Chương 7 - Vầng Trăng Vỡ Nát
“Hôm nay nếu ngươi vén mũ mạng của nàng, chẳng khác nào làm nhục nàng trước mặt mọi người!”
“Cô khuyên ngươi đừng cố chấp làm càn!”
“Ngươi uy hiếp ta?” Nguyên Luật Khâm hất tay thái tử ra, giữa mày bốc lên lửa giận.
Hai người giương cung bạt kiếm, không ai nhường ai.
Chiến hỏa như sắp bùng lên.
Ta bất đắc dĩ đi ra từ sau lưng thái tử.
Hôm nay nếu vì ta mà khiến thái tử Đại Khải và đại vương tử Nguyên quốc trở mặt.
Vậy ngày mai, thi thể của ta sẽ xuất hiện ở bãi tha ma.
Ta chắn giữa hai người, hướng về phía đại vương tử, khẽ nhún gối.
“Đại vương tử, ngài từ xa đến là khách. Thánh thượng và thái tử điện hạ đều lấy lễ đối đãi, chúng ta cũng vậy.”
“Chỉ là việc tháo mũ mạng thật sự khiến người ta khó xử.”
“Nếu đại vương tử không chê, ta nguyện dâng một điệu múa. Mong đại vương tử từ đây bỏ qua chuyện này, về sau đừng nhắc lại nữa.”
“Nàng biết múa?” Đại vương tử có vẻ hứng thú.
Ta gật đầu:
“Biết sơ một hai.”
“Được.” Hắn sảng khoái nói. “Khi nào dâng múa?”
Ta quay sang nhún gối với thái tử:
“Xin tùy thái tử điện hạ sắp xếp.”
15
Ta biết múa.
Người biết chuyện này không nhiều.
Thái tử tính là một trong số đó.
Chỉ là, tuy hắn biết ta biết múa, lại không biết ta biết nhiều đến đâu.
Vì ta chưa từng múa trước mặt người ngoài.
Điệu múa của ta là mẫu thân dạy.
Mẫu thân là do ngoại tổ mẫu dạy.
Ngoại tổ mẫu của ta từng là vũ cơ nổi danh thiên hạ.
Năm đó, bà dùng một khúc Phi Hồng để được ngoại tổ phụ khi ấy đã là quan tam phẩm để mắt.
Ngoại tổ phụ bất chấp danh tiếng, nạp ngoại tổ mẫu làm thiếp.
Mẫu thân ta chỉ là con thứ, may mà bà thừa hưởng thiên phú múa của ngoại tổ mẫu.
Từ nhỏ, ngoại tổ mẫu đã dạy mẫu thân:
“Nữ tử lập thân trên đời không dễ. Nhưng phàm mang trong người một sở trường, bất kể là giỏi múa hay giỏi nấu ăn, chỉ cần đi đến đỉnh cao trong một con đường, đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh, thì nhất định sẽ có gốc rễ để đứng vững trên đời. Dù tạm thời rơi xuống đáy cuộc đời, cũng vẫn có cơ hội Đông Sơn tái khởi.”
Gốc rễ lập thân ngoại tổ mẫu truyền cho mẫu thân chính là múa.
Sau này, mẫu thân dựa vào bản lĩnh này, một mình múa cho phụ thân xem một khúc Lưu Thương.
Phụ thân vì thế thần hồn điên đảo, bất chấp thân phận thứ nữ của mẫu thân, cưới bà làm chính thê, cả đời không nạp thiếp.
Ta kế thừa Phi Hồng của ngoại tổ mẫu, học được Lưu Thương của mẫu thân.
Nhưng khi dâng múa cho đại vương tử, ta múa khúc Do Bão Tỳ Bà.
Đây là điệu múa của riêng ta.
Giống như ngoại tổ mẫu có Phi Hồng.
Mẫu thân có Lưu Thương.
Ta cũng có Do Bão Tỳ Bà, một điệu múa chuyên dành cho khi đội mũ mạng, và chỉ khi đội mũ mạng mới có thể múa đẹp.
Những chuỗi ngọc giọt mưa treo trên mũ mạng làm vật trang trí, theo dáng múa nhẹ nhàng mờ ảo, như dải ngân hà rải đầy sao trời, uyển chuyển chảy động.
Một khúc múa kết thúc.
Cả điện im phăng phắc.
Rất lâu sau, mới có tiếng hít thở vang lên.
Vô số ánh mắt nóng rực như muốn xuyên thủng lớp sa mũ của ta.
Ta đứng một mình giữa sân khấu, đón lấy sự ngưỡng mộ, ái mộ và tôn sùng ào đến như thủy triều.
Khoảnh khắc này, dường như ta hiểu được lời ngoại tổ mẫu nói: chỉ cần có một sở trường và đi đến đỉnh cao, dù tạm rơi xuống đáy đời người, cũng vẫn có cơ hội Đông Sơn tái khởi.
Lâu nay, chưa từng có khoảnh khắc nào như bây giờ khiến ta cảm thấy mãn nguyện đến thế.
“Ôn Kỳ Phán.”
Thái tử bỗng gọi tên ta.
Ta nhìn về phía hắn.
Ánh mắt chạm nhau.
Cách lớp sa mũ, hắn không nhìn rõ mặt ta, nhưng ta lại nhìn thấy biểu cảm của hắn.
Vẻ mặt hắn nghiêm trọng, như thể có chuyện gì đó vượt ngoài dự đoán của hắn, mà sự ngoài dự đoán này là điều hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy.
Ta còn chưa kịp suy nghĩ thái tử đang nghĩ gì, đã nghe hắn hạ lệnh:
“Cô lệnh cho nàng, quay mặt về phía đại vương tử, tháo mũ mạng xuống.”
16
Gì cơ?
Ta kinh hãi biến sắc.
Cảm nhận được sự hoảng sợ của ta, thái tử cười rất khẽ một tiếng.
Tiếng cười ấy nghe như có vài phần bất lực và đắng chát.
“Điệu múa hôm nay của nàng e rằng sẽ khiến đại vương tử cả đời khó quên. Thay vì để hắn không chết tâm mà cứ mãi nhớ nhung, chi bằng bây giờ cho hắn tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của nàng.”
Ta sững sờ tại chỗ.
Chuyện này khác với kế hoạch ban đầu của ta!
Quả thật ta cố ý dâng múa cho đại vương tử.
Ta cũng đoán được, sau điệu múa này, hắn nhất định sẽ nhớ mãi không quên ta, sẽ vì muốn tận mắt nhìn thấy dung mạo của ta mà lén đến gặp ta.
Đến lúc ấy, ta sẽ lộ chân dung.
Ta có lòng tin rằng hắn sẽ thích dung mạo của ta.
Ta sẽ nói thật với hắn, rằng mặt ta đã được chữa khỏi, chỉ vì sợ gây chuyện nên mới luôn giấu sự thật.
Ta sẽ cầu hắn giữ bí mật.
Hắn nhất định sẽ đồng ý giữ bí mật cho ta, rồi hướng bệ hạ xin cưới ta.
Hắn sẽ đưa ta đi.
Đến Nguyên quốc.
Rời khỏi Đại Khải.
Mà đó chính là điều ta muốn.
Kế hoạch của ta vốn kín kẽ không kẽ hở, không ngờ thái tử lại vào lúc này ra lệnh cho ta tháo mũ mạng trước mặt mọi người.
Nếu ta tháo mũ mạng…
Ta quỳ phịch xuống đất, khổ sở cầu xin: