Chương 10 - Về Trước Để Đòi Công Bằng
Nàng tên Thanh Hòa, cùng Lục Miêu bên cạnh ta đều là muội muội của vị thị vệ trưởng đã mất.
Vì không có tiền tuất, cuộc sống của họ gian nan.
Ta thường lấy tiền tháng của mình tiếp tế, nhờ vậy quen biết họ.
Chỉ là năm mất mùa đói kém, ăn còn không đủ no, ta không cứu được vận mệnh sớm muộn sẽ bị bán của họ.
Liền nghĩ cách để họ được mua vào Giang phủ.
Vốn muốn nhận cả hai vào viện của mình, lại bị Giang Minh Nguyệt cướp mất Thanh Hòa.
Không chỉ sắp nàng ở ngoại viện quét dọn, còn thường xuyên đánh mắng.
Chỉ là về sau thú vui nhiều hơn, tuổi tác lớn dần, Thanh Hòa bị quên trong góc.
Ta mới có thể nghĩ cách giúp nàng được sủng ái, trở thành tâm phúc của Giang Minh Nguyệt.
Lần này bị hạ thuốc, chính là nhờ nàng lén giúp đổi chén.
Ta gọi Lục Miêu tới, để hai người hợp sức đưa Giang Minh Triệt và Giang Minh Nguyệt về.
Liều lượng sắp xếp cho hai người không giống nhau.
Liều của Giang Minh Nguyệt lớn, nàng sẽ ngủ đến lúc động phòng tối mai.
Còn liều của Giang Minh Triệt nhẹ, chỉ một lát sẽ tỉnh.
“Sao ta lại ngủ mất rồi?”
Hắn hơi nghi hoặc.
Nhưng nhìn Giang Minh Nguyệt đã trùm khăn đỏ rơi vào hôn mê, thần sắc lại chuyển thành phức tạp.
“Nhị tỷ, đừng trách ta, ta cũng không muốn như vậy.
“Chỉ là đại tỷ quá khổ. Tỷ ấy từ nhỏ đã mất mẫu thân, người trong lòng lại nhất quyết muốn cưới tỷ.
“Nếu ta không giúp tỷ ấy, sau này tỷ ấy phải làm sao?”
Có lẽ trong lòng thật sự có chút áy náy, không dám đối mặt với ta.
Hắn tin lời Thanh Hòa, cho rằng mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa.
Cũng không vén khăn lên kiểm tra nữa, sau khi sám hối xong liền mượn rượu giải sầu.
Nửa đêm Thanh Hòa lén tới nói những chuyện này cho ta nghe, trong lòng ta không có chút gợn sóng nào.
Mèo khóc chuột, nào có nửa phần thật lòng?
Ta chỉ nắm tay Thanh Hòa, tỉ mỉ dặn dò xong mọi việc, lại đặc biệt giao phó:
“Ngày mai nhất định phải nghĩ cách thoát thân, tuyệt đối không được đi theo đưa gả.”
Ta đã mua ruộng đất và nhà cửa cho nàng cùng Lục Miêu.
Đợi chuyện này kết thúc, sẽ trả thân khế cho họ, thả họ tự do.
Nhưng vẫn sợ xảy ra biến cố, ta thức trắng một đêm.
Cho đến khi trời rạng sáng, Giang phủ dần náo nhiệt.
Bên ta và bên Giang Minh Nguyệt có rất nhiều trưởng bối trong tộc cùng khuê mật tới thêm phúc chúc hỷ.
Nhưng đều bị Giang Minh Triệt ngăn ở ngoài viện.
Hắn lấy cớ nói hai vị tỷ tỷ đều rất mệt, cần nghỉ ngơi, bảo mọi người đừng làm ồn.
Phụ thân ở bên cạnh phụ họa, mẫu thân bận trước bận sau tiếp đãi.
Cuối cùng ta cũng biết vì sao hôn sự người nhiều mắt tạp, đời trước lại từ đầu đến cuối không ai phát hiện sơ hở.
Thì ra tất cả mọi người đều đang hộ tống bảo vệ Giang Minh Nguyệt.
Qua khe hở, ta nhìn mẫu thân lần cuối. Bà mặt đầy lo lắng nhưng không có động tác nào khác.
Ta cười lạnh một tiếng, đầu cũng không quay lại bước lên kiệu hoa.
Giang phủ chở nửa đời trước của ta, nhưng cũng giống như ác mộng, ngày càng rời xa.
Cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Mà thứ mở ra trước mắt ta là một cuộc đời mới, có thể do chính ta tự tay viết tiếp.
Ta mang theo nụ cười, bước vào Tạ phủ.
15
Nhất bái thiên địa.
Nhị bái cao đường.
Phu thê giao bái.
Đưa vào động phòng.
Mọi thứ đều tiến hành đâu vào đấy.
Uống xong rượu hợp cẩn, ta ngăn động tác tiếp theo của Tạ Kỳ, sốt ruột hỏi:
“Chàng còn chưa nói cho ta biết hậu sự bên Thụy thân vương phủ thế nào.”
Không biết kết cục của Giang Minh Nguyệt, lòng ta vẫn chưa thể hoàn toàn yên ổn.
Nhưng tay ta không dài như vậy, không vươn tới Thụy thân vương phủ được.
Cho nên ta cũng không rõ sắp xếp sau đó của Tạ Kỳ.
Tạ Kỳ hơi ai oán:
“Phu nhân, xuân tiêu một khắc đáng nghìn vàng, chúng ta có thể đừng nói mấy người và chuyện làm mất hứng đó không?”
Ta lườm chàng:
“Nói mau.”
Tạ Kỳ như nhận mệnh thở dài.
“Thật ra ta cũng không làm gì, chỉ lén đổi hương trong phòng tân hôn thôi.”
“Chính là… loại mà trước đó Giang Minh Nguyệt muốn dùng với ta.”
Ta: “…”
Thụy thân vương vốn không kén nam nữ, những năm trước cũng nuôi không ít tiểu quan thanh tú.
Nếu Giang Minh Triệt giống đời trước chuốc rượu, lại đi theo đưa người vào phòng tân hôn.
Vậy hắn… có phúc rồi.
Thấy trong mắt ta thấp thoáng hiện hưng phấn, hầu kết Tạ Kỳ khẽ động:
“Nghĩ đến sắp xếp này phu nhân hẳn rất hài lòng. Chỉ là ta hao tâm tổn sức, lúc này có hơi khát.”
“Vậy chàng chờ một lát, ta rót nước cho chàng.”
Ta muốn đứng dậy, lại bị Tạ Kỳ kéo một cái, lôi vào lòng.
“Không cần.”
Chàng giữ ta lại, ánh mắt tối xuống, giọng nói khàn thấp.
“Ta tự lấy.”
Ta nhất thời chưa phản ứng kịp, Tạ Kỳ đã nhắm mắt hôn xuống.
Da thịt chạm nhau, hơi thở hòa vào nhau.
Ta lập tức hiểu hàm ý trong lời chàng.
Cả mặt nóng đỏ vì thẹn.
Nhưng ta không lùi bước, dựa theo nội dung trong quyển sách nhỏ từng lén xem, chủ động đón lấy…
Mà hậu quả của việc làm như vậy là, đến tận khi mặt trời lên cao vào hôm sau.
Ta mới không thể không đẩy Tạ Kỳ vẫn còn muốn tiếp tục ra, khập khiễng bước xuống giường.
May mà Tạ phụ, Tạ mẫu và các trưởng bối trong nhà đều là người từng trải.
Không chỉ không trách móc, còn lần lượt thể hiện thiện ý.