Chương 2 - Tỳ Hưu Chuyển Thế Tại Đại Học Giang

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Sau khi làm lớp trưởng, cô ta lợi dụng chức vụ để làm khó Lâm Thanh, đầu tiên cố ý bỏ sót hồ sơ học bổng, sau đó vu oan Lâm Thanh không hòa đồng.】

【Thật ra Thẩm Mạn Mạn căn bản không muốn phục vụ bạn học, cô ta chỉ muốn suất cán bộ sinh viên xuất sắc.】

Nghe thấy ba chữ “học bổng”, tay tôi tự giơ lên.

Cố vấn hơi bất ngờ.

“Lâm Thanh, em cũng muốn ứng cử lớp trưởng?”

“Muốn ạ.”

Tôi trả lời chắc như đinh đóng cột.

Thẩm Mạn Mạn quay đầu nhìn tôi, ánh mắt như tẩm độc.

Tôi giả vờ không thấy, bình tĩnh đi lên bục giảng.

“Tôi sẽ không hứa tổ chức hoạt động tập thể ở nơi sang trọng, cũng sẽ không hứa cung cấp mối quan hệ tài nguyên gì cho mọi người.”

Dưới bục dần yên tĩnh.

“Vì tiền của mọi người đều không phải gió thổi mà đến.”

Vài bạn có gia cảnh bình thường đồng tình gật đầu.

“Điều tôi có thể hứa là: mọi thông báo sẽ được truyền đạt kịp thời, mọi bình xét công khai minh bạch, chi tiêu quỹ lớp chính xác đến từng đồng, mỗi tháng công khai sổ sách trong nhóm lớp.”

“Nếu có bạn gặp khó khăn, tôi sẽ cố hết sức giúp đỡ, nhưng sẽ không vì cái gọi là vinh dự tập thể mà yêu cầu bất kỳ ai hy sinh lợi ích của mình.”

Tôi vừa dứt lời, tiếng vỗ tay trong lớp vang dội gấp đôi lúc nãy.

Nhất là những bạn giống tôi, cần tính toán từng đồng, vỗ tay đến đỏ cả tay.

Sắc mặt Thẩm Mạn Mạn càng lúc càng khó coi.

Có lẽ cô ta không hiểu vì sao nhà hàng cao cấp và hoạt động tập thể xa hoa mà mình hứa hẹn lại thua câu “không tiêu tiền được thì không tiêu” của tôi.

Bởi người giàu quen dùng tiền để mua trải nghiệm, còn người nghèo lại càng muốn giữ chặt từng đồng trong túi.

Kết quả kiểm phiếu được công bố, tôi đắc cử lớp trưởng với ba mươi bảy phiếu.

Thẩm Mạn Mạn chỉ có mười hai phiếu.

Lá phiếu của bản thân cô ta, đoán chừng vẫn là cô ta tự bỏ.

Sau khi tôi báo tin tốt này cho Giang Dã, anh nói muốn chúc mừng một chút, bảo tôi đến quán cà phê ngay trước cổng.

Khi tôi đến quán cà phê, lại thấy Thẩm Mạn Mạn ngồi đối diện anh, hốc mắt hơi đỏ, trong tay siết chặt điện thoại.

Tôi tìm một chỗ gần họ rồi ngồi xuống.

Thẩm Mạn Mạn nói: “Người trò chuyện với anh suốt ba tháng là em, không phải Lâm Thanh.”

Giang Dã trầm giọng: “Em nghĩ anh tin à?”

Thẩm Mạn Mạn nói tiếp: “Em biết trên vai phải của anh có một vết sẹo, cũng biết anh ghét nhất người khác nhắc đến mẹ anh.”

“Ngày sinh nhật anh uống say, là em nói chuyện với anh đến bốn giờ sáng.”

Lòng tôi từng chút một chìm xuống.

Những đoạn chat đó là thật.

Những trải nghiệm chung đó cũng là thật.

Gương mặt này của tôi có thể khiến Giang Dã nhận nhầm người, nhưng không thể vô duyên vô cớ có được ký ức ba tháng.

Giang Dã cúi đầu lật điện thoại, vẻ mặt không nhìn ra vui giận.

Thẩm Mạn Mạn thấy anh không lập tức rời đi, đáy mắt dần hiện lên hy vọng.

Cô ta đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Giang Dã, vươn tay muốn chạm vào tay anh.

Giang Dã tránh đi.

“Nói xong chưa?”

Thẩm Mạn Mạn vẫn chưa từ bỏ: Lâm Thanh mạo danh em lừa anh, chẳng lẽ anh không tức chút nào sao?”

Giang Dã cười lạnh một tiếng.

Anh thậm chí còn chẳng buồn nhấc mí mắt.

“Thẩm Mạn Mạn, có phải em hiểu sai chuyện gì rồi không?”

Thẩm Mạn Mạn sững ra, vẻ yếu đuối trên mặt cứng đờ.

“Người lừa anh, chẳng lẽ không phải em sao?”

Ngón tay thon dài của Giang Dã gõ nhịp trên mặt bàn.

“Dùng ảnh của Lâm Thanh, dùng tên của Lâm Thanh, trò chuyện với anh trên mạng suốt ba tháng.”

“Bây giờ chính chủ trở về, em nhảy ra nói cô ấy là giả?”

Thẩm Mạn Mạn vội vàng túm lấy tay áo Giang Dã.

“Nhưng những lời đó là em nói, những tình cảm đó là thật mà!”

Giang Dã đột ngột rút tay về, ánh mắt lạnh như băng.

“Tình cảm?”

“Em vừa nói với anh rằng em không thi đỗ Đại học Giang nên muốn chia tay, vừa lấy thân phận đại tiểu thư nhà họ Thẩm nhập học vẻ vang.”

“Em gọi cái này là tình cảm?”

Tôi ngồi bên cạnh, bình tĩnh uống một ngụm trà lúa mạch miễn phí.

Bình luận trước mắt tôi điên cuồng lướt qua.

【Cứu mạng, tam quan của Giang Dã lại ngay thẳng như vậy!】

【Nước đi này của Thẩm Mạn Mạn gọi là tự đào mồ chôn mình, cô ta tưởng Giang Dã là kiểu chiến thần tình yêu thuần khiết chỉ nhìn linh hồn không nhìn mặt à?】

【Giang Dã: Tôi tuy điên, nhưng đâu có ngu.】

Sắc mặt Thẩm Mạn Mạn trắng bệch, giọng bắt đầu run rẩy.

“Em chỉ… em chỉ quá yêu anh, em sợ anh ghét bỏ thân phận của em.”

Giang Dã như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ.

“Ghét bỏ thân phận đại tiểu thư nhà họ Thẩm?”

“Thẩm Mạn Mạn, có phải em quên mất mình còn có hôn phu không?”

Cơ thể Thẩm Mạn Mạn lảo đảo dữ dội.

“Sao anh biết…”

Giang Dã không trả lời cô ta, mà quay đầu nhìn về phía ghế sofa sau lưng Thẩm Mạn Mạn.

“Cậu Chu, nghe đủ chưa?”

Phía sau chậm rãi có một người đứng dậy.

Chính là hôn phu của Thẩm Mạn Mạn, Chu Hành.

Bình luận lập tức nổ tung.

【Tu la tràng! Đây chính là tu la tràng tôi thích xem!】

【Lần này Thẩm Mạn Mạn lật xe hoàn toàn rồi, nhà họ Chu và nhà họ Thẩm có hôn ước thương mại đấy.】

【Lâm Thanh mau nhìn, biểu cảm của Thẩm Mạn Mạn còn khó coi hơn nuốt phải ruồi.】

Chu Hành đi đến trước mặt Thẩm Mạn Mạn, giơ tay tát một cái.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)