Chương 7 - Về Quê Gặp Nhiều Giả Tưởng
“Đối tượng của cháu ồn quá, cháu tự trông đi, bà đi nhổ ít củ cải về làm món Tết.”
Kỳ Cảnh Nhiên nhìn tôi cầu cứu, nhưng tôi chỉ nhún vai, tỏ ý bất lực.
Tôi vỗ vai anh:
“Anh tự chơi chút đi, em đi giúp bà hái rau.”
Tôi không dám để anh giúp, anh không phân biệt được cái nào hái được cái nào không, lỡ hái mất rau chưa đến lúc ăn thì chúng tôi biết lấy gì đền bà.
Nhưng lúc quay lại, tôi thấy Kỳ Cảnh Nhiên đang nhặt một lá rau xanh mướt cho vào miệng.
Tôi vội hỏi bà:
“Mấy luống này bà có tưới phân chưa?”
Bà:
“Tưới rồi, dạo này tưới mấy lần, không thì sao lớn tốt vậy, chờ Tết hái ăn, chứ rau ngoài chợ đắt lắm.”
Trán tôi xuất hiện một vạch đen.
Vội chạy tới vỗ rơi lá rau trên tay anh, anh tròn mắt nhìn tôi.
Tôi: “Có tưới phân rồi, đừng ăn.”
Anh lập tức ném đi, phì phì nhổ ra.
Rồi tủi thân nhìn tôi:
“Bé, anh bẩn rồi, em phải chịu trách nhiệm.”
“Biết rồi biết rồi, đi, đưa anh về súc miệng.”
13
Mùng Ba Tết là sinh nhật lớn của mẹ tôi, rất nhiều họ hàng tới.
Kỳ Cảnh Nhiên dậy từ sớm giúp chuẩn bị đồ ăn.
Còn tôi thì ngủ say như chết trong phòng.
Dù sao tôi cũng không biết nấu, nếu tôi vào bếp họ còn sợ tôi đầu độc món ăn.
Mẹ tôi tuy bận rộn nhưng cười rất vui, nhìn là biết nấu nướng hăng hái lắm.
Lúc tôi thức dậy, chỉ đứng dựa cửa, không có ý định vào giúp, bà liếc tôi.
“Tiểu Kỳ à, bình thường con thông cảm cho nó nhiều chút, Tiểu Nhan là con gái trưởng nhà dì, nó vậy đó, ham ăn lười làm, chẳng biết gì.”
“Dì không sao đâu, cô ấy không biết thì con biết là được, không thì nhà mình thuê giúp việc, không để cô ấy mệt đâu.”
“Bình thường cô ấy làm việc bận, để cô ấy ngủ thêm chút.”
“Ừ vậy thì tốt quá.”
Khi họ hàng tới đông đủ, mẹ tôi kéo thiếu gia họ Kỳ đi giới thiệu từng người:
“Đây là bạn trai con gái tôi, tới nhà ăn Tết, nhìn xem thằng bé đẹp trai chưa, vừa đẹp vừa chăm, bàn đồ ăn lớn thế này đều là nó giúp tôi chuẩn bị.”
“Còn chiếc Rolls-Royce ngoài cổng ấy, mọi người biết không? Là của nó đó.”
Mọi người phụ họa:
“Cậu trai đúng là đẹp thật, nhà làm gì vậy?”
“Nhà có chút bất động sản, bình thường thu tiền thuê sống qua ngày.”
“Ôi ghê thật, ở Quảng Châu có nhà còn cho thuê được, nhà họ Thẩm đúng là mộ tổ bốc khói rồi.”
“Tứ gia, con gái giỏi giang, thu nhập cả triệu một năm đã đành, con rể còn xuất sắc vậy.”
Quả nhiên, buổi tụ họp này chẳng cần tôi nữa, họ trò chuyện rất vui vẻ.
Chuyện Kỳ Cảnh Nhiên là con rể nhà tôi chắc chưa tới hai phút sau khi họ về đã lan khắp làng rồi.
Tên nhóc này đúng là lên nhà “đòi danh phận” thành công rồi.
Một cổ phiếu tiềm năng tốt thế này, nếu tôi dám chia tay chắc họ thật sự đánh gãy chân tôi mất.
14
Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tới mùng Bảy Tết.
Chúng tôi phải quay lại đi làm rồi.
Bố mẹ tôi nhét đầy cốp xe của Kỳ Cảnh Nhiên nào rau củ, gà vịt ngan ngỗng, túi lớn túi nhỏ.
Mẹ dặn anh:
“Về nhớ nấu ăn đàng hoàng, ăn uống tử tế, bớt ăn mấy món chế biến sẵn đi, mấy cách nấu dì dạy con nhớ hết chưa?”
Bố thì vỗ vai anh:
“Chịu khó nhường nhịn nó chút, tính nó không được tốt lắm.”
Kỳ Cảnh Nhiên lần lượt đáp lời.
Vừa về tới Quảng Châu, về căn nhà của hai chúng tôi.
Dọn dẹp xong xuôi,
Tôi tắm xong nằm phịch lên giường, đang định lướt điện thoại thì Kỳ Cảnh Nhiên xuất hiện trước mặt trong bộ đồ mới không biết mua từ lúc nào — đồ hầu gái tai mèo.
Anh vốn đã trẻ, làn da trắng, tóc đen đội chiếc băng tai mèo trắng, cổ thon đeo vòng ren trắng, nửa thân trên mặc bộ đồ hầu gái.
Chiếc nơ ở cổ buộc lỏng lẻo, như chỉ cần kéo nhẹ là có thể thấy cơ bụng và đường nhân ngư bên trong.
Nhớ lại mấy ngày ở nhà, hai đứa ngay cả hôn cũng phải lén lút.
Đã lâu rồi tôi chưa được “nếm” anh.
Tôi lập tức lao tới, áp môi lên môi anh hôn tới tấp.
……
Sau khi tận hưởng thỏa thích,
Kỳ Cảnh Nhiên nằm trong lòng tôi:
“Bé, khi nào em mới chịu kết hôn với anh?”
Tôi nghĩ một chút:
“Nếu năm nay em kiếm được hơn mười triệu một năm, em sẽ cân nhắc chuyện lớn đời người.”
Anh bật dậy khỏi giường:
“Đơn giản vậy thôi á?”
Tôi lườm anh, với anh có thể đơn giản, nhưng với tôi thì không dễ chút nào.
Năm ngoái tôi ký bao nhiêu hợp đồng, cuối năm tiền hoa hồng còn chưa tới năm trăm nghìn.
Năm nay muốn thu nhập vượt mười triệu, phải chốt được vài hợp đồng siêu lớn mới được.
Anh lấy điện thoại ra:
“Bé chờ nhé, anh đi nhờ bố huy động người giúp em tăng doanh số.”
“Hoàn thành sớm thì cưới sớm, năm nay nhất định mình sẽ cưới.”
Tôi: “?”
Còn có thể như vậy luôn à?
Xem ra anh thật sự rất muốn cưới tôi.
Còn tôi cũng vẫn luôn muốn lấy anh, chỉ là vẫn đợi một thời điểm thích hợp.
Dù sao tôi cũng mong tình yêu của mình có thể đứng vững trong chính con đường sự nghiệp của tôi.
— Hết —