Chương 1 - Tướng Quân Gả Nhầm Con Dâu

1

Năm ta mười sáu tuổi, phụ thân vì muốn trèo cao mà ép ta làm thiếp cho lão tướng quân nhà họ Lục đã ngoài năm mươi.

Nào ngờ vừa gả chưa tròn nửa tháng, Lục gia phạm tội, phụ tử nhà họ Lục bị cách chức tống ngục.

Trong phủ người người hoang mang, kẻ hầu người hạ đều ôm bạc trốn chạy.

Phụ thân ta vội vàng phủi sạch quan hệ, nói rằng con gái gả ra như bát nước hắt đi.

Vài ngày sau, lão tướng quân mất trong ngục.

Nghe hung tin, phu nhân tướng quân liền tức giận h,ộc m/áu mà đổ bệnh nằm l,iệt giường.

Độc tử của Lục gia – Lục Đình – sinh tử chưa rõ trong thiên lao.

Phu nhân Lục kéo ta ngồi bên giường, nắm chặt tay ta mà nghẹn ngào:

Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn

“Con ngoan, hôm ấy để con vào cửa là vì thương con bơ vơ không nơi nương tựa, nay nhà đã lụn bại, tứ bề đều là sóng gió, con cầm chút bạc này mà rời đi đi, con còn trẻ, đừng để bị liên lụy.”

Ta cúi đầu nhìn số bạc trong tay, không thốt nên lời.

Tài sản phủ tướng quân đều bị sung công, đến chút bạc này, với Lục gia bây giờ cũng là vô cùng khó kiếm.

Phu nhân Lục đối xử với ta như ruột thịt, lão tướng quân chưa từng có ý muốn nạp thiếp, là phụ thân ta trói ta đưa đến cửa phủ, ép ta vào kiệu hoa.

Trời xanh giữa ban ngày, ta ngồi trong kiệu khóc đến khản giọng, rèm kiệu bị gió thổi tung, ánh mắt của người qua đường như những nhát roi qu,ất vào lòng ta.

Họ nói ta tuổi còn nhỏ đã mê hoặc đàn ông, tham vinh hoa phú quý.

Họ nói ta mặt dày không biết li,êm s/ỉ.

Phụ thân ta tính toán rằng, nếu danh tiết ta bị h,ủy, Lục gia dù muốn dù không cũng phải nhận ta.

Ta chờ ở cửa suốt một ngày, cuối cùng phu nhân Lục không nỡ nhìn ta bị chê cười thêm nữa, lệnh cho Lục Đình ra đón ta vào cửa.

Lục Đình phong thái như ngọc, dáng vẻ cao ráo, ánh mắt lạnh nhạt nhìn ta:

“Phụ thân bệnh nặng, Lục Đình thay cha nghênh thân.

“Tống cô nương, mời xuống kiệu.”

2

Ta lang thang ngoài đường ba ngày, ra vào trà quán tửu lâu, nghe được chút tin tức.

Lục gia gặp họa đều do Tây Nhung mà ra.

Năm trước Tây Nhung khiêu khích biên cương, trong triều tranh cãi mãi giữa phe chủ chiến và phe chủ hòa.

Lão tướng quân mang theo con trai đêm xông vào cung, níu long bào của Thánh thượng xin được ra trận, khiến thiên tử ngã xuống trước văn võ bá quan, mất đi thánh tâm.

Phe chủ hòa thắng thế, lễ bộ đã cử người đến Tây Nhung bàn bạc nghị hòa.

Đại Lương binh yếu tướng thiếu, quốc khố cạn kiệt, quyết định này của Thánh thượng cũng không sai.

Nhưng thời thế tạo anh hùng, Lục gia trung nghĩa vang danh thiên hạ, ai biết được tương lai có ngày trở lại?

Sau khi lão tướng quân mất, Thánh thượng vẫn chưa quyết định xử trí Lục Đình ra sao, còn đắn đo vì tình nghĩa cũ.

Có lẽ, đây chính là một tia hy vọng.

Ta ăn uống no nê, thuê xe ngựa trở về phủ tướng quân.

Phủ tướng quân là do Thánh thượng ban thưởng, nay đã bị thu hồi, cửa lớn dán đầy niêm phong.

Phu nhân Lục đứng trong gió lạnh, bàng hoàng không biết phải làm sao.

“Phu nhân!”

Ta vẫy tay, nhảy xuống xe ngựa.

Phu nhân Lục kinh ngạc: “Con bé này, không phải ta bảo con đi rồi sao?”

“Gió lớn thế này, phu nhân bệnh chưa lành, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”

Ta đỡ bà lên xe ngựa, kể lại tình cảnh hiện tại.

“Tướng quân đi rồi, nhà cũng không còn, nhưng ngày vẫn phải tiếp tục sống.

“Phu nhân yên tâm, ta biết trồng rau, nhất định sẽ nuôi phu nhân mập mạp trắng trẻo cho xem!”

Phu nhân đỏ hoe mắt, mắng yêu: “Con bé này, chỉ biết dẻo miệng.

“Vậy giờ chúng ta đi đâu?”

“Ngõ Trường Lạc, hẻm Ngọc Kiều.”

3

Chúng ta từ con phố vương hầu quyền quý dọn tới ngõ Trường Lạc đầy khói bếp dân gian.

Ta dùng bạc phu nhân cho, mua một căn nhà nhỏ một gian ở đây.

Nhà tuy nhỏ nhưng thanh nhã yên tĩnh, hàng xóm đều là người tốt.

Số bạc còn lại, ta mua bàn ghế, thêm chút hạt giống, khai khẩn vườn rau sau nhà.

Ta trồng rau cải cà rốt, còn có một luống hẹ.

Mỗi sáng sớm trời chưa sáng đã dậy gánh nước tưới rau.

Tháng ba xuân tới, rau đã bén rễ xanh tươi, gió thổi qua vườn rau xanh mướt khiến lòng ta phấn chấn.

Phu nhân Lục bệnh vẫn chưa thuyên giảm, mỗi khi đêm đến lại ho sù sụ, u sầu ẩn giữa hàng chân mày.

Bệnh này là bệnh trong lòng, cần phải chữa bằng tâm dược.

Nghe nói Lục Đình chịu c,ực h/ình trong lao.

Phu nhân mấy lần muốn thăm nhưng lính canh không cho qua.

Trong lúc vô kế khả thi, ta vô tình nhìn thấy trên giá trong phòng phu nhân có một chiếc roi vàng.

Phu nhân bảo đó là vật Thánh thượng khi còn là Thái tử ban thưởng, để lão tướng quân răn đe khi cần.

Ta lập tức dốc hết số bạc còn lại, nhờ cậy cố nhân của Lục gia đưa lên trước mặt Thánh thượng.

Vật cũ của trung thần, nay trung thần đã mất, Thánh thượng há nỡ trách tội con trai ông?

Chưa đầy ba ngày sau khi đưa roi vàng lên, Lục Đình đã được chuyển từ tử lao sang địa lao.

Được phép thăm tù.

Phu nhân Lục muốn thân chinh đi thăm, nhưng th,ân th,ể bà đã yếu, không thể rời giường.

Ta an ủi bà: “Phu nhân yên tâm, con thay phu nhân đi, con trai của phu nhân cũng là con trai của con, nhất định sẽ xem Lục Đình như con ruột mà chăm sóc!”

“……”

Phu nhân ho khù khụ, bệnh càng nặng thêm.

Ta dùng chút bạc nhét tay lính canh, đưa chút thức ăn và thuốc vào trong.

Địa lao ẩm ướt, lạnh lẽo, Lục Đình nhắm mắt, tựa lưng vào vách tường tối tăm, quần áo tù nhân dính máu, tóc tai x,ơ xá/c, cằm lún phún râu xanh.

Đây là lần thứ hai ta gặp chàng, một lần như thiên đường, một lần như đị,a ng/ục.

Lính canh chỉ cho ta một khắc.

Ta vươn tay qua cửa lao, vén ống quần chàng lên.

Vết thương trên chân sâu tới mức lộ cả xương.

Ta hít sâu một hơi, vội vàng bôi thuốc.

Lục Đình đang mê man, bị ta làm tỉnh, nhớ tới lễ giáo nam nữ liền rụt chân về, khuôn mặt tái nhợt thoáng ửng hồng, giọng khàn khàn:

“Cô, cô nương làm gì vậy?”

Ta ôm ng,ực, sụt sịt:

“Con trai, lòng nương đau lắm.”

Lục Đình: “?”

Chàng nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng phản ứng:

“Tống cô nương?”

“Đúng đúng đúng.”

Thật khó cho chàng vẫn còn nhớ ta.

Ta bám lấy cửa lao, líu ríu kể cho chàng nghe:

“Phủ tướng quân bị tịch thu rồi, chúng ta dọn đến ngõ Trường Lạc, th,ân th,ể phu nhân chưa khỏe nên không đến được, trong viện còn trồng rau cải thím hàng xóm ăn thử ai cũng khen ngon…”

Lục Đình lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt dần dần đỏ hoe:

“Lục gia gặp nạn, đa tạ cô nương đã giúp đỡ, đại ân đại đức, Lục Đình khắc cốt ghi tâm.”

Chàng nói rồi liền định hành đại lễ với ta.

“Chàng làm gì vậy?” Ta vội túm lấy chàng, vén tóc loạn trên trán chàng, lộ ra khuôn mặt tuấn tú:

“Chàng phải ăn uống cho tốt, vết thương phải bôi thuốc, chúng ta đều đang chờ chàng ở nhà, biết chưa? Ngoan nào.”

Lục Đình sững sờ, quay mặt đi, vành tai đỏ bừng:

“Ta… ta còn chưa biết tên cô nương.”

“Ta họ Tống, sinh vào đầu xuân vạn vật sinh sôi, mẫu thân đặt cho ta tên là Kinh Xuân Ta nghiêm túc tính toán bối phận, nghiêm túc nói:

“Cho nên, chàng có thể gọi ta một tiếng mẫu thân.”

Lục Đình trầm mặc một lúc, ánh mắt kỳ quái.

Ta vỗ vỗ đầu chàng.

“Ta đi đây, con ngoan, nghỉ ngơi cho tốt nhé.”

Lục Đình: “……”

Vài ngày sau, Thánh thượng hạ chỉ, giáng Lục Đình từ Phi Hồng tướng quân xuống thất phẩm Vũ Lâm Vệ.

Hôm Lục Đình ra khỏi ngục đúng vào giờ Ngọ, ánh nắng gay gắt, vết thương trên người chàng vẫn chưa lành, đi lại khó khăn.

Ta hỏi mượn xe kéo của thím hàng xóm, hùng hổ tới đón người.

Vừa thấy chàng lảo đảo bước ra khỏi cổng nhà lao, ta vung một cái là kéo chàng lên xe.

Cột chặt dây thừng, ta cúi người kéo xe chạy thẳng một mạch.

Trên đường không ít công tử nhà giàu đi ngang qua tò mò nhìn theo.

“Ơ kìa, kia chẳng phải Lục thiếu tướng quân của chúng ta sao? Sao hôm nay lại ra tù thế này?”

“Lại còn để một cô nương kéo xe, chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì cả!”

“Chậc chậc, xem ra trong tù chịu khổ không ít.”

Lúc này ta mới giật mình nhận ra mình làm chàng mất mặt, định dừng lại thì Lục Đình nhẹ giọng ngăn ta:

“Chân ta còn chưa lành, cô nương kéo ta đã là khổ cực lắm rồi, sao dám chê bai?”

“Công danh phú quý đều là phù vân, được sống sót đã là phúc phận trời ban, Tống cô nương, nàng nói có đúng không?”

Chàng nói câu ấy, ánh mắt nhu hòa phản chiếu ánh mặt trời, kiên định lại ấm áp.

Ta ngơ ngác gật đầu, lòng bỗng thấy ngọt ngào.

Theo danh phận, ta vốn là thiếp của cha chàng, chàng không gọi ta là “tiểu nương” thì thôi, cớ sao cứ gọi ta là “cô nương” mãi như vậy, thật xa lạ.

Đứa con trai này, thật sự không biết cách lấy lòng mẫu thân!

Ta cắn răng kéo xe về tận nhà, mệt đến mức thở không ra hơi.

Đến cửa viện thì Lục Đình giơ tay che trán, ngất lịm trên xe.

Ta thật sự tưởng chàng ngủ rồi, định lay dậy, nào ngờ chàng đột nhiên thì thầm gọi một tiếng:

“Tiểu nương…”

Ta giật mình, còn chưa kịp vui mừng, chàng lại nhỏ giọng nói thêm:

Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn

“Ống quần bị rách rồi.”

Ta cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên chiếc quần vải thô ta mặc đã bị sờn rách, lộ ra một đoạn mắt cá chân trắng nõn.

Lục Đình nhìn chằm chằm hai lần, rồi nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác.

4

Người một nhà đoàn tụ, phu nhân Lục ôm Lục Đình, khóc đến ngất ngư.

Trong nhà giờ có hai bệnh nhân, sau khi mời đại phu tới thì chẳng còn tiền mua thuốc, ta liền theo phương thuốc mà lên núi hái thảo dược thay thế.

May mắn là bệnh tình của hai người đều dần chuyển biến tốt.

Thánh thượng hạ chỉ, cho Lục Đình tạm nghỉ ngơi một tháng rồi mới tới nhận chức.

Bán rau chẳng kiếm được bao nhiêu, ta tính tìm thêm việc khác để duy trì sinh kế.