VĂN ÁN:
Chú hai giới thiệu cho tôi một công việc lương cao, nói là đến viện điều dưỡng chăm sóc những người già neo đơn.
Đến nơi tôi mới phát hiện, đây mà là viện điều dưỡng gì chứ, rõ ràng là bệnh viện tâm thần, trên tường còn viết: “Cấm ngự kiếm phi hành.”
Có một ông cụ nhất quyết nói mình là Ngọc Hoàng Đại Đế, ngày nào cũng bắt tôi chải ba sợi tóc trên đầu ông ấy, còn nói đó là râu rồng.
Lại có một bác gái bảo mình là Vương Mẫu Nương Nương, cầm một quả đào thối khăng khăng nói đó là bàn đào rồi nhét vào miệng tôi.
Tôi rưng rưng nước mắt ăn xuống, kết quả làn da lập tức trở nên trắng mịn không tì vết, ngay cả mắt cận cũng khỏi luôn.
Tôi hoảng hốt gọi điện cho chú hai.
Chú hai nói:
“Đừng sợ, đó là sản nghiệp của nhà mình. Những người trong đó đều là các đại lão độ kiếp thất bại.”
Ngay lúc tôi đang định cuốn gói bỏ chạy, anh chàng đẹp trai ở phòng bên cạnh, nghe nói mắc chứng cuồng bạo, đột nhiên phát bệnh.
Anh ta dùng tay bẻ cong song sắt thành hình trái tim rồi đưa cho tôi:
“Phụ nữ, đây là giang sơn ta đánh hạ vì cô.”
Chú hai tôi gào lên trong điện thoại:
“Đó là Yêu Vương! Chạy mau… không đúng, mau bắt hắn ở rể!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận