Chương 3 - Vé Đứng Của Người Mang Thai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ chồng lập tức phản bác: “Không thể bỏ qua Tiền của cháu cũng đâu phải gió thổi đến.”

Tôi đợi họ diễn xong mới mở túi hồ sơ.

“Nếu đã muốn nói chứng cứ thì cùng xem hết đi.”

Tôi lấy bản in lịch sử trò chuyện đầu tiên, đẩy ra giữa bàn trà.

Bác cả cau mày cầm lên.

Tên ghi chú của người trò chuyện là “Bé Lệ yêu dấu”.

Tiểu Huy gửi cho cô ấy một bức ảnh ghế thương gia, kèm một câu:

“Lừa được hai con ngốc, ngồi thương gia miễn phí đi Tam Á, tiền tiết kiệm được về mua túi cho em.”

Châu Lệ trả lời: “Anh bớt khoác lác đi, trả bảy mươi nghìn tệ đang nợ em trước đã.”

Bác cả càng đọc sắc mặt càng kỳ quái.

Trần Kiều giật lấy tờ giấy, nhìn chằm chằm nội dung bên trên.

“Tiểu Huy, Lệ Lệ này là ai?”

“Tôi không quen!”

Tiểu Huy lùi nửa bước: “Ảnh chụp là giả, cô ta vì không muốn bồi thường nên cố tình hãm hại tôi!”

“Anh nói đúng, chỉ dựa vào ảnh chụp màn hình thì quả thật có thể làm giả.”

Tôi cầm máy tính bảng lên, mở đoạn quay màn hình Châu Lệ gửi.

Video bắt đầu từ trang chủ tài khoản của Tiểu Huy, sau đó lần lượt mở thông tin cá nhân, danh sách trò chuyện và lịch sử chuyển khoản.

Số điện thoại liên kết với tài khoản chính là số Tiểu Huy đang sử dụng.

Phòng khách lập tức im lặng.

Tôi lại lấy bản ghi chép thứ hai ra.

“Tài khoản trong nhóm tên ‘Nhóm tương trợ Hải Vương’ này cũng là người khác giả mạo sao?”

Tôi đọc lời anh ta đã nói:

“Vừa câu được một con ngốc, còn tưởng tôi là con nhà giàu. Cả nhà cô ta đều đang hút máu chị dâu, tôi định nhân chuyến du lịch moi một khoản rồi chuồn.”

Trên trán Tiểu Huy bắt đầu rịn một lớp mồ hôi.

“Còn cái này nữa.”

Tôi đặt một bản ghi giao dịch trên nền tảng đồ cũ trước mặt Trần Kiều.

“Chiếc đồng hồ IWC cô tặng anh ta tháng trước, ngày hôm sau đã bị anh ta bán với giá tám nghìn tệ. Mã sản phẩm, vết xước trên mặt đồng hồ và mã thẻ bảo hành đều khớp.”

Sắc mặt Trần Kiều dần trắng bệch.

“Chẳng phải anh nói đồng hồ mang đi bảo dưỡng sao?”

Môi Tiểu Huy mấp máy nhưng không trả lời.

Mẹ chồng vẫn chưa hiểu chuyện gì, rướn cổ hỏi: “Con ngốc gì? Bán đồng hồ gì?”

Không ai để ý bà.

Mắt Trần Kiều đỏ hoe, lật đi lật lại lịch sử giao dịch mấy lần rồi đột nhiên túm lấy tay áo Tiểu Huy.

“Anh nói đi!”

Chương 5

“Có gì mà nói?”

Thấy không thể giấu tiếp, Tiểu Huy dứt khoát xé bỏ lớp ngụy trang.

Anh ta hất tay Trần Kiều ra, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.

“Chỉ là một cái đồng hồ thôi. Đã tặng cho tôi thì là đồ của tôi. Tôi bán hay không liên quan gì đến cô?”

Trần Kiều sững người.

“Thế Châu Lệ thì sao? Tại sao cô ta gọi anh là chồng?”

“Trước đây từng yêu, chưa chia tay dứt khoát, được chưa?”

“Chẳng phải anh nói anh chỉ từng yêu một lần sao?”

Tiểu Huy cười khẩy: “Tôi nói gì cô cũng tin, trách ai được?”

Trần Kiều như vừa bị tát một cái, cả người cứng đờ tại chỗ.

Tôi nhìn cô ta, hỏi câu cuối cùng: “Mấy ngày ở Tam Á, hơn mười nghìn tệ mà các người nói là Tiểu Huy ứng trước, rốt cuộc quẹt từ thẻ của ai?”

Sắc mặt Trần Kiều thay đổi, theo bản năng ôm lấy túi xách.

Cô ta lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng.

Từng khoản chi hiện lên.

Khách sạn ba nghìn hai, nhà hàng hải sản hai nghìn sáu, quán bar bốn nghìn tám, tiền cọc thuê xe hai nghìn.

Tài khoản thanh toán đều là thẻ tín dụng của Trần Kiều.

Tay cô ta bắt đầu run, lại mở một ứng dụng vay tiền khác.

Khi nhìn thấy số tiền vay trên màn hình, cô ta đột ngột ngẩng đầu.

“Năm mươi nghìn?”

Giọng cô ta cao vút đến biến dạng.

“Tiểu Huy, chẳng phải anh nói bảo em xác minh khuôn mặt là để giúp anh đăng nhập nền tảng đầu tư sao? Tại sao lại biến thành em vay năm mươi nghìn tệ?”

Đến nước này, đáp án đã quá rõ ràng.

Cái gọi là “lén vay tiền qua mạng” không phải Tiểu Huy có thể vượt qua xác minh danh tính, mà là anh ta đã lừa Trần Kiều tự hoàn thành xác minh danh tính và khuôn mặt.

Sau khi khoản vay được giải ngân, anh ta lập tức chuyển tiền vào tài khoản của mình.

“Tiền đâu?”

Trần Kiều lao tới túm lấy anh ta: “Anh mang năm mươi nghìn tệ đi đâu rồi?”

Tiểu Huy đẩy cô ta ra: “Chẳng phải đều tiêu cho chuyến du lịch sao? Mẹ cô muốn ăn hải sản, ở phòng lớn, tôi không bỏ tiền thì làm thế nào?”

“Nhưng tiền khách sạn và ăn uống đều quẹt thẻ tín dụng của tôi!”

“Số còn lại đem đi đầu tư rồi, kiếm được sẽ trả cô.”

“Anh còn lừa tôi!”

Trần Kiều giơ tay cào vào mặt anh ta.

Tiểu Huy tránh không kịp, trên mặt bị cào ra mấy vệt máu.

Anh ta thẹn quá hóa giận, đẩy mạnh Trần Kiều ngã xuống cạnh sofa.

“Đồ điên!”

Mẹ chồng vội vàng tới đỡ con gái: “Sao cậu có thể đánh Kiều Kiều?”

“Cô ta ra tay trước!”

Tiểu Huy chỉnh lại cổ áo, lạnh lùng liếc hai mẹ con họ.

“Nói khó nghe một chút, nếu không phải thấy chị dâu cô ta có tiền, tôi sẽ đi Tam Á cùng các người à? Một người giả giàu, một người ham rẻ, còn thật sự tưởng mình là người có tiền.”

Trần Kiều ngồi dưới đất, khóc đến lớp trang điểm cũng lem hết.

“Anh trả tiền cho tôi!”

“Ai tiêu thì người đó trả.”

Tiểu Huy ném lại câu này rồi sập cửa bỏ đi.

Mẹ chồng nhìn cánh cửa đóng chặt, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Bác cả đã lặng lẽ dịch tới cạnh cửa, rõ ràng không muốn dính dáng thêm nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)