Trước khi cổng săn vé cho kỳ nghỉ Tuần lễ Vàng mở, tôi và vị hôn phu đã hẹn sẽ cùng nhau về quê tôi.
Khi đồng hồ chỉ còn đếm ngược một phút, điện thoại của anh vang lên.
Nữ trợ lý khóc lóc trong điện thoại:
“Giám đốc Thẩm, phải làm sao đây? Mẹ em bị trẹo chân, nhưng tín hiệu chỗ em kém quá, không săn được vé…”
Tôi tập trung cao độ, tranh thủ ba mươi giây cuối cùng kiểm tra lại thông tin.
Nhưng Thẩm Dục đột nhiên giật lấy điện thoại của tôi, nhanh chóng xóa thông tin hành khách của tôi rồi thay bằng số căn cước của trợ lý.
Khi điện thoại bị ném trả lại, vé của anh và trợ lý đã được đặt thành công, điểm đến là quê của cô ta.
Còn tất cả những chuyến khác đều đã bán hết vé.
“Anh điên rồi sao? Anh đã hứa với bà nội em…”
“Nhà cô ấy ở xa, không thể chờ được. Phía bà nội em, sau này anh sẽ giải thích.”
Tôi sững người.
Bà nội đang nguy kịch, chỉ muốn được gặp cháu rể tương lai lần cuối. Tôi phải năn nỉ ba lần, anh mới miễn cưỡng đồng ý.
Nhưng nơi anh về không phải nhà tôi, ngay cả tấm vé quý giá cũng bị anh dành cho người khác.
Tôi hít sâu một hơi, mở khung trò chuyện trên WeChat.
“Đến đón em đi, bà nội muốn gặp anh.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận