Chương 7 - Về Trước Để Đòi Công Bằng
Giang Minh Nguyệt càng nói càng ấm ức, nước mắt rơi thành chuỗi.
Phụ thân không còn lời nào để nói, rơi vào im lặng rất lâu.
Giang Minh Nguyệt nức nở một tiếng, cắn môi, thử dò hỏi:
“Phụ thân, nếu đã lui hôn với Tần Yến, người có thể giúp con tới Tạ gia cầu thân không?
“Tạ Kỳ cũng đã chạm vào nữ nhi rồi, có thể để chàng chịu trách nhiệm không?”
Ta: “…”
Tạ Kỳ: “…”
Tạ Kỳ tức đến sắc mặt xanh mét, nghiến răng bên tai ta:
“Cả người ta từ trên xuống dưới chỉ có đế giày chạm vào nàng ta thôi!”
Ta ngả người về sau, tránh hơi thở chàng phả tới, rồi gật đầu qua loa.
Sau đó tiếp tục nhìn phản ứng của phụ thân.
Ông cũng bị kinh hãi, hít sâu mấy hơi, mới nặn ra một câu từ kẽ răng:
“Nhưng mọi người nhìn thấy người ôm con là ăn mày, không phải Tạ Kỳ! Ta bắt hắn chịu trách nhiệm thế nào!”
“Hả?” Giang Minh Nguyệt hơi thất vọng. “Không thể cưỡng ép chàng chịu trách nhiệm sao?
“Phụ thân, sao người vô dụng như vậy.”
Phụ thân nghẹn thở, nhìn chằm chằm Giang Minh Nguyệt rất lâu.
Rồi thở dài một hơi, đổ người xuống ghế.
Đến đây, ta đã không muốn xem tiếp nữa.
Ta sớm nên biết.
Bất kể Giang Minh Nguyệt làm gì, phụ thân cũng sẽ không phạt nàng.
Chỉ là phần thiên vị này ta chưa từng có được, nên luôn bất giác sinh ra kỳ vọng.
Ta cụp mắt kéo nhẹ góc áo Tạ Kỳ, để chàng đưa ta rời đi.
Về đến từ đường, Tạ Kỳ không quấy rầy ta, yên lặng ngồi bên cạnh.
Cho đến khi ta hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ.
Tạ Kỳ khẽ cười, ánh mắt kiên định lại dịu dàng.
“Con người không thể lựa chọn phụ mẫu của mình, nhưng có thể thay đổi cuộc đời sau này.
“Giang Minh Thư, ta sẽ mãi đứng bên nàng.”
10
Giang Minh Nguyệt không bị trách phạt gì.
Nhưng nàng một mình đạp ánh trăng đến từ đường.
Tạ Kỳ đã rời đi, những thứ dư thừa ta cũng bảo chàng mang đi.
Vốn nghĩ phụ thân khó khăn lắm mới trở về một chuyến, có lẽ sẽ đến từ đường tế bái.
Không ngờ người tới lại là Giang Minh Nguyệt vênh váo đắc ý.
Nàng bày dáng vẻ cao cao tại thượng, như ban ân mà nói:
“Hôm nay tham dự hôn yến, ta và Tạ Kỳ không cẩn thận có tiếp xúc da thịt.
“Hôn sự bên Tần gia ta đã lui rồi. Bên Tạ gia, rất nhanh sẽ tới cửa lui hôn với muội.
“Nhưng dù sao muội cũng là thân muội muội của ta, ta nghĩ vẫn phải giữ cho muội chút thể diện.
“Vì vậy, muội chủ động nói từ hôn với Tạ Kỳ đi.”
Ta: “…”
Nàng thật sự không chết tâm, vậy mà còn bịa ra lời nói dối như vậy để lừa ta.
Hay nàng cố ý tới thử xem ta có biết chuyện hay không?
Nghĩ đến đây, khóe môi ta cong lên thành nụ cười đầy nghiền ngẫm.
Ánh mắt chậm rãi quét qua mặt nàng từng tấc.
“Chủ động lui hôn với Tần gia? Chẳng lẽ không phải vì tỷ làm chuyện xấu hổ nên người ta không cần tỷ nữa sao?”
Giang Minh Nguyệt đột ngột trợn to hai mắt, gương mặt đỏ bừng.
“Ngươi biết, quả nhiên ngươi biết! Là ngươi làm đúng không?
“Lúc rơi xuống nước có ngươi, ăn mày cũng là ngươi, ngươi chính là muốn hủy ta phải không!
“Tiện nhân! Ta là thân tỷ tỷ của ngươi! Sao ngươi có thể hại ta như vậy!”
Nàng gào thét đến khàn giọng, nhanh chóng xông tới, như muốn động thủ.
Ta khẽ cười nhạt, xoay xoay cổ tay.
Bước chân Giang Minh Nguyệt khựng lại, ánh mắt lập lòe, trên mặt lộ vẻ sợ hãi.
Nhưng nàng lại không cam lòng bỏ qua cho ta như vậy, nghiến răng buông lời tàn nhẫn:
“Ngươi chờ đó, ta nhất định sẽ cho ngươi biết tay!”
Vừa chờ liền chờ đến nửa đêm giờ Tý.
Mơ hồ nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh, ta lập tức cuộn mình trong góc, giả vờ ngủ say.
Qua khe mắt, ta thấy Giang Minh Nguyệt rón rén mở cửa đi vào.
Ánh mắt nàng hung độc nhìn ta rất lâu, sau đó cầm đèn lên.
Lén đổ dầu đèn xuống bên cạnh ta.
Muốn tạo thành giả tượng sau khi ta ngủ say không cẩn thận làm đổ đèn nến.
Xem ra nàng muốn phóng hỏa thiêu chết ta.
Cũng không sợ liệt tổ liệt tông Giang gia từ dưới đất bò lên tìm nàng tính sổ!
Ta khẽ cười lạnh đến mức gần như không nghe thấy.
Sau khi Giang Minh Nguyệt châm lửa, ta đột ngột bật người dậy khỏi mặt đất.
Một tay kéo ngã nàng đang muốn quay người rời đi.
Rồi trực tiếp hất đổ giá đèn, đổ toàn bộ dầu trong đèn lên người nàng!
“Muốn thiêu chết ta? Vậy ta thiêu chết ngươi trước!”
“A a a a! Không! Đừng!”
Giang Minh Nguyệt sợ đến hét chói tai liên tục, lăn lộn khắp đất để tránh.
Nhưng vẫn không tránh được, chỉ có thể trơ mắt nhìn ta ném mồi lửa lên người nàng.
Ngọn lửa lớn trong nháy mắt bùng lên tận trời.
Chiếu sáng cả Giang phủ!
11
Tuy thế lửa lớn, nhưng không gây thương vong.
Giang Minh Nguyệt không có bản lĩnh ẩn thân. Trên đường tới từ đường, không biết đã kinh động bao nhiêu thị vệ.
Vì vậy ngay khi ánh lửa bốc lên, đã bị phát hiện và dập tắt.
Những điều này đều nằm trong dự liệu của ta, ta cũng không quá thất vọng.
Chỉ là Giang Minh Nguyệt bị lửa làm bỏng da chân, lại bị kinh hãi, như quỷ mà cắn ngược ta.
“Là muội muội! Ta có lòng tốt tới thăm muội ấy, vậy mà muội ấy lại phóng hỏa muốn giết ta!”
Nàng cố đẩy toàn bộ tội lỗi lên người ta.
Ta tất nhiên không thể để nàng như ý.
“Ngươi nghĩ ngươi nửa đêm canh ba lén tới đây không ai nhìn thấy?