Chương 6 - Tướng Quân và Ba Tỷ Muội

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng chuyện phòng the như vậy, bảo ta phải nói rõ với mẹ thế nào đây?

Ta cắn môi, thấp giọng nói:

“Mẹ, ta không muốn hòa ly với Tạ Uyên.”

“Hắn đối xử với con rất tốt.”

“Có lẽ Tần đại phu chẩn đoán sai, hoặc cũng có thể trước đây hắn từng bị thương ở chỗ hiểm nên ta mới không thể mang thai.”

Mẹ trầm ngâm:

“Từng bị thương ở chỗ hiểm?”

Ta vội vàng gật đầu:

“Đúng vậy, quản gia nói Tạ Uyên đã mấy lần suýt mất mạng.”

“Nếu chỉ vì vậy mà con hòa ly với hắn thì quá không công bằng với hắn!”

Dường như mẹ đã nghe lọt lời ta.

Bà an ủi ta, nói rằng mình tự có cách.

Ngày hôm sau, mẹ lại gọi ta trở về.

Tần đại phu cũng có mặt.

Ta không dám đi tới gần.

Chỉ rụt rè nhìn mẹ một cái.

Hôm nay tâm trạng bà khá tốt, kéo ta tới bên cạnh.

“Nhìn con sợ kìa.”

“Lại đây, Tần đại phu có chuyện muốn hỏi con.”

Ta luôn cảm thấy ông ấy sắp nói những lời khó nghe.

Nhưng mẹ giữ vai ta lại, ta không thể rời đi.

Quả nhiên.

Ông ấy hỏi rất kỹ về chuyện phòng the giữa ta và Tạ Uyên.

May mà ông ấy vẫn giữ cho ta mấy phần thể diện.

Tất cả câu hỏi đều được viết lên giấy.

Ta đỏ mặt, lần lượt trả lời.

Tần đại phu chỉ hỏi ba câu đã châm đá lửa, đốt ba tờ giấy ấy.

Sau đó, ông ấy lại viết một phương thuốc cho ta.

Bảo ta bốc thuốc theo đơn, uống liên tục bảy ngày.

Ta nhìn qua phương thuốc.

Thục địa hoàng, sơn thù du, nhục thung dung, dâm dương hoắc…

Hơn mười loại dược liệu được chế thành viên mật.

“Mẹ, sức khỏe Tạ Uyên rất tốt, thật sự phải uống sao?”

“Phải uống, hơn nữa không được bỏ một bữa nào.”

Mẹ ta làm việc rất nhanh gọn.

Ngày hôm sau đã lấy thuốc về.

Ta nhìn bình thuốc mà khó xử.

Đang yên đang lành lại phải khuyên người ta uống thuốc.

Hắn có chịu uống không?

Haiz, ngày mai đợi hắn trở về rồi nói sau.

Ban đêm, ta đang ngủ say thì cảm thấy bên tai ngứa ngáy.

Ta còn tưởng có côn trùng bay vào trong màn.

Bèn giơ tay quạt sang.

Một cái tát rơi xuống mặt Tạ Uyên.

Không nặng không nhẹ, vừa đủ khiến ta tỉnh táo.

“Sao giờ này chàng lại trở về?”

Bóng đêm dày đặc, Tạ Uyên nắm lấy cổ tay ta, đặt bên môi khẽ hôn:

“Ta đánh thức nàng sao?”

Hắn vừa tắm xong, mái tóc dài vẫn còn mang theo hơi nước.

Y phục được xông bằng hương trầm.

Ánh mắt hắn khẽ thay đổi.

Ta hiểu ý hắn.

Mặc dù xấu hổ nhưng ta cũng rất nhớ hắn.

Ta chủ động vòng tay qua vai hắn.

14

Đang hôn giữa chừng, ta bỗng nhớ ra Tần đại phu nói phải uống thuốc trước khi hành sự.

Ta vội vàng ngồi dậy.

Tạ Uyên không kịp đề phòng, bị ta đẩy ra.

Dục vọng trong mắt hắn vẫn chưa tan.

“Sao vậy?”

Ta không kịp giải thích kỹ, vội tìm bình thuốc, đổ ra hai viên.

Tạ Uyên mượn ánh trăng nhìn rõ thứ trong tay ta.

Mày kiếm nhíu lại.

“Đây là gì?”

Ta nhìn trái nhìn phải, thiếu tự tin nói:

“Đây là thuốc bồi bổ cơ thể cho chàng.”

“Lần này chàng ra ngoài tuần tra, đã gầy đi rồi.”

“Ta đang quan tâm chàng, chàng đừng hỏi nữa, mau uống đi, được không?”

Tạ Uyên không lên tiếng.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Bị hắn nhìn chằm chằm, ta không khỏi chột dạ.

“Có phải chàng nghi ngờ đây là thuốc độc không?”

“Vậy ta uống một viên trước!”

Nói rồi, ta nhón lấy một viên, nhét vào miệng.

Tạ Uyên bỗng giữ cằm ta, cúi xuống lấy viên thuốc từ miệng ta sang miệng hắn.

Sau đó, hắn ăn luôn mấy viên còn lại trong lòng bàn tay.

Hắn bất đắc dĩ nói:

“Sao ta có thể nghi ngờ nàng?”

“Không được tùy tiện suy đoán.”

Trong lòng ta ấm áp.

Hắn thật lòng đối xử với ta như vậy, ta cũng nên học cách chăm sóc hắn nhiều hơn.

Ta lại vội vàng rót cho hắn một chén trà nguội để thuận cổ họng.

Một lát sau, ta mong chờ nhìn hắn:

“Thế nào?”

“Có cảm giác gì không?”

Vẻ mặt hắn không khác lúc nãy, thậm chí còn tỉnh táo hơn một chút.

“Không có.”

Ta lặng lẽ thất vọng.

Không ngờ mẹ ta thông minh cả đời mà vẫn bị người ta lừa.

Hai vị tỷ tỷ đã mang thai.

Nghe tin, ta thật lòng vui mừng cho họ.

Trước đây, ta chưa từng nghĩ đến chuyện mang thai, sinh con.

Nhưng ta không muốn Tạ Uyên bị người khác bàn tán.

Biết đâu vấn đề nằm ở ta cũng không chừng.

Nghĩ đến đây, ta khẽ ôm lấy Tạ Uyên.

“Nếu không có tác dụng thì chúng ta đừng uống nữa.”

Vừa áp sát vào người hắn, ta đã bị nhiệt độ nóng bỏng trên cơ thể Tạ Uyên làm cho kinh ngạc.

Ta càng hối hận hơn:

“Có phải chàng không khỏe không?”

“Chúng ta mau đi nôn thuốc ra…”

Tạ Uyên giữ eo ta, đẩy ta ngã xuống giường.

Cơ thể cao lớn của hắn lập tức áp xuống.

Hơi thở nặng nề, đôi mắt đen mơ hồ phát sáng trong bóng tối.

“Miên Miên, nàng có biết đây là thuốc gì không?”

Ta bị dáng vẻ của hắn dọa sợ, lắp bắp nói:

“Đây… đây là thuốc bồi bổ cơ thể mà.”

“Vậy nàng có biết thứ ta cần là hạ hỏa, chứ không phải đổ thêm dầu vào lửa không?”

Giọng hắn khàn khàn, thô ráp.

Gân xanh bên thái dương nổi lên.

“Tạ Uyên…”

Ta chỉ kịp gọi tên hắn đã đau đến mức không nói nên lời.

Tạ Uyên nặng nề thở dốc.

Hắn xoay người, đỡ ta ngồi vững.

“Miên Miên, ta dạy nàng cưỡi ngựa được không?”

“Không được! Không được!”

Ngày thường hắn rất dịu dàng.

Không hề để ta chịu khổ.

Sao đêm nay lại như biến thành người khác?

“Miên Miên ngoan.”

“Giúp ta dễ chịu hơn một chút…”

15

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)