Chương 11 - Vết Sẹo Định Mệnh
Ta nghe xong chỉ bảo Thanh Đại cất kỹ phương thuốc Cố Hoài Chu đưa tới.
Những lời bàn tán ấy không liên quan đến ta.
Cuối cùng ta không cần sống trong tiếng “đáng tiếc” của người khác nữa.
12.
Ngày Tam hoàng tử đại hôn, ta không vào cung.
Thẩm gia đưa lễ rất hậu, phụ thân đích thân viết thiếp chúc mừng.
Còn ta ở trong viện cùng mẫu thân phơi dược liệu.
Cố Hoài Chu nói tuy da thịt mới trên mặt ta đã lành nhưng mùa đông vẫn cần mỗi ngày bôi một lớp thuốc mỏng. Dược liệu phải phơi đủ ba ngày, không được dính ẩm.
Mẫu thân vừa đảo thuốc vừa cười:
“Cố y quan quản thật kỹ.”
Ta nói:
“Hắn chuyện gì cũng quản.”
Mẫu thân nhìn cây trâm bạc tía tô trên tóc ta, ánh mắt rất dịu dàng.
“Có người quản cũng tốt.”
Đến chạng vạng, tiếng nhạc vui trong cung mơ hồ truyền tới.
Gió thổi từ đầu phố dài bên kia, mang theo chút náo nhiệt xa xôi.
Ta ngẩng đầu nhìn một cái.
Không đau lòng.
Chỉ nhớ lại rất nhiều năm trước, Hoàng hậu nương nương từng cười nói e rằng sắp có thêm một nàng dâu.
Khi ấy ta thật sự cho rằng mình sẽ gả cho Triệu Thừa Giác.
Mặc bộ hỉ phục đẹp nhất, bước vào Trường Thu cung, trở thành Tam hoàng tử phi mà tất cả mọi người đều cảm thấy là chuyện đương nhiên.
Bây giờ nghĩ lại, bốn chữ “chuyện đương nhiên” mới là thứ dễ lừa người nhất.
Ban đêm, Cố Hoài Chu tới.
Hôm nay hắn trực trong cung, bắt mạch cho mấy vị tông thất uống quá chén, tan trực mới đến Thẩm phủ.
Vừa bước vào viện đã nhìn mặt ta trước.
“Bôi thuốc chưa?”
Ta chỉ chiếc hộp sứ nhỏ đã trống trên bàn.
“Bôi rồi.”
“Đồ ngọt thì sao?”
“Không ăn.”
Thanh Đại đứng bên cạnh cúi đầu.
Cố Hoài Chu nhìn nàng một cái.
Thanh Đại lập tức khai:
“Cô nương ăn hai miếng bánh hoa quế.”
Ta trừng nàng.
Cố Hoài Chu cau mày:
“Ngày mai tăng thêm nửa tiền thuốc.”
Ta tức đến bật cười.
“Cố Hoài Chu, hôm nay Tam hoàng tử đại hôn, ngươi không hỏi tâm trạng ta thế nào, chỉ quản bánh hoa quế?”
Hắn nhìn ta.
“Ngươi không vui?”
Ta nghĩ một lát.
“Không.”
“Vậy hỏi làm gì?”
Ta bị hắn chặn đến không nói nổi.
Hắn lại lấy từ tay áo ra một viên kẹo gừng, đặt vào lòng bàn tay ta.
“Nếu có một chút không vui thì ăn cái này.”
Ta nắm viên kẹo gừng, lòng mềm nhũn.
“Cố Hoài Chu.”
“Ừm?”
“Hôm nay trong cung ngươi gặp điện hạ sao?”
“Gặp.”
“Chàng nói gì?”
Cố Hoài Chu im lặng một lát.
“Chàng nói bảo ta đối xử tốt với ngươi.”
Ta sững người.
Cố Hoài Chu lại nói:
“Ta nói không cần điện hạ căn dặn.”
Ta không nhịn được cười.
“Lá gan ngươi càng lúc càng lớn.”
“Lời thật.”
Hắn ngồi bên cạnh ta, đưa tay gạt tóc mai bị gió thổi rối ra sau tai.
Động tác rất nhẹ. Khi chạm cây trâm tía tô, hắn dừng lại một chút.
“Thẩm Yên.”
“Ừm?”
“Mùa xuân năm sau, chúng ta thành thân.”
Ta gật đầu.
“Ừm.”
“Sau khi thành thân, ngươi muốn vào cung dự yến thì đi, không muốn thì không đi.”
“Muốn soi gương thì soi.”
“Không muốn dán hoa điền thì cũng không dán.”
“Nếu còn có người nói đáng tiếc…”
Ta nhìn hắn.
“Thì sao?”
Cố Hoài Chu nghiêm túc nghĩ một lát.
“Ta mắng hắn.”
Ta cười đến không dừng được.
Hắn nhìn ta cười, khóe môi cũng khẽ cong lên.
Đêm ấy, tiếng nhạc vui nơi hoàng cung xa xa vang đến rất muộn.
Ta ngồi trong viện Thẩm phủ, uống chén trà Cố Hoài Chu tự tay hâm nóng. Cây trâm bạc trên tóc bị gió thổi đến hơi lạnh.
Mặt không đau.
Lòng cũng không đau.
Mùa xuân năm sau, ta và Cố Hoài Chu thành thân.
Hôn yến không quá xa hoa nhưng rất náo nhiệt.
Cố lão thái y uống hai chén rượu, vỗ bàn nói với phụ thân:
“Tiểu tử nhà ta ít lời. Nếu Thẩm cô nương chê nó buồn tẻ thì bắt nó học thuộc thêm mấy quyển y thư, chưa thuộc xong không cho vào phòng.”
Tiếng cười cả sảnh suýt lật tung mái nhà.
Cố Hoài Chu đứng bên cạnh ta, sắc mặt bình tĩnh, chỉ có đôi tai đỏ dữ dội.
Ta thấp giọng hỏi hắn:
“Cố y quan, sợ không?”
Hắn nhìn ta.
“Sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ ngươi chê ta buồn tẻ.”
Ta cười, nắm lấy tay hắn.
“Vậy sau này mỗi ngày nói với ta ba câu.”
Hắn nghiêm túc gật đầu:
“Được.”
“Câu đầu tiên nói gì?”
Hắn nghĩ một lát.
“Hôm nay mặt đau không?”
Ta cười đến khóe mắt cay lên.
Trong động phòng, hắn tặng ta một chiếc gương đồng.
Mặt sau gương khắc một nhánh tía tô.
Ta cầm gương, nhìn nữ tử trong đó mày mắt sáng trong. Vết mờ bên má phải đã nhạt đến như một đường màu đào, cây trâm bạc trên tóc khẽ lay động.
Cố Hoài Chu đứng sau lưng ta, vẻ mặt hơi căng thẳng.
“Không thích?”
Ta lắc đầu.
“Thích.”
Hắn thấp giọng nói:
“Sau này không cần sợ gương nữa.”
Ta nhìn khuôn mặt mình trong gương.
Bảy năm không soi gương, ta từng nghĩ mình sẽ không bao giờ dám nhìn lại nữa.
Nhưng bây giờ người trong gương đã trải qua đao thương, đau đớn, hồi sinh, cũng đã trải qua một giấc mộng cũ không có kết quả.
Nàng không còn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành của ngày trước.
Nàng giống chính mình hơn ngày trước.
Ta đặt gương xuống, xoay người nhìn Cố Hoài Chu.
“Cố Hoài Chu.”
“Ừm?”
“Ngươi thích khuôn mặt ta không?”
Hắn nhìn ta.
Nghiêm túc như đang trả lời một y án cực khó.
“Thích.”
Tim ta khẽ động.
Ngay sau đó hắn lại bổ sung: