Chương 1 - Vết Bớt Rồng Và Ký Sinh Trùng Bí Ẩn
Người trong kinh thành đều ca tụng sau lưng Thái tử điện hạ sinh ra một vết bớt hình rồng đỏ rực, là điềm lành báo hiệu chân long thiên tử, mệnh trời đã định.
Ta nhìn vết máu tím sẫm thấm ra trên tấm lụa màu minh hoàng kia, cắn chặt môi.
Không ai biết, đó căn bản chẳng phải là chân long văn (hoa văn rồng) gì cả, mà là vết xuất huyết do vỡ mạch máu sau khi nhiễm trùng nặng.
Trước khi xuyên sách, ta đã làm y tá ở bệnh viện truyền nhiễm trọn mười năm. Hiện tại dù chỉ là một nha đầu sắc thuốc, ta vẫn nhận ra loại ban độc chí mạng kia.
Đến ngày Đông Cung đến kỳ thả người, đại thái giám bưng ra một chậu than hồng rực, trực tiếp hạ lệnh:
“Thò tay vào trong phế đi, rồi rút luôn cái lưỡi, mới được phép xuất cung.”
Ta không chút do dự, xắn tay áo định thò tay vào lửa. Chậu than hủy hoại con người này, là con đường duy nhất để sống sót ra khỏi đây.
Thế nhưng, tỳ nữ dâng trà nuôi mộng trèo cao bên cạnh ta bỗng nhiên phát điên, đụng ngã thị vệ rồi lao thẳng về phía xa giá của Thái tử:
“Điện hạ cứu mạng! Nô tỳ nguyện đời đời kiếp kiếp hầu hạ Điện hạ, xin Điện hạ khai ân!”
Rèm xe bị một bàn tay trắng bệch không chút máu vén lên, để lộ chiếc cổ nổi đầy gân máu của Thái tử:
“Đã có lòng như vậy, thì giữ lại ở nội điện, thay cô vương đem chân long văn trên lưng này… vuốt phẳng đi.”
Ta dập đầu xuống nền gạch xanh trong lòng hiểu rõ cả đời này ả ta sẽ chẳng thể biến lại thành người sống được nữa.
Nhưng khốn nỗi, chỉ vì động tác bịt mũi miệng theo bản năng để phòng lây nhiễm của ta, lại bị đôi mắt quỷ dị kia nhắm trúng.
…
1
“Bắt lấy nha đầu kia.” Phúc công công cười lạnh hạ lệnh.
Các cung nữ bên cạnh đang xếp hàng thò tay vào chậu than. Tiếng la hét thảm thiết vang lên dồn dập khắp tiền viện Đông Cung. Bọn họ lăn lộn gào thét trên mặt đất, nhưng sau khi phế đi đôi tay, họ có thể sống sót bước ra khỏi cái hố tử thần này.
Còn ta bị hai tên thái giám ấn chặt vai, kéo lê một đường đến thiên điện của Đông Cung.
Cửa thiên điện bị đẩy ra. Một mùi hôi thối tanh tưởi xộc thẳng vào khoang mũi ta. Mùi vị này ta quá quen thuộc. Cho dù có dội dung dịch oxy già nồng độ cao cũng không thể ép xuống được cái mùi thi-amin sinh ra do thịt phân hủy nhanh chóng.
Ta bị ném mạnh xuống nền gạch xanh.
Từ nội thất khiêng ra một chiếc cáng gỗ. Vải lụa trắng quấn quanh một người, bên trên toàn là màu đỏ sẫm do máu thấm đẫm. Là Kiều Kiều – cung nữ dâng trà vừa nãy còn mơ mộng trèo cao, chủ động nhào vào xa giá của Thái tử.
Khoảng cách từ lúc ả ta vào nội điện đến nay chưa đầy nửa canh giờ. Làn da non nớt nguyên bản của ả giờ đã lột sạch sành sanh. Lớp thịt đỏ au lộ ra, phập phồng một cách khó nhọc theo từng nhịp thở. Ả vẫn chưa chết. Trong cổ họng không ngừng phát ra những tiếng nấc nghẹn quỷ dị.
Đôi bàn tay vừa nãy còn đầy dã tâm, hiện tại mọc đầy những đốm đỏ hệt như trên lưng Thái tử. Các mạch máu dưới da lồi lên, biến thành màu tím đen tởm lợm.
“Trần Hộ, không phải ngươi ưa sạch sẽ, thích bịt mũi sao?” Phúc công công đi tới, nhìn ta bằng ánh mắt thâm độc.
Lão mò từ trong tay áo ra một chiếc kìm sắt. Lại đá tới một chậu rượu mạnh.
“Đem chút hơi hám của người sống trên người ả ta, dọn dẹp sạch sẽ cho bản công công.”
Ta chằm chằm nhìn vết ban đỏ trên cánh tay Kiều Kiều. Biến chủng của sốt xuất huyết, có tính lây nhiễm qua tiếp xúc cực mạnh. Dùng tay trần chạm vào, không quá nửa canh giờ ta cũng sẽ biến thành bộ dạng quỷ quái thế này.
Ta không cầu xin tha thứ. Bởi vì ở Đông Cung, kẻ khóc lóc van xin chết nhanh nhất.
Ta nhanh chóng đứng dậy, giật mạnh tấm rèm cửa sổ cũ nát. Dùng sức xé thành từng dải vải, quấn kín cả khuôn mặt, chỉ chừa lại đôi mắt. Sau đó, ta ném chiếc kìm sắt vào chậu rượu, bưng chân nến bên cạnh ném thẳng vào trong.
Rầm một tiếng, ngọn lửa bùng lên. Kìm sắt bị nung đỏ rực trong ngọn lửa và rượu nồng độ cao.
Ngay khi ta nắm lấy chiếc kìm sắt nóng bỏng, đống thịt nát trên mặt đất bỗng nhiên động đậy. Kiều Kiều vùng dậy. Đôi bàn tay mọc đầy ban đỏ kia nắm chặt lấy cổ chân ta. Lực đạo lớn đến mức căn bản không giống một kẻ sắp chết.
“Đau quá… Đau quá…” Ả không ngừng kêu la.
Cũng ngay trong khoảnh khắc này, ban đỏ trên mu bàn tay ả lở loét, nổ tung. Mủ vàng đen văng lên giày ta. Ta thấy trong mủ có thứ gì đó đang ngoe nguẩy điên cuồng.
Không chút do dự. Ta nhấc chân kia lên, nhắm thẳng vào cổ tay ả, hung hăng giẫm mạnh xuống.
Kiều Kiều hét lên một tiếng thảm thiết, buông tay ra. Ta giơ chiếc kìm sắt nung đỏ lên, nhắm ngay phần da thịt rách nát của ả, cắm phập xuống. Kìm sắt gắp ra một thứ từ sâu trong máu thịt ả.
Đó không phải là mạch máu bị vỡ. Mà là một sợi tơ màu đỏ vẫn đang vặn vẹo, ngọ nguậy kịch liệt.
Đây căn bản không phải là bệnh sốt xuất huyết bình thường. Đây là ký sinh trùng sống.