Chương 2 - Viên Thuốc Đen Và Trắng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tối hôm đó, tôi về phòng thu dọn sách vở.

Thẩm Tri Thu tựa ở cửa, cười như thể đã chiến thắng cả thế giới.

“Chị hai, kiếp trước chị nhờ viên thuốc đen mà lên làm Trưởng khoa.”

“Kiếp này, đến lượt tôi rồi.”

Tôi ngẩng lên nhìn nó.

“Cô muốn làm bác sĩ à?”

Nó sững lại một chút, ngay sau đó cười lạnh: “Tôi muốn làm gì không quan trọng, quan trọng là, tôi sẽ cướp sạch mọi con đường của chị.”

“Tôi sẽ cho chị nếm thử cảm giác, rõ ràng đã nỗ lực cả đời, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là công dã tràng.”

Tôi gập sách lại.

“Thẩm Tri Thu, kiếp trước cô rơi vào bước đường cùng đó, không phải vì viên thuốc trắng.”

“Mà là vì cô lười biếng, tham lam ngu ngốc, lại còn độc ác.”

Sắc mặt nó thay đổi ngay lập tức.

“Chị cũng trùng sinh à?”

Tôi không trả lời.

Nhưng sự im lặng của tôi chính là câu trả lời.

Thẩm Tri Thu nhìn chằm chằm tôi, sự hưng phấn trong đáy mắt dần chuyển thành oán độc.

“Được thôi.”

“Thế thì càng vui.”

“Thẩm Tri Hạ, lần này chúng ta cùng xem, ai mới là người cười đến cuối cùng.”

Tôi nhìn nó quay người rời đi.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi khắc sâu nhát dao đâm vào ngực kiếp trước vào tận tâm can.

Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ coi nó là em gái nữa.

2.

Sáng hôm sau, giáo viên chủ nhiệm quả nhiên gọi điện đến.

“Tri Hạ, chúc mừng em!”

“Điểm em tự chấm rất sát, trường đã đối chiếu vài bộ đáp án, khả năng cao em sẽ lọt vào top 20 toàn tỉnh.”

Tôi nắm chặt điện thoại, khẽ mỉm cười.

“Em cảm ơn cô ạ.”

Cô giáo ở đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi hỏi tiếp: “Nhà em không có chuyện gì chứ?

Hôm qua em gái em nhắn tin cho cô, hỏi xem có đổi nguyện vọng được không, nói là em ấy muốn học y.”

Ánh mắt tôi lạnh xuống.

“Nó hỏi cô những gì ạ?”

“Hỏi trước đây em định đăng ký trường nào, hỏi tại sao em muốn học y khoa lâm sàng, còn hỏi em có thu thập tài liệu chuyên ngành chưa.”

Giọng cô giáo có chút do dự.

“Tri Hạ, em gái em trước giờ có thích học đâu nhỉ?”

Tôi rũ mắt.

“Chắc dạo này em ấy suy nghĩ thông suốt rồi cô ạ.”

Cúp điện thoại, tôi bước ra khỏi phòng.

Trong phòng khách không có ai.

Bố mẹ tôi đã ra chợ sớm dọn hàng, Thẩm Tri Thu cũng không có nhà.

Bản năng mách bảo tôi có chuyện chẳng lành.

Bước vào phòng bố mẹ, tôi thấy chiếc hộp sắt để dưới cùng tủ quần áo đã bị cạy tung.

Tiền mặt bên trong biến mất.

Đó là tiền học phí bố mẹ tôi chắt bóp bao lâu nay.

Tổng cộng mười ba ngàn tệ.

Còn có cả tiền thưởng tôi đi thi học sinh giỏi mấy năm nay cũng để ở đó.

Tôi lập tức gọi điện cho Thẩm Tri Thu.

Khi điện thoại kết nối, bên đó rất ồn ào, giống như đang ở trung tâm thương mại.

“Chị hai, phát hiện ra nhanh vậy sao?”

Tôi cố kìm cơn giận.

“Cô lấy tiền à?”

“Đúng thế.”

Nó cười rất thoải mái.

“Tiền của bố mẹ, sau này chẳng phải cũng là để cho chúng ta tiêu sao?

Tôi lấy dùng trước thì có làm sao?”

“Thẩm Tri Thu, đó là tiền học phí!”

“Tiền học phí của chị à?”

Giọng nó chợt chói tai.

“Dựa vào đâu lại là của chị?”

“Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần chị học giỏi, trong nhà cái gì cũng ưu tiên chị trước.”

“Còn tôi thì sao?

Tôi muốn mua một cái váy, mẹ cũng bảo không có tiền.”

“Chị có biết kiếp trước sau khi tôi gả vào hào môn, tôi hận nhất điều gì không?”

“Tôi hận nhất là người khác nói tôi không có giáo dưỡng, không có kiến thức, giống như kẻ trọc phú.”

“Những thứ này là các người nợ tôi!”

Tôi nghe mà bật cười.

“Cô không đi học, là do tôi cấm cản à?”

“Cô đi thi nộp giấy trắng, là tôi ép cô chắc?”

“Cô lấy chồng xong khinh thường bố mẹ, chê bố mẹ đến nhà cô làm cô mất mặt, cũng là tôi dạy cô sao?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó Thẩm Tri Thu cười khẩy: “Chị bớt đứng trên đỉnh cao đạo đức mà mắng tôi đi.”

“Tôi nói cho chị biết, tiền tôi sẽ không trả đâu.”

“Chị chẳng phải tài giỏi lắm sao?

Tự mà nghĩ cách đi.”

Nó dập máy.

Tôi đứng trong phòng, lòng bàn tay lạnh toát.

Kiếp trước, sau khi ăn viên thuốc đen, việc đầu tiên tôi làm là liều mạng kiếm tiền.

Tôi gánh vác phần lớn chi tiêu trong nhà, còn đóng học phí đại học cho Thẩm Tri Thu.

Khi đó tôi cứ nghĩ nó chỉ là tiểu thư yểu điệu, ham chơi, chưa hiểu chuyện.

Sau này mới hiểu, có những người không phải không hiểu chuyện.

Mà là họ coi sự hy sinh của bạn là lẽ đương nhiên.

Buổi trưa, bố mẹ về phát hiện ra mất tiền.

Mẹ tôi lo lắng đến mức suýt ngất đi.

Bố tôi ngồi xổm ngoài cửa, hút hết điếu này đến điếu khác.

Tôi kể lại sự việc.

Phản ứng đầu tiên của mẹ tôi lại là: “Hay là Thu Thu có việc gì gấp?”

Tôi nhìn bà: “Mẹ, tiền nó lấy đi là học phí của con.”

Môi mẹ tôi mấp máy: “Con học giỏi, trường chắc chắn có học bổng.

Còn Thu Thu từ nhỏ đã không thông minh bằng con, trong lòng nó khổ…”

Lại nữa rồi.

Kiếp trước cũng vậy.

Thẩm Tri Thu cứ khóc một chút, là cả thế giới nợ nó.

Tôi không được phép tủi thân.

Chỉ cần tôi thấy tủi thân, là tôi không hiểu chuyện.

Bố tôi sầm mặt nói: “Đợi nó về, tôi bảo nó lấy tiền ra.”

Nhưng Thẩm Tri Thu không về.

8 giờ tối, tôi nhận được ảnh nó gửi.

Giường lớn trong khách sạn, túi xách hàng hiệu, đồ ăn giao đến đầy bàn.

Kèm theo một dòng chữ: “Chị hai, bây giờ chị có thấy hoảng không?”

“Không có tiền nộp nguyện vọng, không có tiền học đại học, viên thuốc trắng lại còn từ từ hủy hoại chị.”

“Kiếp này, chị lấy gì để thắng tôi đây?”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, ngón tay từ từ siết chặt.

Giây tiếp theo, bà chủ nhà đến.

Bà ấy đứng ngoài cửa, sắc mặt không tốt.

“Ông Thẩm này, nhà tôi không cho thuê nữa, ngày mai nhà ông dọn đi nhé.”

Bố tôi sững sờ: “Chị Vương, vẫn chưa hết hạn hợp đồng mà?”

Bà chủ ném tiền cọc lên bàn: “Có người trả tiền thuê gấp 3 lần, hôm nay chốt rồi.”

Tôi không cần đoán cũng biết là ai.

Quả nhiên, điện thoại của Thẩm Tri Thu lại gọi đến.

Tôi bắt máy, nó cười đến mức thở không ra hơi.

“Chị hai, bất ngờ không?”

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ chặn đứt từng con đường của chị.”

“Chị không phải muốn học đại học sao?”

“Đêm nay cứ nghĩ xem nên ngủ ở đâu đi đã.”

Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch của bố mẹ, đột nhiên trở nên bình tĩnh.

“Thẩm Tri Thu, cô chắc chắn muốn làm đến bước này?”

“Chắc chắn chứ.”

Giọng nó đầy ác ý.

“Chị càng thảm, tôi càng vui.”

Tôi cúp máy, trực tiếp bấm một dãy số khác.

“Alo, cô Lý ạ.”

“Em là Thẩm Tri Hạ đây.”

“Chắc em cần cô giúp một việc.”

Đầu dây bên kia, giáo viên chủ nhiệm chỉ hỏi đúng một câu: “Bây giờ em có an toàn không?”

Khóe mắt tôi đột nhiên cay xè.

“Tạm thời an toàn ạ.”

“Vậy em đợi ở nhà, cô qua ngay.”

Nửa tiếng sau, cô Lý cùng chồng đến.

Nhìn thấy phòng khách lộn xộn và bố mẹ tôi đang ngồi im lặng, cô không hỏi nhiều, chỉ quay sang nói với tôi: “Tri Hạ, đi theo cô trước đã.”

Mẹ tôi cuống lên: “Cô giáo, thế này không tiện đâu…”

Cô Lý dịu dàng nhìn bà: “Cháu nó sắp phải điền nguyện vọng đại học, cần một môi trường yên tĩnh.

Chuyện nhà anh chị, cứ từ từ mà giải quyết.”

Khi tôi kéo vali ra khỏi nhà, điện thoại lại rung lên.

Thẩm Tri Thu nhắn: “Trốn được nhất thời, không trốn được cả đời.”

Tôi nhắn lại tin đầu tiên cho nó kể từ khi trùng sinh: “Vậy thì mở to mắt ra mà nhìn.”

“Lần này, tôi sẽ không thua.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)