếng của ta, thậm chí còn chẳng bằng một góa phụ trong ngõ.

Phụ thân ta ngày ngày xách ống điếu ra, một lần lại một lần xua đuổi họ.

Những kẻ đó chửi bới rồi bỏ chạy, vẫn không quên mắng mỏ:

“Sợ bị mắng thì đừng có ra ngoài!”

Phụ thân ta quát ngược lại:

“Con gái ta muốn đi đâu thì đi! Dù nó có ngồi trước cửa nhà ngươi, ngươi cũng phải ngậm miệng lại!”

“Vô lý! Vô lý!”

Một buổi trưa nọ, ta tìm đến phụ thân.

“Năm đó, người đã đuổi Thẩm Tịch Ngọc đi như thế nào?”

Phụ thân hừ lạnh, giọng đầy khinh thường:

“Còn có thể thế nào? Đánh ngất rồi lôi ra ngoại thành, ném ở bãi đất hoang. Sau đó gia nhân quay về.”

Ta kể lại tất cả những gì Lý Hằng Trung đã nói.

Sắc mặt phụ thân dần nghiêm trọng, mày nhíu chặt:

“Chẳng trách Thẩm Tịch Ngọc hận Tống gia đến nghiến răng nghiến lợi. Hóa ra là có kẻ nhúng tay vào.”

Ta siết chặt nắm tay, gằn từng chữ:

“Phụ thân, con muốn vào cung.”

“Không được.”

“Nếu đúng như lời con nói, Yến Nguyệt chính là kẻ chủ mưu, con đấu không lại nàng ta.”

Ta bật dậy, cố gắng đè nén cơn hận trong lòng:

“Chẳng lẽ cứ để đứa con của con ch,et oan uổng sao?”

Phụ thân vô thức thốt lên:

“Thẩm Tịch Ngọc bị giam lỏng, ai có thể bảo vệ con?”

Ông vừa nói ra, liền nhận ra mình lỡ lời, lập tức im bặt.

Ta sững sờ:

“Ý phụ thân là gì? Thẩm Tịch Ngọc sao rồi?”

Ông phất tay, không muốn nói nhiều:

“Hoàn Hoàn, trời lạnh rồi, từ nay bớt ra ngoài đi. Chuyện này, không được nhắc lại.”

Từ hôm đó, ông bận rộn hơn trước, tóc ngày càng bạc nhanh như cước.

Ông nói, nhà này chỉ có mỗi ta là con gái, ta là mạng sống của ông và mẫu thân.

Dù có ch,et, ông cũng phải bảo vệ ta chu toàn.

Nhưng ta không muốn trốn mãi trong vòng tay người khác, làm một kẻ vô dụng nữa.

Ta giam mình trong phòng, suốt mấy ngày liền không bước ra ngoài.

Ngày tuyết đầu tiên rơi, kinh thành lại hỗn loạn.

Lửa bốc cháy ngập trời, từ Nam tới Bắc, lan thẳng vào hoàng cung.

Ta đứng giữa trời băng tuyết, nhìn đám cháy rực rỡ trên cung thành.

Liên tiếp tám mũi hỏa tiễn phóng lên bầu trời, từ những hướng khác nhau, nổ tung giữa đêm đen.

Ta không nghe thấy tiếng binh khí giao chiến, nhưng có thể ngửi thấy mùi m,áu tanh nồng nặc.

Phụ thân mất tích.

Phủ Thái úy được thuộc hạ cũ của phụ thân bảo vệ, tất cả cửa nẻo đều bị phong kín.

Lại một lần nữa…

Thế gian này loạn lạc, luôn có người phải ch,et.

Vì quyền lực, ai cũng có thể trở thành quân cờ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)