Chương 11 - Vòng Luân Hồi Tàn Nhẫn
“Tìm ra.”
Giọng điệu của Thẩm Tịch Ngọc bình tĩnh đến đáng sợ:
“Không được sót một ai.”
Hắn cúi xuống, khẽ xoa vết cào trên mu bàn tay.
Vết thương này là do Tống Hoàn trong mơ cào ra.
Giọng nàng gào khóc thê lương chưa từng thấy.
Một nỗi sợ hãi mơ hồ trào dâng trong lòng hắn.
Vài ngày trước, hắn bị tiếng thút thít của nàng đánh thức.
Nàng đổ đầy mồ hôi lạnh, nghẹn ngào gọi tên hắn, khóc đến đáng thương.
Ban đầu hắn chỉ nghĩ vì mình làm nàng sợ, nên đã vụng trộm dỗ dành nàng hồi lâu.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, chuyện này chưa chắc là vô cớ.
Năm đó, Vương gia đến cầu hôn, Tống Hoàn đã từ chối. Nhưng sau đó thì sao…
Tại sao nàng lại khiếp sợ công tử nhà họ Vương đến vậy?
Hắn đứng dưới cơn gió lạnh buổi sớm, toàn thân dần lạnh toát.
Một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu.
Năm đó, hắn luôn ở bên nàng không rời nửa bước.
Chỉ duy nhất một lần—
Hắn rời vương đô, ngày hôm sau trở về, liền thấy nàng như mất hồn, rồi đoạn tuyệt với hắn.
Đôi khi, sự thật chỉ cách hắn một tầng thù hận quá dày, hoặc… một lớp giấy mỏng manh.
Đợi đến khi mối hận lắng xuống, sự thật ấy lại khiến hắn chùn bước.
Hắn vô thức siết chặt tay, đè lên vết cào, đến khi m,áu rỉ ra, khiến hắn hơi nhíu mày vì đau.
Dòng suy nghĩ đột ngột dừng lại.
Không.
Hắn, một kẻ hèn mọn, xuất thân thấp kém, không xứng với thiên kim phủ Thái úy.
Bị đùa bỡn là điều hiển nhiên, không cần bất cứ lý do nào khác.
Hắn nhắm mắt, ngửa đầu, hít sâu, tự thuyết phục mình rằng, hắn thà tin Tống Hoàn chỉ đang chơi đùa hắn.
Hơi lạnh buổi sáng tràn vào phổi, khiến đầu óc hắn càng thêm tỉnh táo.
Cũng càng nhắc nhở hắn, cái cớ đó nực cười biết bao.
Tống Hoàn là người đầu tiên đối xử tốt với hắn.
Vì hắn mà cãi lời trưởng bối, bị đánh vào lòng bàn tay, trốn trong phòng khóc.
Hắn nóng ruột dỗ dành nàng, nhưng nàng lại nũng nịu đòi kẹo.
Lúc hắn rời phủ, nàng ngoan ngoãn đứng dưới hiên, chớp mắt hỏi hắn khi nào sẽ về.
Hắn và nàng đã bên nhau ba năm… Nếu như nàng chưa từng thay lòng…
Hắn không dám nghĩ tiếp nữa.
“Bệ hạ… Ngài chảy m,áu rồi!”
Giọng nói the thé của Lý Hằng Trung vang vọng khắp hành lang dài.
Thẩm Tịch Ngọc không để ý, chỉ lạnh giọng ra lệnh:
“Một ngày. Nếu không làm xong, ngươi tự mình mang đầu đến gặp ta.”
Lý Hằng Trung lạnh toát cả người, biết bệ hạ đang thực sự nghiêm túc, lập tức dốc toàn lực thực hiện.
Buổi triều như thường lệ vẫn kéo dài, khô khan mệt mỏi.
Thiên hạ bách phế đãi hưng, vô số sự vụ khiến hắn kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Hạ triều, Yến Nguyệt đã chờ sẵn ngoài điện.
“Bệ hạ đón Tống tiểu thư đi rồi?”
Hắn dừng bước:
“Phải thì sao?”
Nàng sững sờ, siết chặt tay áo.
“Bệ hạ, ngài đừng quên, nhờ đâu mà ngài có được ngày hôm nay.”
Trong triều, người phe Yến vương chiếm số đông, Thẩm Tịch Ngọc chưa thực sự vững chãi, lấy gì đối chọi với nàng?
Hắn cười nhạt, nhưng nụ cười chẳng chút ấm áp:
“Hoàng hậu, nàng rõ ràng giới hạn của trẫm.”
Phải, hắn dựa vào Yến quân để giành thiên hạ.
Nhưng hắn không dựa vào Yến Nguyệt.
Người có ơn với hắn là lão Yến vương, nhưng lão Yến vương đã sớm bị chính nàng gi,et ch,et.
Cho đến nay, Yến quân vẫn chia làm hai phe.
Một phe trung thành với di mệnh lão Yến vương, dốc lòng phò tá hắn.
Một phe nằm dưới trướng Yến Nguyệt.
Tranh đấu nhiều năm, chỉ là người ngoài không biết mà thôi.
Ở một mức độ nào đó, hắn và Yến Nguyệt, giống như hai kẻ địch đề phòng lẫn nhau.
Hắn có thể để nàng nhúng tay vào một số chuyện.
Nhưng nàng ngàn vạn lần không nên quản hắn yêu ai, hận ai.
Lại càng không nên dùng danh nghĩa ân tình, đem Tống Hoàn ra làm quân cờ.
Nàng đã vươn tay quá xa rồi.
Yến Nguyệt phẫn uất bỏ đi.
Thẩm Tịch Ngọc đứng trên bậc thềm cao, cúi đầu nhìn vết thương trên mu bàn tay, chìm vào suy tư.
Đêm xuống, trời đổ mưa.
Hắn vốn ngủ rất nông, từ khi lên ngôi lại càng chẳng thể chợp mắt.
Cung thành rộng lớn, âm u vắng lặng, như một hồ nước đen sâu không đáy, chỉ cần chìm xuống, sẽ không bao giờ trèo lên được nữa.
Tối nay ngủ không được, chi bằng khỏi ngủ.
Hắn ngồi trên long ỷ, lặng lẽ nhìn cơn mưa lạnh lẽo, bỗng nhiên nhớ về những tháng ngày ở Tống phủ.
Khi đó cũng lạnh thế này.
Mưa rơi, hắn đứng trong hành lang canh đêm.
Tống Hoàn khe khẽ mở một khe cửa sổ, đưa ra chiếc áo tơi, còn đặt một chén trà nóng trong tay hắn, mặt đỏ bừng:
“Ta thích mưa, muốn ngắm thêm một lát.”
Lâu dần, hắn mạo muội đoán rằng, nàng không phải thích mưa, cũng không phải muốn xem mưa.
Nàng có khi nào… là thích một người không?
Lúc có Tống Hoàn bầu bạn, đêm mưa lạnh lẽo dường như cũng không còn quá rét buốt.
Nhưng sau đó, chỉ một câu nói của nàng, mọi tình cảm đều đoạn tuyệt sạch sẽ.
Mưa đêm lạnh lẽo, hơi nước len qua khe cửa sổ, thấm vào xương tủy, những vết thương cũ bắt đầu âm ỉ đau.
Một số là vết thương để lại từ chiến trường.
Một số là vết tích hắn mang trên người, ngày trốn khỏi vương đô năm ấy.