Chương 4 - Ứng Dụng Ác Ma

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi bố nói ba chữ này, giọng rất thấp, giống như khó khăn lắm mới ép ra khỏi cổ họng.

Mẹ lắc đầu, lau mặt.

“Anh không cần xin lỗi tôi. Tôi chỉ muốn biết những thứ trong ghi chú của Lâm Thư Dao rốt cuộc là có ý gì.”

Hàm dưới của bố căng chặt.

Bố cầm điện thoại lên, gọi một số.

“Luật sư Vương, giúp tôi điều tra một chuyện. Một người tên Lâm Thư Dao, nửa năm gần đây đã liên hệ với những cơ sở giám định nào.”

Tôi nằm trong lòng mẹ, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống một nửa.

Cửa ải xét nghiệm huyết thống đã qua.

Nhưng cái bẫy của Lâm Thư Dao không chỉ có cái này.

Đời trước, cô ta tung tin đồn trong vòng xã giao của mẹ, khiến tất cả mọi người đều tin mẹ ngoại tình.

Cho dù kết quả giám định là ruột thịt, lời đồn cũng có thể giết người.

Quả nhiên.

Chiều hôm đó, nhóm bạn thân của mẹ nổ tung.

Một ảnh chụp màn hình tin nhắn bị người ta chuyển tiếp ra ngoài, là đoạn trò chuyện giữa Lâm Thư Dao và một “người biết chuyện” nào đó.

Trong ảnh chụp màn hình, “người biết chuyện” kia nói chắc như đinh đóng cột rằng tận mắt thấy mẹ và một người đàn ông đi ra từ khách sạn.

Kèm theo là một tấm ảnh bóng lưng mờ nhòe.

Khi mẹ nhìn thấy, ngón tay siết vỏ điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch.

“Đây là ảnh chỉnh sửa.” Mẹ nghiến răng nói. “Tôi căn bản chưa từng đến khách sạn đó.”

Nhưng trong nhóm đã có người bắt đầu nói móc nói máy.

“Ôi Niệm Niệm, có hay không thì nói rõ là được mà, đừng kích động quá.”

“Đúng đó đúng đó, người trong sạch tự sẽ trong sạch mà.”

Tôi nhìn sắc mặt mẹ từng chút từng chút lạnh đi.

Đời trước, mẹ chính là bị những “người bạn” này từng câu từng câu ép chết.

Đời này sẽ không như vậy.

Bởi vì lần này bố đứng về phía mẹ.

7

Động tác của bố nhanh hơn tôi tưởng.

Tối hôm đó, luật sư Vương gọi điện lại.

“Tổng giám đốc Quý, đã điều tra được rồi. Ba tháng trước, Lâm Thư Dao từng liên hệ một cơ sở giám định tư nhân ở phía nam thành phố, chuyển một khoản mười lăm vạn. Người phụ trách bên đó họ Lưu, có tiền án, trước đây từng bị thu hồi giấy phép vì làm giả văn thư.”

Bố nghe xong, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng tôi chú ý thấy các khớp ngón tay cầm điện thoại của bố trắng bệch.

“Còn gì nữa?”

“Còn nữa, tấm ảnh bóng lưng ở khách sạn kia, chúng tôi đã nhờ người truy nguồn hình ảnh. Ảnh gốc là một ảnh thương mại trên trang tư liệu ảnh, đường nét gương mặt được ghép lên hoàn toàn không khớp với chị dâu.”

“Đã bảo toàn chứng cứ chưa?”

“Tất cả đã được công chứng.”

Bố cúp điện thoại, quay đầu nhìn mẹ.

Mẹ ngồi bên cũi trẻ con, trong tay cầm bình sữa, ánh mắt bình tĩnh nhưng đỏ hoe.

“Niệm Niệm, ngày mai anh hẹn Lâm Thư Dao đến nhà một chuyến.”

Mẹ sững ra.

“Anh định làm gì?”

“Kết thúc chuyện này.”

Hai giờ chiều hôm sau, Lâm Thư Dao đến.

Cô ta mặc một chiếc váy dệt kim màu trắng sữa, trang điểm tinh tế, khóe mắt còn mang chút dấu vết “vừa khóc”.

Vừa vào cửa đã kéo tay mẹ.

“Niệm Niệm, mấy ngày nay tớ vẫn luôn muốn đến tìm cậu, nhưng lại sợ cậu không muốn gặp tớ. Chuyện hôm đó thật sự là hiểu lầm, cái ghi chú đó của tớ…”

“Ngồi đi.” Bố từ phòng làm việc đi ra, giọng bình thản như đang bàn công việc.

Lâm Thư Dao khựng lại, cười rồi ngồi xuống sofa.

“Nghiên Châu, anh cũng ở đây à.”

“Ừ.” Bố ngồi xuống đối diện, đẩy một túi hồ sơ qua “Xem cái này đi.”

Lâm Thư Dao mở túi hồ sơ, rút giấy bên trong ra.

Tờ thứ nhất: ghi chép chuyển khoản giữa cô ta và người phụ trách cơ sở giám định đen kia.

Tờ thứ hai: báo cáo truy nguồn tấm ảnh khách sạn, đánh dấu nguồn ảnh gốc và dấu vết chỉnh sửa.

Tờ thứ ba: ảnh chụp màn hình những “nội dung dịch” trong ghi chú điện thoại của cô ta, dòng thời gian hoàn toàn trùng khớp với cái gọi là bản dịch ứng dụng của cô ta.

Khi Lâm Thư Dao lật đến tờ thứ hai, tay bắt đầu run.

Lật đến tờ thứ ba, mặt cô ta đã trắng bệch không còn chút máu.

“Nghiên Châu, những thứ này đều là…”

“Đừng vội.” Bố cắt ngang lời cô ta. “Còn một thứ nữa.”

Bố ấn máy tính bảng trên bàn trà, một đoạn ghi âm được phát ra.

Là giọng của người phụ trách cơ sở giám định họ Lưu kia.

“Lúc đó cô Lâm đưa tôi mười lăm vạn, bảo tôi làm một bản báo cáo giả, sửa kết quả xét nghiệm huyết thống thành không phải ruột thịt. Cô ấy nói chỉ cần tôi phối hợp, sau khi thành công sẽ đưa thêm hai mươi vạn.”

Ghi âm kết thúc.

Trong phòng khách yên lặng khoảng năm giây.

Sau đó Lâm Thư Dao cười.

Không phải kiểu cười dịu dàng đúng mực, mà là một nụ cười méo mó không còn gồng nổi.

“Hừ.”

Cô ta ném hồ sơ lại lên bàn trà, dựa lưng vào sofa, nhìn bố.

“Quý Nghiên Châu, anh bắt đầu điều tra em từ lúc nào?”

“Từ ngày điện thoại đó rơi xuống đất.”

Lâm Thư Dao quay đầu nhìn tôi.

Tôi nằm trong lòng mẹ, nhìn thẳng vào cô ta.

Trong mắt cô ta có hận ý, có không cam lòng, còn có một thứ kỳ lạ, giống như đang đánh giá lại một đứa trẻ sơ sinh.

“Hay cho một con bé.” Cô ta khẽ nói. “Cú đánh rơi điện thoại đó không phải trùng hợp đúng không?”

Không ai trả lời cô ta.

Mẹ ôm chặt tôi, cằm đặt lên đỉnh đầu tôi, giọng run rẩy nhưng rất vững.

“Lâm Thư Dao, tôi xem cô là chị em suốt hai mươi năm.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)