Chương 7 - Vạn Người Mê Từ Nhỏ
7
Ta vừa tới Giang Nam, liền như cá gặp nước.
Ăn được món ngon, mua luôn tửu lâu!
Ngủ được chiếc giường khá vừa ý, mua luôn khách điếm!
Dạo tới một thanh lâu khá vừa ý, a a a a a, mua hết!
Cũng không phải ta không tự mở cửa tiệm.
Ước mộng thời trẻ của ta chính là mở một họa quán.
Ta ẩn danh tới một thị trấn nhỏ, bày ra những bức tranh ta dùng chân vẽ suốt một đêm.
Phong cách trừu tượng đến mức không ai hiểu.
Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý không ai hỏi tới rồi.
Tùy duyên thôi, dù sao ta cũng không thiếu tiền.
Vừa khai trương, chưởng quầy tiệm vải vóc bên cạnh đã như bước vào nhà mình, hai tay chắp sau lưng, nghênh ngang dạo một vòng.
Ra ngoài rồi tựa vào tường, vừa cắn hạt dưa vừa khinh miệt cười:
“Thứ vẽ này chẳng phải chỉ là một đống gì đó thôi sao? Ngươi có cho không ta, ta cũng chẳng cần!”
Không phải, sao ông ta biết ta định bán tranh theo kiểu cho không?
Tiền nhiều đến mức ta chỉ muốn buôn bán giấc mộng của mình.
Nhưng nhìn đống vỏ hạt dưa ông ta nhổ đầy dưới chân, ta chỉ muốn bảo ông ta quét sạch rồi cút.
Ngày mai ta sẽ mua luôn cửa tiệm nhà ông ta.
Ta đang nghĩ như vậy thì Thất hoàng tôn, bây giờ là Thất hoàng tử, tới.
Ngài mặc cẩm y hoa phục, cũng đứng tựa vào tường.
Hai mắt nhìn chằm chằm tên tiểu nhị kia cười, nụ cười càng lúc càng đáng sợ.
Sau đó vung tay một cái:
“Toàn bộ tranh trong tiệm này, bản vương mua hết!”
Cũng không biết có phải cẩm y quá chói mắt hay không mà tên tiểu nhị kia bỏ chạy như trốn nạn.
Ngày hôm sau, tiệm vải vóc đã biến thành thư tứ.
Không phải ta mua.
Là Hoàng thái tôn, bây giờ đã là Thái tử.
Đôi khi Thái tử xuống Giang Nam tuần du, cũng sẽ đặc biệt tới thăm ta.
Khi ấy, Hoàng thượng đã ban cho ta mấy tòa hào trạch.
Ta đã ở trong một tòa, sống những ngày uống vàng ăn ngọc, sáng có mỹ nữ, tối có mỹ nam.
Thái tử cải trang vi hành tới thăm ta, vậy mà không báo trước cho ta một tiếng.
Cứ thế dẫn theo một đám hoàng tử công chúa, như lùa trâu, lùa hết tới chỗ ta.
Vừa vào cửa đã thấy ta ngồi trên chiếc ghế đệm mềm chạm hoa cổ kính, đang nhai nho.
Thất hoàng tử cùng hai mỹ nhân do ta tỉ mỉ tuyển chọn đều ngồi đối diện ta.
Đang cùng ta đánh mạt chược.
Không có cách nào, ở cổ đại không có điện thoại, một trong số ít thú vui của ta chính là đánh mạt chược.
Bên cạnh còn có một ca ca cơ bụng để trần nửa thân trên đang đấm chân cho ta.
Một thư sinh trắng trẻo đang bóp vai cho ta.
Một thiếu gia ốm yếu đang đàn khúc nhạc cho ta.
Một mỹ nam yêu nghiệt bóc nho đút cho ta.
Mấy mỹ nam chưa bao giờ chen lời vào cuộc nói chuyện của chúng ta.
Bốn người chúng ta lại đánh mạt chược đến đầu óc choáng váng.
Lúc nghe bên ngoài có người tới báo, tất cả đều tưởng cô nương thanh lâu mà ta gọi đã đến.
Ta ngẩng đầu lên nói một câu:
“Biết rồi, bảo các nàng vào hết đi!”
Quả nho của ta còn chưa kịp đưa vào miệng.
Sau đó, Thái tử và mọi người bước vào.
Thế là tất cả mọi người lập tức im lặng.
Hình tượng nhũ mẫu tận chức tận trách của ta vỡ nát đầy đất.
Người phản ứng đầu tiên là Ngọc Hoa quận chúa.
Nàng đau lòng mắng Thất hoàng tử:
“Hoàng huynh quá vô sỉ! Huynh vậy mà lén chúng ta tới chỗ ma ma trước!”
Không còn cách nào, từ nhỏ Thất hoàng tử đã biết tranh với Thái tử, giành với quận chúa.
Sau đó, bọn họ đều ngồi xuống đánh mạt chược cùng ta.
Ai không giành được chỗ ngồi thì vây quanh phía sau ta, ríu rít:
“Đây là vật gì vậy? Bản cung chưa từng thấy. Không hổ là nhũ mẫu.”
Ta: “……”
Lại chém giết suốt cả đêm!
Mọi người đều gục xuống.
Ngọc Hoa quận chúa nhìn quanh bốn phía, mắt đầy tơ máu, lén nói với ta:
“Ma ma, hôm khác chúng ta tái chiến! Tới phủ đệ của ta đi, chúng ta phân cao thấp!”
Thất hoàng tử đã chơi cùng ta suốt một ngày một đêm.
Vốn dĩ đã gục rồi, nghe lời quận chúa lập tức bật dậy.
“Ngươi đừng hòng! Dung nhi, ngươi chính là muốn kéo ma ma tới chỗ ngươi thôi! Còn lấy cớ gì mà tái chiến phân cao thấp.”
Ngọc Hoa quận chúa ấn đầu ngài xuống lại:
“Cứ quyết định vậy nha!”
Thất hoàng tử yếu ớt chỉ nàng:
“Hoàng huynh thật sự không gian xảo bằng ngươi.”
8
Ta sống ở thế giới này đến sáu mươi lăm tuổi.
Trước khi chết, bên cạnh ta vây đầy người.
Hoàng đế nắm tay trái của ta.
Thái tử phi năm xưa, nay là Thái hậu, cũng nắm tay phải của ta.
Tấn vương thế tử và tiểu thư An Quốc công phủ quỳ bên giường.
Con trai của Công bộ Thị lang năm ấy, bây giờ đã là trọng thần trong triều, đứng ở góc phòng lau nước mắt.
Còn có rất nhiều người.
Hoàng tử, hoàng tôn, công hầu, tướng quân, thượng thư…
Tất cả đều là những đứa trẻ do một tay ta nuôi lớn.
Bây giờ bọn họ là những người có quyền thế nhất thiên hạ.
Nhưng vào khoảnh khắc này, bọn họ đều chỉ là trẻ con.
Ta nghe thấy giọng Hoàng đế run lên:
“Ma ma, người đừng đi.”
Ta cười cười, dùng hết chút sức lực cuối cùng nói:
“Bệ hạ đừng khóc… ma ma chỉ là… buồn ngủ thôi…”
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, ta nghe thấy hệ thống trong đầu hỏi:
“Ký chủ, cho dịch vụ này một điểm đánh giá đi?”
Ta nói trong lòng:
“Trọn điểm.”
Nó lại hỏi:
“Kiếp sau còn chọn ‘vạn người mê’ không?”
Ta nhìn đám trẻ bên giường đang khóc đến thành người nước mắt, rồi bật cười.
Chọn.
Nhưng lần sau có thể đừng chơi chữ nữa được không?
Hệ thống im lặng một giây:
“Xem tâm trạng.”
Ta: “……”
HẾT.