Chương 9 - Vịt Con Xấu Xí và Thiên Nga Trắng
Nhưng đi đâu cũng mang tôi theo.
Họp cũng mang theo, đi công tác cũng mang, ngay cả khi ký hợp đồng mấy trăm triệu, cũng bắt tôi ngồi cạnh để… đưa bút.
Mọi người đã quen gọi tôi là “cái đuôi nhỏ của Tổng giám đốc Từ”.
La Cẩn cũng không trở thành con dâu nhà tài phiệt như ba mẹ mong muốn.
Sau khi tốt nghiệp, chị chọn làm… phóng viên chiến trường.
Tóc cắt ngắn, da rám nắng đen sạm.
Mẹ tôi ở nhà khóc la om sòm, nói nuôi con gái uổng phí.
Nhưng mỗi lần tôi nhìn thấy ảnh La Cẩn gửi về —
Chị cười rạng rỡ, bế trẻ con giữa đống đổ nát, ánh mắt sáng rỡ và kiên cường…
Tôi nghĩ —
Đó mới thật sự là thiên nga trắng.
Đang bay về vùng trời thuộc về mình.
Thêm một mùa thu nữa lại đến.
Hoàng Nghị Viễn kết hôn.
Cậu ta gửi thiệp mời cho tôi.
Ban đầu tôi không định đi. Nhưng Từ Trạch Khai nói:
“Đi. Để nó thấy, em cũng đang sống rất tốt.”
Người này — đúng là thù dai số một.
Trong tiệc cưới.
Hoàng Nghị Viễn thấy tôi, ngẩn người rất lâu.
Bây giờ tôi tuy không phải đại mỹ nhân gì, nhưng nhờ có Từ Trạch Khai nuôi kỹ, nên tự tin, bình thản.
Mặc váy dạ hội thanh lịch, khoác tay người đàn ông quyền lực nhất tiệc cưới.
Khi đến lượt cụng ly, Hoàng Nghị Viễn có phần lúng túng:
“Mạn Mạn… chúc cậu hạnh phúc.”
Tôi mỉm cười, nâng ly:
“Cảm ơn, cậu cũng vậy.”
Từ Trạch Khai bên cạnh hừ lạnh một tiếng:
“Cô ấy đương nhiên hạnh phúc.”
Dứt lời, cạn sạch ly rượu, kéo tay tôi bỏ đi.
Ra khỏi khách sạn.
Gió thu cuốn lá khô bay xoay tròn.
Từ Trạch Khai bỗng dừng lại, ngồi thụp xuống.
“Làm gì vậy?” Tôi hỏi.
“Dây giày tuột rồi.”
Cậu quỳ một gối xuống đất, buộc lại dây giày cao gót cho tôi.
Đèn đường vàng vọt chiếu xuống, phủ lên người cậu một tầng ánh sáng như viền vàng.
Như một kỵ sĩ thành kính.
Buộc xong, cậu không đứng dậy.
Mà lấy từ túi áo ra một hộp nhung.
Mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương hồng.
Không lớn, nhưng lấp lánh rực rỡ.
Giống như tờ giấy gói bánh quy nhập khẩu trong bữa tiệc hôm ấy.
“La Mạn.”
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt màu xám nhạt ấy, phản chiếu hình ảnh bé nhỏ của tôi.
“Kết hôn.”
Không phải câu hỏi, mà là một mệnh lệnh.
Vẫn bá đạo như mọi khi.
Mũi tôi cay xè, suýt chút nữa thì bật khóc.
“Từ Trạch Khai, anh cầu hôn mà không nói được một câu đàng hoàng à?”
Cậu ấy nhíu mày nghĩ một chút.
“Của anh.”
Cậu nói.
“Cả đời này đều là của anh.”
“Hối hận cũng vô ích.”
Tôi bật cười trong nước mắt.
Đưa tay ra.
“Được thôi, lợi cho anh rồi đấy.”
Chiếc nhẫn trượt vào ngón áp út.
Vừa khít.
Từ Trạch Khai đứng dậy, ôm tôi thật chặt vào lòng.
Gió lướt qua tán cây, xào xạc vang lên.
Tôi bỗng nhớ đến cái đêm đáng sợ năm xưa —
Cô bé nhỏ ngồi trong hố cát, vẽ vời những ước mơ.
Cô bé đó vẫn luôn chờ đợi.
Chờ một người —
Một người không ghét bỏ cô lấm lem bùn đất, sẽ băng qua đám đông, kiên định bước về phía cô.
Và cuối cùng, cô đã chờ được.
— HOÀN —