Chương 2 - Ứng Dụng Ác Ma

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày bố về, Lâm Thư Dao làm cả một bàn đồ ăn.

“Nghiên Châu, mấy ngày anh không ở nhà, Niệm Niệm mệt lắm, em giúp một tay.”

Bố khách sáo gật đầu.

Trên bàn ăn, Lâm Thư Dao mở những “bản dịch” tích góp mấy ngày nay cho bố xem.

Từng dòng lướt qua.

“Giọng của một chú nghe hay quá, khi mẹ gọi điện với chú ấy mẹ cứ cười mãi.”

“Lần trước chú đó đến, còn mang cho con một cái trống lắc, chơi vui lắm.”

“Mẹ bảo chú đừng đến nữa, nhưng chú nói chú nhớ mẹ.”

Bàn ăn yên lặng suốt năm giây.

Bố đặt đũa xuống, nhìn mẹ một cái.

“Chú nào?”

Trên mặt mẹ viết đầy vẻ hoang mang:

“Chú nào? Trong nhà ngoài anh và nhân viên giao hàng ra, căn bản không có người đàn ông nào khác đến.”

“Nhân viên giao hàng?” Giọng bố trở nên vi diệu.

Lâm Thư Dao lên tiếng đúng lúc, giọng điệu mang theo vẻ khó xử cẩn thận.

“Nghiên Châu, trước đây ứng dụng này thỉnh thoảng có nhắc đến một ‘chú’… Em ngại không nói với anh, sợ anh nghĩ nhiều.”

“Nhưng bé lặp đi lặp lại chuyện đó, em cảm thấy… hẳn là nên để anh biết.”

Mẹ sốt ruột: “Thư Dao! Cậu nói vậy là có ý gì?”

“Niệm Niệm!” Lâm Thư Dao nắm lấy tay mẹ, hốc mắt đỏ lên.

“Tớ đương nhiên tin cậu! Tớ chỉ là… nói thật thôi.”

“Ứng dụng hiển thị gì thì tớ nói cái đó, tớ cũng không dám bịa lung tung mà.”

Bố im lặng ăn xong bữa cơm, không nói một lời.

Nhưng tôi thấy khi bố nhìn mẹ, ánh mắt đã thay đổi.

Một khi hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, nó sẽ điên cuồng sinh trưởng.

Lại qua ba ngày.

Một bạn học nam đại học của mẹ đến thủ đô công tác, tiện đường ghé thăm nhà.

Hai người ngồi nói chuyện trong phòng khách chưa đến hai mươi phút, bạn học nam chọc tôi một chút rồi rời đi.

Tối đó, bố về nhà.

Lâm Thư Dao “vừa khéo” vẫn chưa đi.

Cô ta nhân lúc thay tã cho tôi, nhanh chóng vặn một cái vào mặt trong đùi tôi.

Tôi đau đến cả người giật nảy.

Tôi vùi mặt vào chăn, cắn chặt một góc chăn.

Lần này tuyệt đối không thể khóc.

Lâm Thư Dao đợi năm giây, mười giây, mười lăm giây.

Sắc mặt cô ta hơi thay đổi, ngón tay lại thăm dò về phía lòng bàn chân tôi.

Ngay khoảnh khắc cô ta sắp ra tay, mẹ từ phòng bếp đi ra.

“Thư Dao, thay tã xong chưa?”

Tay Lâm Thư Dao rụt về, nụ cười hoàn mỹ không chút sơ hở.

“Thay xong rồi, hôm nay bé con đặc biệt ngoan.”

Lần này, cô ta không thể ghi được tiếng khóc của tôi.

Nhưng cô ta không hề hoảng.

Cô ta bưng một cốc sữa nóng đi về phía tôi, cười nói: “Bé con đến giờ uống sữa rồi.”

Núm bình vừa đưa đến bên miệng, tôi đã ngửi thấy một mùi hăng.

Cô ta bỏ thứ gì đó vào sữa.

Cay.

Môi tôi vừa chạm vào núm bình, đầu lưỡi đã như bị lửa đốt.

“Oa!”

Tôi khóc đến xé ruột xé gan, cả khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Lần này, tôi thật sự không nhịn được.

Lâm Thư Dao lập tức giơ điện thoại lên.

Trên màn hình hiện ra:

“Hôm nay chú đó lại đến! Chú còn hôn con một cái! Mẹ ở bên cạnh cười vui lắm.”

Mặt bố hoàn toàn tối sầm.

“Quý Nghiên Châu, anh nghe em giải thích, đó là bạn học đại học của em, anh ấy chỉ tiện đường ghé ngồi một lát thôi…”

Bố lạnh giọng nói: “Camera trong nhà đâu?”

Lâm Thư Dao đúng lúc cúi đầu, nhẹ giọng nói một câu:

“Nghiên Châu… Camera góc phòng khách hình như hỏng từ tuần trước rồi, em có nhắc Niệm Niệm báo sửa…”

Cả người mẹ chấn động.

Camera đúng là hỏng rồi, nhưng chuyện báo sửa, mẹ căn bản không nhớ Lâm Thư Dao từng nói.

4

Bố bảo trợ lý đi kiểm tra camera.

Kết quả camera ở góc đó, toàn bộ dữ liệu đều bị hỏng.

“Tuần trước đã hỏng rồi, thẻ nhớ bị cháy.” Trợ lý trả lời.

Quá trùng hợp.

Đời trước, tôi không biết camera đó hỏng thế nào.

Nhưng đời này tôi nhìn rõ mồn một.

Ba ngày trước, Lâm Thư Dao nhân lúc mẹ ngủ trưa, đập hỏng camera.

Cô ta tưởng không ai nhìn thấy.

Nhưng cô ta quên mất, cũi trẻ con đặt ngay góc phòng khách.

Tôi chứng kiến toàn bộ quá trình.

Nhưng tôi không nói ra được.

Một đứa bé hai tháng tuổi chỉ có thể khóc.

Nhưng tiếng khóc của tôi đã bị cô ta cướp đoạt.

Mỗi một lần tôi khóc đều sẽ bị cô ta dịch thành một nhát dao đâm vào mẹ.

Thái độ của bố ngày càng lạnh nhạt.

Mẹ cố giải thích, bố căn bản không nghe.

“Em nói không có, vậy ứng dụng nói ra bằng cách nào? AI còn có thể bịa đặt từ hư không sao?”

“Nghiên Châu, đó chỉ là một phần mềm điện thoại thôi!”

Mẹ gấp đến mức nước mắt rơi xuống: “Nó làm sao có thể thật sự nghe hiểu trẻ con nói chuyện được?”

“Lúc đầu chính em nói nó là thần khí nuôi con.” Giọng bố lạnh băng.

“Bây giờ nó nói điều em không thích nghe, nó liền thành giả à?”

Mẹ á khẩu không nói nên lời.

Đây chính là chỗ độc ác nhất của Lâm Thư Dao.

Cô ta trước tiên bỏ ra nửa tháng để bố mẹ tận mắt chứng kiến sự “thần kỳ” của ứng dụng.

Dùng những dự đoán chính xác về mấy chuyện lông gà vỏ tỏi đó, từng viên gạch từng viên gạch xây nên lòng tin.

Đợi bức tường này đủ cao, nó sẽ đè chết mẹ.

Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, vẻ mặt khó xử kéo vạt áo.

“Niệm Niệm, hay là… làm xét nghiệm huyết thống đi? Như vậy cũng có thể trả lại sự trong sạch cho cậu.”

“Đúng.” Bố lập tức quyết định. “Ngày mai làm.”

Mẹ lau nước mắt, đồng ý.

“Làm thì làm, em không thẹn với lòng.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)