Chương 3 - Ván Cờ Sinh Nhật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh đó, tôi còn tưởng mình sẽ có cảm xúc rất dữ dội.

Nhưng không.

Tôi chỉ bỗng bật cười rất khẽ.

Trong lòng như có thứ gì đó chậm rãi trôi đi, nhưng tôi lại không cảm thấy trống rỗng.

Tôi trả lời chị gái một tin:

【Không sao đâu, vài ngày nữa là khỏi.】

Trước đây chị từng nói với tôi rằng quan hệ giữa Tạ Minh Trạch và Hứa Minh Nguyệt quá gần gũi, lại không biết tránh hiềm nghi, bảo tôi để ý cho kỹ.

Nhưng chị cứ cách vài hôm lại nhắn tin mắng tôi, nên tôi chỉ đành lừa chị rằng mình đã chia tay rồi.

Thậm chí để ăn mừng, chị còn mời tôi một bữa rất thịnh soạn.

Đêm xuống, Tạ Minh Trạch mặc bộ vest mà tôi dành dụm nửa năm mới mua cho anh, trở về nhà.

Trong tấm ảnh chị gái gửi cho tôi, anh cũng mặc bộ vest đó.

Anh gõ “rầm rầm” vào cửa phòng tôi, nhưng không gọi tên tôi, cũng không bảo tôi mở cửa.

Tôi bị làm phiền đến phát bực, khó khăn ngồi dậy.

Đối diện tôi là một gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ bực bội.

“Lâm Lộ, công việc của anh bận như vậy mà vẫn dành thời gian đi ăn sinh nhật với em. Vậy mà em còn giận dỗi không đến.”

“Nếu em không muốn anh đi chăm sóc Minh Nguyệt thì có thể nói thẳng. Nhưng em giả vờ rộng lượng, hiểu chuyện, rồi lại vô duyên vô cớ nói không muốn mừng sinh nhật nữa. Em có từng nghĩ đến cảm nhận của anh không?”

Tốc độ nói của anh rất nhanh, lời nói còn chưa kịp đi vào đầu tôi.

Không hiểu sao tôi lại bắt đầu mỉa mai:

“Nước tắm ở nhà Hứa Minh Nguyệt làm anh khó chịu lắm à?”

Gương mặt anh lập tức như phát hiện ra bí mật động trời nào đó, từ âm u chuyển sang sáng sủa.

“Vậy là vì Minh Nguyệt nghe điện thoại, nói anh đang tắm, nên em tức giận mới nói không đi đúng không?”

Tôi không trả lời.

Anh coi như tôi ngầm thừa nhận.

Khi nhìn anh lần nữa, trong ánh mắt và khóe miệng anh đều thấm đẫm vẻ đắc ý.

Tôi hỏi:

“Bữa đó ăn ngon không?”

Giọng anh trở nên nhẹ nhõm, vừa như dỗ dành, vừa như né tránh:

“Không có em, sao mà ngon được.”

Tắm xong đi ra, tôi thấy Tạ Minh Trạch ngồi đầu giường nhìn mình.

Màn hình điện thoại trong tay anh sáng lên, khiến anh trông như Diêm Vương sống.

“Em bảo chị gái em chụp lén anh?”

“Biết anh và Minh Nguyệt đến nhà hàng, còn cố ý nói bóng gió để thử anh?”

“Lâm Lộ, sao trước giờ anh không biết em lắm chiêu trò như vậy!”

Hỏi tội xong, Tạ Minh Trạch thẳng thừng sập cửa bỏ đi.

Cả người tôi đột nhiên như được gỡ bỏ hết sức lực, vậy mà lại thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Nhìn tấm ảnh trên màn hình điện thoại, tôi trả lời tin nhắn trưa nay chưa kịp hồi âm:

【Vậy hẹn ngày mai đi.】

4

【Em vậy mà chẳng tò mò chút nào, nhưng chị thật sự nhịn không nổi, muốn nói cho em biết rồi.】

Chị gái gửi cho tôi một tin nhắn, kèm theo một tấm ảnh.

Hóa ra là anh ấy.

Mạng xã hội hiện thông báo chính thức về concert ở thành phố mới của idol tôi. Tôi thuận tay chia sẻ bài bốc thăm trúng vé.

Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn căn phòng ngủ được bài trí đơn giản.

Đáng lẽ tôi nên bảo Tạ Minh Trạch rời đi.

Nhưng ngày tôi trả tiền đặt cọc mua nhà, quản lý bất động sản nói có người đã thanh toán toàn bộ căn nhà cho tôi rồi.

Đó là bất ngờ Tạ Minh Trạch dành cho tôi.

Tôi chưa từng xem căn nhà này là của mình.

Biệt thự lớn như vậy, nhưng đồ đạc của tôi đều ở trong căn phòng ngủ này, liếc mắt một cái là thấy hết.

Chai nước hoa trên tủ đầu giường vẫn còn hơn nửa, là mùi Tạ Minh Trạch thích nhất.

Vì vậy tinh dầu hỗ trợ giấc ngủ của tôi cũng cùng dòng, cùng mùi với chai nước hoa đó.

Trong tủ có rất nhiều quần áo Tạ Minh Trạch mua cho tôi.

Anh thích nhìn tôi mặc váy liền, nói khí chất dịu dàng giống như mùi nước hoa ấy.

Tôi cất chai nước hoa vào ngăn kéo, rồi treo từng chiếc váy liền lại ngay ngắn.

Mở tủ bên cạnh, tôi lấy quần dài và áo thun mình thường mặc, gấp gọn cho vào vali.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)