Chương 23 - Vĩnh Viễn Không Hối Hận
Như vậy cũng tốt.
Ngu Cẩn Tư vừa nghĩ thế đã nghe giọng lạnh nhạt của Phó Chu Uyên:
“Đi thôi.”
Hắn đi phía trước, dáng người cao thẳng đoan chính.
Ngu Cẩn Tư đi theo sau, từ đầu đến cuối giữ khoảng cách không xa không gần.
Phó Chu Uyên nhận ra nhưng không nói.
Khi xe ngựa của đoàn người đi tới giữa sườn núi, vài điểm hàn quang đột nhiên lóe lên.
Tiếng xé gió chói tai.
Mấy mũi tên bắn về phía xe ngựa của hoàng đế và Phó Chu Uyên.
Đội ngũ buộc phải dừng lại.
Thị vệ rút đao hét lớn:
“Có thích khách! Bảo vệ bệ hạ và Nhiếp chính vương!”
Lời vừa dứt, mấy đội thích khách áo đen che mặt đột nhiên lao khỏi bụi cây!
Ngu Cẩn Tư rút kiếm, gia nhập chiến cuộc.
“Cẩn Tư, cẩn thận!”
Phó Vọng Quân nói rồi cũng bắt đầu phản kích.
Hắn từ nhỏ đã học võ, lục nghệ tinh thông.
Lúc này kéo cung lắp tên, liên tiếp bắn ra mấy mũi, bảo vệ những văn thần không đủ sức đối địch.
Phó Chu Uyên cầm trường kiếm, nhẹ nhàng ngăn thế công rồi xoay kiếm phản sát.
Khóe mắt hắn từ đầu đến cuối vẫn chú ý thân ảnh Ngu Cẩn Tư ở phía xa.
Nhất thời ánh đao bóng máu, tiếng kinh hô và tiếng kêu thảm đan xen.
Trong đoàn còn rất nhiều văn thần không biết võ.
Ngu Cẩn Tư chỉ có thể vừa đánh vừa dẫn người ra xa.
Chiến cuộc giằng co, nhưng phần lớn thích khách đã bị nàng dẫn tới vách núi giữa sườn, cách xa xa giá.
Ngu Cẩn Tư cầm kiếm từng bước lùi tới mép vực.
“Các ngươi là người Nhu Nhiên?”
Nàng hỏi.
“Bớt nói nhảm!”
Kẻ cầm đầu âm trầm nói:
“Ngu Cẩn Tư, giết ngươi, Đại Dận sẽ mất một cánh tay đắc lực. Hôm nay nơi này chính là chỗ chôn xương của ngươi!”
Trong mắt Ngu Cẩn Tư không hề có sợ hãi, ngược lại còn khẽ cười.
Chỉ một câu ấy đã đủ.
Nàng từng giao chiến với người Nhu Nhiên, đã nghe ngôn ngữ và khẩu âm của họ.
Bởi vậy chỉ cần người nọ mở miệng, nàng đã nhận ra.
Mấy người trước mặt từng bước ép tới.
Ngu Cẩn Tư lúc này đã không còn đường lui.
Trước khi đám thích khách áo đen kịp phản ứng.
Nàng đột nhiên không chút do dự xoay người nhảy xuống vách núi!
Trong khoảnh khắc, cơ thể rơi xuống với tốc độ cực nhanh, bên tai tiếng gió rít gào.
Nàng chỉ kịp nghe trên vách núi vang lên một tiếng gào thét xé gan xé phổi:
“Ngu Cẩn Tư—!!!”
Ngay sau đó.
Nàng nhìn thấy một thân ảnh huyền sắc quen thuộc, không chút do dự nhảy theo nàng xuống vực!
Chương 26
Không biết qua bao lâu.
Khi Ngu Cẩn Tư tỉnh lại lần nữa, nàng chỉ cảm thấy toàn thân đau thấu xương, kèm theo cái lạnh ngấm sâu vào tủy.
Nàng chậm rãi mở mắt.
Bên tai mơ hồ có tiếng nước chảy róc rách.
Nàng cố chống tay muốn ngồi dậy, nhưng phát hiện mình đang bị người ôm chặt trong lòng, không thể động đậy.
Ngu Cẩn Tư lập tức kinh hãi, hoảng loạn giãy khỏi vòng tay Phó Chu Uyên, nhưng lại động đến vết thương.
Một tiếng rên ngắn thoát khỏi kẽ răng.
Phó Chu Uyên cũng bị động tác bất ngờ ấy kéo trúng vết thương ở chân, khẽ hừ một tiếng rồi nhíu mày tỉnh dậy.
Lúc này Ngu Cẩn Tư mới phát hiện trên chân hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vết rách, máu me đầm đìa.
Hắn mở mắt.
Ánh nhìn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng việc đầu tiên lại là tìm Ngu Cẩn Tư.
“Nàng có sao không?”
Ngu Cẩn Tư cố nhịn đau, mắt hơi đỏ rồi lắc đầu.
Lúc này Phó Chu Uyên mới hơi thở phào.
Chân đau dữ dội.
Hắn nghiến răng đưa tay sờ xuống, phát hiện xương không gãy, chỉ bị thương gân mạch.
Hồi lâu, cơn đau dịu đi.
Ngu Cẩn Tư mới nhớ lại chuyện khi ấy.
Bọn họ cùng rơi xuống vách núi.
Trong lúc rơi, Phó Chu Uyên ôm chặt nàng, cả hai cùng rơi xuống sông.
May mà vách núi giữa sườn không quá cao.
Nhưng khi đó ý thức nàng mơ hồ.
Chỉ cảm nhận có người ôm mình, cố hết sức bơi về bờ.
Ngoài Phó Chu Uyên ra không thể là ai khác.
Phó Chu Uyên ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u.
“Còn đi được không?”
Ngu Cẩn Tư một tay kéo tay áo lên.
Lúc rơi từ trên cao xuống nàng bị trầy một mảng lớn.
Hiện giờ máu thấm ra, chảy dọc cánh tay.
Nàng xé một mảnh vải từ y phục, qua loa xử lý vết thương rồi gật đầu với Phó Chu Uyên.
“Nhìn trời có lẽ sắp mưa. Chúng ta tìm một nơi tránh mưa trước.”
Hiện giờ cả hai đều có thương tích.
Nếu còn dầm thêm một trận mưa, e rằng thật sự không thể trở về.
Chỉ là Ngu Cẩn Tư nhìn chân Phó Chu Uyên, vô cùng lo lắng.
“Hoàng thúc, vết thương ở chân ngài…”
Phó Chu Uyên nhận thấy ánh mắt nàng.
Đôi môi mỏng tái nhợt mím chặt.
“Không sao, không thương tới gân cốt, có thể đi.”
Mặc dù hắn nói vậy, Ngu Cẩn Tư vẫn bước lên đỡ khuỷu tay hắn, để hắn mượn sức.
Hai người vòng đi vòng lại trong rừng.
Phó Chu Uyên thấy trán Ngu Cẩn Tư đầy mồ hôi lạnh, trong lòng không đành, đang muốn bảo nàng nghỉ một lúc.
Ngu Cẩn Tư lại đột nhiên chỉ về phía trước, vui mừng nói:
“Hoàng thúc nhìn kìa!”
Phó Chu Uyên nhìn theo hướng tay nàng.
Phía trước có một ngọn núi thấp, cỏ dại rậm rạp che khuất một cửa hang.
Hai người tạm nghỉ chân tại đây, chỉ có thể chờ người phía trên men theo đường tìm tới.
Trước lúc ấy, bọn họ phải giữ mạng.
Mây đen chưa tan, mưa lớn trút xuống.
Đêm ấy không có trăng, bốn phía tối đen.
Ngu Cẩn Tư bắt đầu sốt nhẹ.