Chương 2 - Về Thế Giới Của Trẻ Sơ Sinh
Tôi đang dỗ dành Cố tiểu bảo vốn mới biết ngồi nhưng vẫn còn nghiêng ngả, cùng với một bé cưng nhà ai đó đang biết bò, nghe vậy liền liếc nhìn cô Triệu kia một cái.
Cô ấy ăn mặc dịu dàng, trông tính cách có vẻ rất tốt, giống như cô Tần vậy.
“Haiz, con bé Na Na nhà tôi chẳng chịu ai cả, cứ bám riết không buông tay được.”
“Cô ấy à, chỉ tại tâm mềm quá thôi, cứ bám người thế này không tốt đâu, lỡ dở hết cả sự nghiệp…” Có vị phu nhân nói vậy, nhưng cũng không can thiệp sâu.
“Giờ chuyên gia nuôi dạy trẻ cũng khó tìm lắm, các cô biết tại sao bà chủ nhà họ Trương không đến không?
Chuyên gia nhà đó thuê là một người có tuổi, còn bảo là cao cấp gì chứ, ở nhà trông trẻ mà giường rộng thế kia, đứa bé ngã xuống đất cũng không biết.
Đấy, làm trẹo cả tay, khóc nửa ngày trời cũng không phát hiện ra, lại còn giấu giếm không dám nói, đến khi sưng vù lên mới mời bác sĩ riêng đến xem, giờ đang kiện tụng um sùm kìa.”
“Người trẻ cũng chẳng xong, nhà cô em họ tôi ấy, lúc thuê cứ thấy người ta trông hiền lành, miệng lưỡi ngọt xớt, trông trẻ cũng có vẻ bài bản, lại còn trẻ khỏe có sức.
Kết quả thì sao? Tằng tịu luôn với chồng người ta, bị đuổi đi rồi ai dè còn mang thai, lén lút sinh ra, thế mà lại là con trai nữa chứ.
Con gái cô em tôi giờ bị bà nội nó ghét bỏ luôn, đang làm ầm lên đòi ly hôn kia kìa.”
“Đúng là hạng tiện nhân, lúc tôi đi thăm cháu gái có gặp một lần, trông cũng đáng thương thật, ai ngờ lại là hạng chuyên đi leo giường người khác.”
“Cho nên mới nói, chuyên gia nuôi dạy trẻ khó tìm lắm, già quá thì không đủ sức, trẻ quá thì lại chẳng yên tâm.”
Vị phu nhân đó vừa nói, ánh mắt vừa cố tình hay vô ý liếc về phía tôi.
Hay là cô cứ chỉ đích danh luôn đi. Tôi đây ít học, nhưng tôi hiểu cái kiểu nói mỉa mai của cô đấy.
Cô Tần tuy dịu dàng nhưng không phải hạng yếu nhược, lập tức lên tiếng ngay:
“Cũng không nên đánh đồng tất cả như vậy, xinh đẹp không có nghĩa là sẽ làm những việc đó, vả lại cũng không thể đổ hết lên đầu con gái nhà người ta được.
Chuyện này là từ hai phía, đàn ông mà không quản nổi nửa thân dưới của mình, nếu anh ta thực sự tử tế thì thấy phụ nữ khác cởi đồ đã báo cảnh sát bắt kẻ biến thái rồi.”
Cô ấy nói năng chẳng nể nang gì, vị phu nhân kia lúng túng đáp: “Tôi chỉ là cảm thán vậy thôi.”
“Oa oa oa oa!”
Đang nói chuyện, đứa bé trong lòng cô Triệu đột nhiên khóc thét lên.
Các phu nhân bấy giờ mới nhận ra, bình thường đi họp, tiếng trẻ con khóc cứ như nhạc nền vậy, sao hôm nay nãy giờ lại im ắng thế?
Quay đầu lại nhìn, hóa ra từ đứa mới biết ngồi đến đứa biết bò, rồi cả đứa biết đi, có bao nhiêu đứa là bấy nhiêu đứa đều đang vây quanh tôi, cùng tôi “ê a” cười đùa vui vẻ.
“Hê, chuyên gia nhà cô Tần đúng là lạ thật nha, bảo sao đi đâu cô cũng phải dắt con bé theo, lũ trẻ này sao lại thích chơi với con bé thế nhỉ?”
Đường Đường là tên ở nhà của Cố tiểu bảo, tên khai sinh là Cố Minh Đường.
“Chứ còn gì nữa, con bé nhà tôi tính khí bướng bỉnh lắm, lại còn nhõng nhẽo, hơi tí không vừa ý là khóc nháo, ba người trông trẻ ở nhà đều không trị nổi.
Thế mà giờ ngồi chơi với con bé kia lại ngoan ngoãn thế. Đúng là lạ lùng thật.”
Tôi một tay bế một đứa, sau lưng còn một đứa bám vào, dưới chân lại thêm hai đứa ôm lấy.
Cứ thế, tôi bị bao vây giữa mùi sữa thơm tho và những thân hình mũm mĩm thịt là thịt.
Bên trái là một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại, bên phải là một khuôn mặt nhỏ có hàng mi dài và đôi mắt tròn xoe, dưới chân là một cái mông núm nính đang cố sức sán lại gần tôi.
Đây là thiên đường sao?
Gen của tổng tài và các quý phu nhân tự nhiên không cần phải bàn cãi, đứa trẻ nào sinh ra cũng đều là cực phẩm đáng yêu.
Vật nhỏ đáng yêu!
Vật nhỏ đáng yêu chính là thứ nên thống trị thế giới này!
Nghe thấy “vật nhỏ” trong lòng cô Triệu đang quấy đòi chơi đồ chơi, mà cô Triệu thì còn đang bận vừa cho bú vừa thay tã.
Tôi ôm Cố tiểu bảo của mình, bảo tiểu bảo mang đồ chơi cho em trai này chơi cùng một chút.
Cố tiểu bảo dưới vòng tay của tôi rất hào phóng, cúi người xuống, chìa cái móng vuốt mũm mĩm ra, đưa con thỏ đồ chơi biết hát trị giá năm vạn trong tay đến trước mặt em bé kia.
Em bé đó nhận lấy đồ chơi, không khóc cũng không quấy nữa, còn hướng về phía hai chúng tôi cười khanh khách.
Trong mắt cô Triệu, tôi chính là Bồ Tát sống, là Hoa Đà tái thế.
“Chỉ là buồn chán thôi ạ, không đói cũng không buồn đi vệ sinh.” Tôi cười híp mắt nói, cũng không tranh công, “Phu nhân, thiên kim nhà cô cũng không hề sợ người lạ, đúng là một đứa trẻ ngoan.”
Làm mẹ ai chẳng thích người khác khen con mình, phu nhân tổng tài cũng không ngoại lệ, ngay lập tức cô ấy cười đến mức không thấy mặt trời đâu.
“Ơ này cô bé, sao mấy đứa nhỏ này cứ vào tay em là nghe lời thế nhỉ? Có bí quyết gì truyền thụ cho chị ít kinh nghiệm với?”
Tôi nhìn sang cô Tần, cô Tần mỉm cười gật đầu: “Chị cũng tò mò lắm đây.”
Tôi một tay ôm Cố tiểu bảo, tay kia thì bị con của cô Triệu nắm lấy nghịch ngợm.
“Cũng chẳng có bí quyết gì đâu ạ, chắc tại em bẩm sinh đã có duyên với trẻ con?” Tôi cười hì hì tán phét, “Trẻ con là những người không có tâm cơ nhất, mình đối tốt với chúng, thường xuyên ở bên cạnh chúng, chúng sẽ thích mình thôi.”
Câu này thì đúng là thật lòng.
“Ôi thế thì chị chịu rồi…” Có vị quý phu nhân đang bận rộn đến mức đầu bù tóc rối than thở một câu, rồi nảy ra ý mới:
“Chi Dao này, hay là em cho chị mượn cô bé này vài ngày đi? Tiền lương chị trả đủ, con nhà chị chưa bao giờ ngoan như thế này cả.”
Cô Tần có chút khó xử, tôi thấy vậy liền cười nói: “Phu nhân đề cao em quá, em đã ‘độc quyền’ công việc nuôi dạy trẻ ở nhà chị Tần rồi, giờ Đường Đường không rời xa em được đâu.”
Vừa nói xong, Đường Đường đột nhiên ôm mặt tôi hôn một cái chùn chụt.
“Đừng đi…” Tôi nghe thấy cậu bé đáng thương gọi, “Con không muốn sau này ngày nào cũng bị ép ăn khi chưa đói, ép đi ngoài khi chưa buồn đâu.”
Tôi: “…” Thiếu gia, từ ngữ của cậu hơi thô tục rồi đấy. Đừng có nói là tôi dạy nhé.
“Haiz, tiếc quá.”
Dưới sự kiểm soát của một “người quản lý em bé” như tôi, mọi thứ đều diễn ra vô cùng trật tự, tại hiện trường không có một đứa trẻ nào khóc quá mười giây.
Tất cả các phu nhân chưa bao giờ cảm thấy thảnh thơi đến thế. Từng người một đều muốn đào góc tường, rước tôi về.
Bảo mẫu tốt là không truyền ra ngoài.
Chuyên gia nuôi dạy trẻ tốt cũng vậy.
Lúc sắp tan cuộc, quanh ống quần tôi toàn là những bàn tay nhỏ xíu bám vào.
Các quý phu nhân cứ bế đi một đứa là đứa đó lại khóc, khóc xé lòng xé gan, khóc kinh thiên động địa, khóc đến mức người ta chẳng còn cách nào.
Nhưng tôi thì có cách.
Tôi bất lực ôm từng đứa vào lòng dỗ dành: “Bé ngoan, mai chị lại chơi với con nhé, được không? Không khóc không khóc.”
Hết khóc.
“Nguyệt Nguyệt ngoan, mai chị lại đến thăm con nhé, không khóc nữa được không, về nhà với mẹ nào…”
Lại dỗ xong một đứa.
“Tiểu Cốc Cốc đừng khóc nữa, ngoan, mai lại gặp chị nhé…”
Một đứa lại cười.
Cứ thế bế một vòng, hiện trường yên tĩnh hẳn.
Tay tôi quá tải, mỏi đến mức không nhấc lên nổi.
Về đến nhà cô Tần không nói gì, chỉ bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt.
Ai mà ngờ được, sáu giờ sáng, thứ kêu lên trước cả Cố tiểu bảo lại là điện thoại của cô Tần.
Cô ấy mặc áo ngủ, cầm điện thoại chạy vào phòng trẻ em đánh thức tôi dậy.
“Em ơi, con nhà chị Trương khóc đòi em, ai dỗ cũng không được.”
Tôi mắt nhắm mắt mở, thầm nghĩ sao lại còn có vụ “đi công tác” ngoại phái thế này.
Trong video, đứa trẻ nhà cô Trương — đứa duy nhất biết nói hôm qua — khóc thê thảm, cứ luôn miệng nói “muốn chị cơ, muốn chị cơ…”
Tôi và nó có tình cảm sâu nặng đến thế cơ à?
Không có tôi là không sống nổi luôn hả???!
Tôi vừa chuẩn bị thu dọn đồ đạc để sang nhà cô Trương thì điện thoại cô Tần lại reo.
Lại một nhà khác gọi đến, bảo tôi sang xem hộ đứa trẻ.
Tôi đờ đẫn đứng ở cửa, nhìn cô Tần nghe liên tiếp mấy cuộc điện thoại, sau đó cô ấy bất lực giơ hai tay ra: “Em không cần đi đâu cả, họ đang đưa bọn trẻ đến đây rồi.”
Nói cũng thật thần kỳ, cứ hễ nhìn thấy tôi là bọn trẻ đều ngừng khóc.
Cứ như thể tôi hạ độc chúng, còn chính tôi lại là thuốc giải sống không bằng.
Trời đất chứng giám!
Cố tổng lúc ngủ dậy, nhìn thấy cảnh tượng huy hoàng ở phòng khách thì sững sờ hồi lâu.
Cô Tần kéo anh ta lại giải thích một hồi, anh ta mới nửa hiểu nửa không nhìn tôi một cái, cứ như đang nhìn một mẩu “súp thưởng cho mèo” phiên bản người vậy.
Tôi đờ đẫn nằm vật ra sofa, buồn ngủ rũ rượi, xung quanh bò đầy trẻ con.
Buổi tối, các quý phu nhân lần lượt chuyển cho tôi một khoản tiền, tôi nhìn sắc mặt cô Tần nên không dám nhận, chỉ nói rằng mình cũng thích chơi với bọn trẻ, làm gì có đạo lý đi chơi mà còn thu tiền.
Vẫn quy trình như hôm qua tiễn bọn trẻ về.
Cô Tần nhìn cái thân xác như bị hút cạn dương khí của tôi thì không nỡ, liền cho tôi nghỉ một ngày, và đảm bảo hôm nay tuyệt đối, tuyệt đối không gọi điện bảo tôi về.
Tôi nửa tin nửa ngờ trở về căn phòng thuê của mình.
Vì tôi mới đi làm được nửa năm, một tháng nghỉ hai ngày, còn có một ngày bị gọi về đột xuất vì trẻ con khóc, nên phòng thuê của tôi sạch hơn bất cứ thứ gì, giống như phòng mẫu vậy, chỉ dùng để ngủ.
Mà cũng mới ngủ được có mười mấy ngày.
Ngày hôm đó sóng yên biển lặng, tôi đã có một giấc ngủ thật sảng khoái.
Trở lại nhà họ Cố, phát hiện phòng khách lại là một buổi tụ tập náo nhiệt của lũ trẻ.
Tiếng khóc vang lên liên hồi khiến tôi tuyệt vọng.
“Hệ thống! Bước ra đây cho tôi!!!”
Dưới tiếng gầm sư tử Hà Đông hệ thống lúi húi chạy ra giải thích với tôi rằng, do phân tích chỉ số bị sai sót nên đã dồn hết điểm thiên phú của tôi vào việc thu hút trẻ con.
Dẫn đến việc đối với trẻ sơ sinh, tôi giống như cỏ mèo đối với mèo, cây trúc đối với gấu trúc, khúc xương đối với chó vậy.
Thế nên, chỉ cần là đứa trẻ tôi từng gặp qua đều sẽ bị tôi thu hút, cho đến khi chúng mở mang trí tuệ.
Cái thói đời gì thế này?
《Kinh ngạc! Nàng vạn trẻ mê lại đang dỗ dành trẻ con》?
《Khởi đầu với tiếng em bé cấp độ max, tôi nắm thóp mệnh mạch của vô số tổng tài》?
Mấy ông trùm tư bản tổng tài quyền thế ngập trời này chắc không định tống tôi vào viện nghiên cứu để giải phẫu nghiên cứu tìm ra thuốc đặc trị, sau đó sản xuất đại trà loại thần dược cứu thế — thần dược cai quản trẻ em, rồi trở nên giàu sụ đấy chứ?