Chương 4 - Vợ Của Thần Minh
“Không biết lần sau đến bao giờ mẹ mới có thể làm cho con ăn.”
“Đợi lễ tế năm nay, mẹ sẽ làm thêm một ít, mang đến cúng cho con.”
Tôi…
Tôi vẫn chưa quen với cách mẹ nói chuyện với mình như đang nói với tổ tiên.
Em trai và em gái tôi vẫn vô cùng cố chấp.
“Cầu xin chị tổ phù hộ cho em ra thẻ vàng.”
Tôi bất đắc dĩ gật đầu.
“Được rồi, được rồi. Nếu chị thật sự có thần thông, chị chúc hai đứa quay thẻ trong trò chơi đều được như ý!”
Giây tiếp theo.
Em trai tôi mở điện thoại, thật sự lạy tôi ba lạy.
Ánh sáng vàng chiếm trọn giao diện quay thẻ trên điện thoại. Nó kích động đến mức nhảy múa:
“Ra thẻ vàng rồi! Ra thẻ vàng rồi! Cảm ơn chị! Chúc chị và anh rể sống với nhau đến đầu bạc răng long!”
Tôi nhìn thần minh đang cười híp mắt bên cạnh, thầm mắng thằng nhóc này đúng là lập trường không vững!
Sự náo nhiệt trong từ đường dần dần tan đi.
Cuối cùng, ngay cả tiếng cãi nhau của em trai và em gái tôi cũng biến mất.
Chỉ còn lại tôi và thần minh.
Trong lòng tôi khổ sở, không nhịn được than phiền:
“Khó khăn lắm mới được thăng chức tăng lương.”
“Tôi phải quay về ăn một bữa thật ngon với bạn bè để ăn mừng.”
Tôi cứ tưởng anh sẽ nói không được.
Nhưng anh lại trở nên vô cùng hào phóng.
“Đương nhiên.”
“Ta đã nói rồi, nàng muốn làm gì cũng được.”
Tối hôm ấy, tôi ở lại qua đêm trong nhà cổ nhà họ Trình.
Có lẽ vì giọng nói của thần minh quá hay, vóc dáng lại quá quyến rũ.
Đêm đó, tôi nằm mơ.
Trong mơ, tôi thả lỏng tà niệm, quấn lấy thần minh hoan ái suốt đêm, còn vô cùng mê luyến sức mạnh nơi eo anh. Anh không từ chối, thậm chí còn không biết mệt mỏi mà phối hợp với tôi…
16
Sau khi tỉnh dậy, tôi mới phát hiện mình lại dám khinh nhờn thần minh trong mơ.
Sợ thần minh đọc được ký ức trong giấc mơ của mình.
Tôi vội vàng nhân lúc trời chưa sáng, lén rời khỏi nhà cổ nhà họ Trình.
Nhưng tôi không ngờ.
Ngày hôm sau đi làm, thần minh lại đi theo tôi.
Ỷ vào việc không ai nhìn thấy anh.
Buổi sáng họp, anh nằm bò trên bàn, nghiêng đầu nhìn tôi.
Buổi trưa xếp hàng mua trà sữa, anh giơ hai ống tay áo lên. Cả con phố chỉ có trên đỉnh đầu tôi là trời râm mát.
Buổi tối tham gia liên hoan công ty, anh lén nhìn nhóm trò chuyện trên điện thoại của đồng nghiệp tôi, nói với tôi rằng trong nhóm có người đang tung tin đồn bẩn thỉu về tôi.
Khó khăn lắm tôi mới về đến nhà, muốn yên tĩnh tắm rửa một lúc, anh cũng muốn đi vào tắm cùng tôi, còn mỹ miều gọi đó là vợ xướng chồng theo.
Mười một giờ đêm, điện thoại của tôi vang lên.
Là tin nhắn WeChat của người tôi thầm thích:
“Tôi nhìn thấy Tiểu Hôi đăng ảnh mọi người liên hoan. Nhà hàng nào vậy? Trông ngon thật, lần sau dẫn tôi đi nhé?”
Tôi nằm trên giường, ôm điện thoại cười thầm. Một gương mặt cười híp mắt thò đến. Rõ ràng đang là mùa hè, nhưng tôi lại cảm thấy căn phòng lạnh đến thấu xương.
“Rất tốt. Nếu nàng vui thì cứ đi đi.”
Tôi là một người thật thà.
Đương nhiên tôi vui vẻ đi ăn một bữa thật ngon với người mình thầm thích.
Ngày hôm sau.
Tôi nghe nói người tôi thầm thích xin nghỉ về nhà. Anh ta kinh ngạc nói với tôi rằng mộ tổ nhà mình bị người ta đào lên, mẹ anh ta còn hỏi có phải bên ngoài đã đụng phải thứ gì không sạch sẽ hay không.
Ngày thứ ba.
Mấy đồng nghiệp nói xấu tôi trong nhóm cũng xin nghỉ. Không biết là ai đã đăng ảnh chụp màn hình những lời họ nói xấu lãnh đạo công ty vào nhóm chung của công ty.
Có lẽ cả đời này họ cũng không còn mặt mũi quay lại công ty nữa.
Ngày thứ tư, tôi lại được thăng chức.
Ngày thứ năm, tôi nhặt được một tờ vé số, trong vô hình lại trúng giải lớn.
Ngày thứ sáu, tôi góp đủ tiền đặt cọc, đổi sang một căn nhà lớn. Tôi mua đồ ăn, chuẩn bị ăn cùng thần minh để chúc mừng.
Tôi vui vẻ đẩy cửa bước vào.
Trên thùng giấy chuyển nhà không hiểu sao lại có thêm một mảnh giấy.
“Có một kẻ nhát gan đã thầm yêu cô hơn một nghìn năm.
Anh ấy đã trở về từ đường.
Anh ấy sắp tan biến.”
17
Tôi muốn gặp lại thần minh một lần, nhưng ngay cả tên anh là gì tôi cũng không biết.
Trên tờ giấy chỉ còn lại một câu cuối cùng:
“Từ đường nhà họ Trình, bức tranh thứ ba, đáp án ở ngay tại đó.”
Ngay trong đêm, tôi bắt xe trở về nhà cổ nhà họ Trình.
Trong hành lang từ đường, tôi nhìn thấy mấy bức thư họa được lưu truyền cho hậu thế xem.
Đơn giản chỉ là ghi chép về những tổ tiên nhà họ Trình có cống hiến lớn.
Chỉ riêng bức thứ ba là khác.
Bức thứ ba kể câu chuyện một cô gái đánh cá dây dưa với ác quỷ, cuối cùng bị dìm chết dưới đáy hồ.
Bức tranh này dùng để cảnh cáo hậu nhân nhà họ Trình không được học theo cô. Nếu làm bạn với ác quỷ, kết cục sẽ vô cùng thê thảm.
Tôi nhìn bức tranh rất lâu.
Lúc này mới chợt nhớ đến con quỷ từng bò ra khỏi tay áo thần minh.
Chẳng lẽ…
Nó chính là con ác quỷ đã dây dưa với cô gái đánh cá?
18
Tôi trở lại trước bàn thờ của thần minh, vẫn không thể hiểu nổi.
Bên trong ngoài một pho tượng thần được chạm khắc tinh xảo thì không còn động tĩnh nào khác.
Thần minh biến mất rồi.
Ngay cả hoa quả cúng bên ngoài bàn thờ cũng hơi mốc.