Chương 12 - Vĩnh Viễn Không Hối Hận
Phó Vọng Quân khẽ hừ, quay đầu đi, không so đo với nàng.
Hề Duyệt rũ mắt, khó giấu vẻ cô đơn.
“Ta chỉ nhìn ra được.”
Cảm xúc giấu trong mắt người mình yêu, sao nàng có thể không nhìn ra?
Ba ngày sau.
Chuyện đại hôn của Nhiếp chính vương vì biến cố bất ngờ mà đành bỏ dở.
Khi Hề Duyệt bưng thuốc bước vào phòng ngủ, nàng thấy Phó Chu Uyên đang dựa trên giường, trong tay cầm một cuộn địa đồ địa thế Nhu Nhiên.
Tóc đen xõa xuống, bệnh sắc trên mặt chưa tan.
Lúc này hắn chăm chú cúi đầu, một lọn tóc dài rơi xuống bên mặt.
Mày thanh mắt phượng, tuấn mỹ vô song.
Hơi thở Hề Duyệt rối loạn:
“Vương gia, uống thuốc trước đi. Nghỉ một lúc rồi hãy xem.”
Phó Chu Uyên “ừ” một tiếng, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối không rời bản đồ.
Hắn nhận thuốc, uống cạn một hơi.
Nhưng Hề Duyệt mãi vẫn chưa đi.
Lúc này Phó Chu Uyên mới đặt bản đồ xuống, ngẩng đầu nhìn nàng, giọng ôn hòa nhưng lạnh nhạt:
“Còn chuyện gì?”
Hề Duyệt do dự hồi lâu, như cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
“Thần nữ to gan, muốn cùng Vương gia… hòa ly.”
“Ta biết Vương gia không có tình ý với ta, chỉ vì bất đắc dĩ mới nạp ta làm Trắc phi.”
Người hắn thật sự không buông được đang ở xa ngoài nghìn dặm.
Nàng tuy vô cùng ái mộ Phó Chu Uyên, nhưng hiện giờ đã nhìn rõ lòng hắn, cũng nhìn rõ lòng mình.
Huống hồ ba ngày qua nàng đã nghĩ thông một chuyện.
Thật lâu sau, nàng nghe Phó Chu Uyên khẽ thở dài.
“Nếu đã vậy, nàng muốn gì?”
Chương 11
Hề Duyệt mỉm cười:
“Ta chỉ mong Vương gia đời đời thuận lợi, mọi chuyện như nguyện.”
“Ta sẽ thuyết phục phụ thân, sau đó tự mình rời kinh.”
Nàng rũ mắt, dường như nhớ tới thuở nhỏ xa xôi, giọng nhẹ nhưng kiên định.
“Ta cũng thật sự rất muốn tận mắt nhìn xem giang hồ mà Tiểu Tư thường kể khi còn nhỏ rốt cuộc là cảnh tượng thế nào.”
Đồng tử Phó Chu Uyên hơi co lại.
Một lúc lâu sau hắn mới nói:
“Hề thị sẽ không bỏ qua Sau khi hòa ly, nếu nàng trở về Hề phủ, những ngày sau này cũng sẽ không dễ sống.”
Hề Duyệt lại nói:
“Sau khi rời kinh, mọi chuyện trong kinh thành sẽ không còn liên quan tới ta nữa. Vương gia cứ yên tâm, ta sẽ không để chuyện hòa ly làm phiền đến ngài.”
Chuyện này từng khiến nàng trăn trở rất lâu.
Nàng cũng từng nghĩ cứ nhắm mắt như vậy, giả vờ rằng Phó Chu Uyên cũng rất yêu mình, duy trì tình cảm bề ngoài với hắn suốt đời.
Nhưng mấy ngày qua nàng nhìn thấy ánh nến trong phòng Phó Chu Uyên suốt đêm không tắt.
Nhìn thấy Phó Chu Uyên sai ám vệ đến biên cảnh dò xét tin tức.
Nhìn hắn đêm đêm nhìn những thứ có liên quan đến Ngu Cẩn Tư mà xuất thần…
Nàng không thể tiếp tục tự lừa mình.
“Nếu nàng đã quyết, cứ làm đi.”
Phó Chu Uyên thu hồi ánh mắt, coi như đồng ý.
Hề Duyệt tạ ân rồi rời đi.
Phó Chu Uyên gõ nhẹ đầu ngón tay lên mép giường.
Một bóng đen lập tức xuất hiện.
Phó Nhất cung kính quỳ trước hắn.
“Bên Tư nhi có tin tức gì không?”
Phó Nhất đáp:
“Vương gia yên tâm, Vương phi liên tiếp thắng trận, thế như chẻ tre , nhất định chẳng bao lâu nữa sẽ khải hoàn.”
Nhưng đôi mày Phó Chu Uyên vẫn nhíu chặt.
“Phải luôn theo dõi chiến sự Nhu Nhiên. Có bất kỳ tin tức gì lập tức bẩm báo.”
6
“Vâng!”
Phó Nhất nhận lệnh rời đi.
Phó Chu Uyên nhìn ngọn nến lay động, dần thất thần, khẽ lẩm bẩm:
“Giang hồ trong lời Tư nhi… sao?”
…
Ba tháng sau, Nội các hoàng cung.
Băng tuyết vừa tan, giao mùa đông xuân là lúc rét nhất.
Trong ba tháng này, tin thắng trận từ biên quan liên tục truyền về.
Ngu Cẩn Tư dụng binh như thần, dẫn quân đại phá địch, đánh thẳng vào nội địa Nhu Nhiên, thế như chẻ tre.
Lúc này Phó Vọng Quân đang nghe mấy vị trọng thần thảo luận phương pháp trị thủy.
Một tiếng cấp báo từ biên quan truyền tới.
Truyền lệnh binh quỳ một gối, đau đớn bẩm báo:
“Bệ hạ, Ngu thiếu tướng quân trúng mai phục của địch, bị vây trong sơn cốc. Hiện giờ… sống chết chưa rõ!”
Cây bút mực trong tay Phó Chu Uyên rơi “cạch” xuống đất.
Ánh mắt Phó Vọng Quân lạnh lại.
“Ngươi nói gì?”
“Cẩn Tư rõ ràng liên tiếp đại phá quân địch, liên tiếp lập công, sao đột nhiên lại trúng mai phục?”
Bàn tay Phó Vọng Quân cầm chén trà siết chặt.
Gương mặt lúc này lạnh lẽo như một con mãnh thú bất kỳ lúc nào cũng có thể nổi giận.
Hắn dùng sức, chén ngọc sứ vỡ vụn trong lòng bàn tay.
Mảnh vỡ đâm vào da thịt nhưng hắn như không cảm nhận được đau đớn.
Máu từ kẽ ngón tay chảy ra, từng giọt lớn rơi xuống sàn, tụ thành vũng.
“Tư nhi bị vây ở đâu?”
Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.
Trong Nội các lập tức tĩnh lặng như chết, chẳng ai dám thở mạnh.
Phó Vọng Quân ngơ ngác nhìn vệt máu đỏ chói mắt trên đất, lúc này dường như mới tỉnh khỏi bờ vực nóng nảy.
Hắn quay đầu.
Nam nhân mặc huyền y ngồi bên cạnh vẫn vững vàng bất động.
Dường như hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.
Phó Vọng Quân tự giễu cười một tiếng.
Đúng rồi.
Nam nhân này đã bao giờ hoảng loạn?
Hắn chưa từng để bất kỳ tình ái nào vào mắt.
Để đạt mục đích, hắn có thể không quan tâm bất cứ thứ gì.
Chỉ đáng thương Ngu Cẩn Tư đã si tình sai người suốt nhiều năm!
“Nói cho bổn vương biết nàng bị vây ở đâu?”
Phó Chu Uyên lạnh giọng, chậm rãi đứng dậy.