Chương 3 - Tướng Quân và Ba Tỷ Muội
Từ nhỏ ta đã hiểu, dù trời có sập xuống cũng không thể bạc đãi cái bụng.
Ta nhận lấy bánh ngọt, tiện thể lén nhìn hắn một cái.
Mấy lần trước gặp hắn, hắn đều mặc đồ đen, dáng vẻ lạnh lùng tuấn tú.
Hôm nay hắn mặc hỉ phục của tân lang, đẹp đến mức khiến người ta không thể nổi giận.
Nhưng hết giận nhanh như vậy.
Dường như quá mất mặt.
Ta nhỏ giọng bổ sung:
“Đường đường là Đại tướng quân mà cũng dùng mấy thủ đoạn lừa người.”
“Chàng cố ý muốn nhìn ta làm trò cười…”
Đêm hè oi bức, tiếng ve kêu không ngừng.
Tạ Uyên đưa cho ta một chén trà trong, mỉm cười nói:
“Là ta không tốt. Phu nhân uống ngụm trà cho nhuận giọng rồi mắng tiếp.”
Hắn liên tục hạ mình nhận lỗi.
Ta còn lý do gì để cãi nhau nữa?
Ăn hết một đĩa bánh, ta cũng nghĩ thông suốt hơn.
Lần đầu gặp nhau, tuy hắn không nói rõ thân phận nhưng nói chuyện với hắn rất thoải mái, tự tại.
Có thể nhìn ra hắn là một người tốt.
Lần trước, hắn còn dắt ngựa đưa ta đi dạo một vòng trong thành.
Trời hôm ấy nóng biết bao.
Nghĩ như vậy, oán giận trong lòng cũng vơi đi rất nhiều.
Ta vừa ngẩng đầu đã chạm phải đôi mắt đen láy của Tạ Uyên.
Hắn lên tiếng trước:
“Phu nhân ăn no chưa?”
“Nếu chưa đủ, ta sẽ bảo phòng bếp nhỏ mang thêm đồ ăn tới.”
Canh hai đã điểm.
Nếu còn gọi phòng bếp chuẩn bị thêm thức ăn thì thật sự không ra thể thống gì.
Ta vội vàng nói:
“No rồi, no rồi.”
“Không cần làm phiền nữa.”
Tạ Uyên khẽ gật đầu, cầm lấy chiếc đĩa trống trong tay ta, đặt sang một bên.
Hắn quay người lại:
“Phu nhân đã ăn no.”
“Đến lượt ta rồi.”
7
Ta lập tức hoảng hốt.
Hôm qua lúc tắm nước ngũ tử, đại tỷ từng nói qua với ta một câu.
Nàng nói trong đêm động phòng, nữ tử sẽ vất vả hơn một chút.
Nàng bảo ta ngoan ngoãn nghe lời Tạ Uyên, thuận theo ý hắn, đừng để bản thân phải chịu khổ.
Ta hỏi nguyên nhân là gì.
Nàng lại ấp úng, không chịu nói tiếp.
Chuyện khiến ta chịu khổ thì sao có thể là chuyện tốt?
Ta nhìn chằm chằm Tạ Uyên.
Hắn nói mình đói nhưng vừa rồi lại không nhìn bánh ngọt lấy một lần.
Trông còn rất tỉnh táo, khỏe khoắn.
Cũng không giống người đã đói cả ngày.
Tạ Uyên bật cười:
“Phu nhân nhìn ta như vậy, khiến ta không biết nên làm thế nào mới phải.”
“Đêm đã khuya, chúng ta nghỉ ngơi được không?”
Vừa rồi còn nói đói.
Bây giờ lại muốn nghỉ ngơi.
E rằng không đơn giản như vậy.
Ta không lên tiếng.
Vẫn tiếp tục quan sát hắn.
Tạ Uyên cụp mắt, khẽ thở dài:
“Xem ra phu nhân vẫn chưa nguôi giận.”
“Thôi vậy, ta ngủ dưới đất, không quấy rầy giấc ngủ của phu nhân.”
Ta lập tức không biết phải làm sao.
Nói cho cùng, hắn cũng không hẳn là lừa ta.
Vô Phong đúng là tên tự của hắn.
Chỉ trách ta không đủ cẩn thận, không hỏi cho rõ ràng mà thôi.
Ta còn đang do dự.
Tạ Uyên đã im lặng tới bên rương, ôm một bộ chăn đệm ra trải xuống đất, còn chuẩn bị cởi áo đi ngủ.
Ngày đại hỉ mà để tân lang ngủ dưới đất dường như không hợp quy củ.
Huống chi Tạ Uyên còn là Đại tướng quân đường đường chính chính!
“Khoan đã…”
Ta không kịp suy nghĩ đã gọi hắn lại.
Tạ Uyên đang khom lưng, ngẩng đầu nhìn ta.
“Cái đó… dưới đất lạnh, cẩn thận hàn khí xâm nhập cơ thể. Đợi có tuổi, chàng sẽ đau lưng đau chân.”
Ta thuận miệng bịa ra một lý do.
Hoàn toàn quên mất lúc này đang giữa mùa hè, hơi nóng ngột ngạt.
Nhìn lại Tạ Uyên, hắn đã nhanh nhẹn gấp gọn chăn đệm, đặt trở vào rương.
Sau đó quay người đi về phía ta.
Một tay hắn tháo đai lưng, cười nói:
“Phu nhân nói đúng, ta nghe lời nàng.”
8
Đến khi Tạ Uyên nằm xuống, đầu óc ta vẫn còn mơ hồ.
Ta luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
“Phu nhân còn chưa nghỉ ngơi sao?”
Hắn nằm nghiêng trên giường, một tay chống cằm.
Hắn còn chớp mắt với ta.
Ta lập tức cảm thấy tim đập loạn nhịp.
Vừa rồi, trong mắt một vị tướng quân, ta lại nhìn thấy ánh mắt dịu dàng giống hệt cha mỗi khi lấy lòng mẹ.
Ta nhớ lại thái độ thường ngày của mẹ đối với cha.
Bèn hắng giọng.
Ta cầm gối đặt ở giữa giường, phân chia ranh giới rõ ràng.
“Tạ tướng quân, ta vẫn còn hơi giận.”
“Còn nữa, bây giờ ta muốn ngủ, chàng không được nói chuyện với ta.”
Hắn cũng không tức giận.
“Được.”
“Chỉ cần phu nhân có thể nguôi giận, ta tuyệt đối không vượt qua ranh giới.”
Tạ Uyên nói được làm được.
Hắn nằm ngay ngắn ở phía ngoài.
Nhưng đến nửa đêm, vì thấy nóng nên ta đạp chăn mấy lần.
Trong lúc mơ màng, ta nghe thấy có người rên khẽ bên tai.
Sáng hôm sau mở mắt, bên cạnh không còn bóng dáng Tạ Uyên.
Một nha hoàn bưng chậu đồng vào hầu hạ ta rửa mặt.
Ta thuận miệng hỏi:
“Tạ Uyên đâu?”
Tay nha hoàn run lên, làm nước đổ ra ngoài.
Nàng ta sợ hãi nói:
“Tướng quân sáng sớm đã tới giáo trường, còn dặn bọn nô tỳ không được đánh thức phu nhân.”
Ta vừa tỉnh ngủ, đầu óc vẫn mơ hồ.
Thấy nàng quỳ dưới đất, ta ngẩn ra rồi bảo nàng đứng dậy.
“Châu Nhi đâu?”
“Gọi nàng ấy tới hầu hạ, ngươi lui xuống thay y phục đi.”
Nha hoàn đáp lời rồi lui ra ngoài.
Phủ tướng quân rộng lớn như vậy nhưng ta chỉ dẫn theo Châu Nhi.
Mẹ nói Châu Nhi lanh lợi, có nàng ở bên cạnh thì bà mới yên tâm.
Nhưng mới sáng sớm đã không thấy bóng dáng nàng đâu.