Chương 5 - Tướng Quân Gả Nhầm Con Dâu
Đông chí tới, trong vườn đầy cỏ dại mọc tràn, phủ một lớp sương giá dày cộm.
Ta còn chưa nghĩ xong thì biên cương đã xảy ra biến cố.
Triều đình rúng động, người người thấp thỏm, chẳng biết năm nay có thể yên ổn qua tết không.
Y quán sau lần đó, danh tiếng dần lan xa.
Ta chữa khỏi chứng lở loét hậu sản cho một sản phụ, tiếng lành đồn xa, khách khứa ngày một nhiều.
Dạo gần đây, mâu thuẫn giữa hai nước trở nên căng thẳng, ảnh hưởng tới cả dân thường.
Giá thuốc từ nước ngoài tăng lên gấp trăm lần, nhất là tuyết liên chi quý hiếm, khó tìm vật thay thế.
Ta dò hỏi các thương nhân lui tới, ai cũng nói không muốn tới Tây Nhung nữa.
Vài ngày sau, Tây Nhung bất ngờ xé bỏ hiệp ước đình chiến, chiến hỏa lại bùng lên nơi biên ải, cuộc chiến như sắp bùng phát bất cứ lúc nào.
Đêm đông, tuyết rơi đầy trời, ta kê đơn xong, đút tay vào áo, từ nhà bệnh nhân bước ra, Lục Đình đã đứng chờ ở ngã rẽ phía trước.
Chúng ta đã lâu lắm không nói chuyện.
Chàng cầm lấy hòm thuốc, tự nhiên cầm cả tay ta, nhét vào áo choàng dày của chàng:
“Mệt không?”
“Mệt.”
“Lạnh không?”
Ta hà hơi vào tay:
“Hơi hơi.”
“Vậy về nhà, nướng khoai cho nàng ăn, được không?”
“Được.”
Tuyết càng lúc càng dày, chiếc ô trong tay Lục Đình nghiêng hẳn về phía ta, trên vai chàng phủ một lớp tuyết trắng xóa.
Chàng bình thản nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như dòng nước mùa xuân:
“Nơi sa trường, sinh tử chỉ trong khoảnh khắc. Nếu ta may mắn trở về, có thể nhận được một đáp án từ nàng không?”
“Được.”
Ta khẽ khàng đáp.
Ta bước tới một bước, kiễng chân, vùi mặt vào cổ áo dày cộm của chàng.
Bốn bề vắng lặng, ta trân trọng đặt một nụ hôn lên má chàng.
Lục Đình nín thở, bất động.
“Nhớ về bình an nhé?” Ta thì thầm.
“Nhớ.”
Chàng cười khẽ, giọng nói dịu dàng như ngâm thơ:
“Giai nhân bầu bạn, há dám không về?”
11
Trận chiến với Tây Nhung kéo dài rất lâu.
Trong sân, ta trồng thêm một gốc mận, quả chín rồi rụng, ta ngồi dưới gốc cây, ăn ba lượt no nê.
Ba năm nay, y thuật của ta ngày càng tiến bộ, người tới cầu y không ít.
Sợ chiến loạn thiếu thốn thuốc men, ta đã tích trữ rất nhiều dược liệu, cùng với áo hồ cừu mà Lục phu nhân đích thân may, gửi hết tới biên cương.
Lục Đình thỉnh thoảng gửi thư về, kể chuyện quân ngũ thú vị cho ta nghe.
Cuối thư, chàng luôn viết:
“Lâu ngày không gặp, lòng nhung nhớ khôn nguôi. Nếu được giữ một vật bên mình mỗi ngày, dù chết cũng cam lòng.”
Ta đọc mà giật mình, liền lần lượt gửi cho chàng đủ thứ.
Nào túi hương, trâm cài, khăn tay, cuối cùng thật sự chẳng còn gì để gửi, đành nghiến răng… đưa cả chiếc áo lót.
Lục phu nhân đi ngang qua nhìn thấy thì hận không thể rèn sắt khi còn nóng:
“Con gái ngốc nghếch, cứ nuông chiều nó như thế!”
Trong bức thư gần đây nhất, Lục Đình nói hoàng hậu nương nương tính tình nhân hậu, yêu thích dưỡng sinh, chắc là rất hợp ý ta, khuyên ta nên tới gặp người nhiều hơn.
Ta lấy làm khó hiểu.
Hai ngày sau, hoàng hậu cảm thấy không khỏe, triệu ta vào cung chẩn bệnh.
Đương kim hoàng hậu xuất thân từ Tống thị ở Vĩnh Xuyên, tính ra thì tổ tiên xa đời của ta và người cũng là huynh đệ đồng tông.
Hôm đó, khi ra khỏi cung, ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Mãi tới lúc kê đơn, thấy giá thuốc từ nước ngoài gần đây giảm mạnh, ta mới sực tỉnh.
Tên khốn này!
Ta cúi đầu nhìn thỏi bạc đưa tới, không nói nên lời.
“Cẩm Nguyệt.”
Lục Đình cưỡi ngựa bạch, đứng đợi trước cửa.
Đại quân ta đánh Tây Nhung tan tác, rút lui hẳn về phía bắc sông Tứ Thủy, hai mươi năm không dám xâm phạm.
Hoàng thượng ban thưởng chức quan, nhà tướng quân bị tịch thu năm xưa cũng được trả lại.
Chúng ta cuối cùng cũng phải chuyển nhà rồi.
Đêm ấy, ta thu dọn hành lý, Lục Đình từ phía sau ôm lấy ta, cười khẽ:
“Không vội.”
Nỗi tương tư đè nén bấy lâu như nước vỡ bờ, ta và chàng hôn nhau không rời.
Hoàng hậu nói ta đã chữa khỏi bệnh tâm cho người, lại thêm cùng tông tộc, gặp nhau là tâm đầu ý hợp, liền nhận ta làm nghĩa muội, phong làm quận chúa, xuất giá từ trong cung.
Sức khỏe hoàng hậu vẫn tốt, làm gì có bệnh tâm nào chứ?
Đêm tân hôn, ta túm tai Lục Đình, tính sổ với chàng:
“Chàng không phải nói, nhận ta làm tiểu nương cả đời sao? Hử?”
“Lầm rồi.”
Lục Đình vừa giữ lấy mắt cá chân ta, vừa nâng tập tranh nghiên cứu.
Ánh mắt chàng mang theo ý cười, bàn tay thô ráp dần dần lần lên từ chân tới eo ta, vuốt ve trước ngực, giọng nói khàn khàn:
“Có câu, ăn sữa ai, thì gọi người ấy là nương.”
Ta trừng mắt nhìn chàng, hai má đỏ ửng.
“Đồ bại hoại!”
“Ừ, ta là bại hoại.”
Ánh trăng nghiêng qua rèm.
Gấm vóc tràn sóng đỏ, gối ngọc lan tỏa hương thơm.
(Hết)