Chương 7 - Tuổi Thơ Nghịch Ngợm Và Những Bí Mật
“Thật đấy.”
“Tôi tưởng chuyện hồi nhỏ đã qua lâu rồi.”
“Nhưng hôm nay Văn Đường cứ ép người quá đáng, tôi cũng hết cách.”
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Ép người quá đáng?
Từ đầu đến cuối, người dẫn dắt dư luận gọi tôi là pick-me girl trà xanh trước là cô ta.
Người mượn chuyện đốt tường ám chỉ tôi làm tổn thương người khác cũng là cô ta.
Bây giờ bị đào ra tên thật, lại thành ra tôi không chịu buông tha cho cô ta.
Cô ta cúi đầu lau nước mắt.
“Lúc đó tôi vừa chuyển trường tới.”
“Văn Đường dẫn theo mấy đứa con trai chặn đường tôi.”
“Cô ta bảo tôi giấu tiền đi, nói làm vậy sẽ khiến thầy giáo cuống lên.”
“Tôi không dám không nghe.”
Bình luận bùng nổ.
“Cái này thì ác quá rồi đấy.”
“Nếu là thật, Văn Đường hồi bé không phải là đang bạo lực học đường sao?”
“Bạch Nhiễm vẫn không dám nói, thảo nào nãy giờ biểu cảm của cổ kỳ lạ vậy.”
“Lục Văn Dã chắc chắn đứng về phía Văn Đường rồi, lời của anh ta không thể tin hết được.”
Tôi đẩy cốc nước ra xa.
Ngón tay hơi lạnh.
Không phải vì sợ.
Mà vì ghê tởm.
Cách nói dối của Bạch Nhiễm rất thuần thục.
Cô ta không nói chết một câu nào.
Chỉ nói sợ, chỉ nói không dám, chỉ nói không muốn nhắc lại.
Phần bổ đao còn lại, cô ta giao hết cho cư dân mạng tự suy diễn.
Tôi lên tiếng: “Cô bảo tôi ép cô giấu tiền?”
Bạch Nhiễm nhìn tôi.
“Tôi biết chị sẽ không thừa nhận.”
Tôi gật đầu.
“Vậy cô nói xem, tôi ép cô ở đâu?”
Bạch Nhiễm mím môi.
“Sau sân vận động.”
Tôi hỏi: “Ngày nào?”
Cô ta đáp: “Trước ngày mất tiền một hôm.”
Tôi lại hỏi: “Mấy giờ?”
Cô ta khựng lại.
“Chuyện trẻ con, sao mà nhớ rõ đến thế được?”
Lục Văn Dã bỗng lên tiếng.
“Tôi nhớ.”
Mọi người lại nhìn về phía màn hình.
Anh lật một trang nhật ký cũ.
“Ngày hôm trước khi mất tiền, trời mưa.”
“Sau sân vận động toàn là bùn, nhà trường hủy bỏ giờ thể dục giữa giờ.”
“Hôm đó Văn Đường bị giáo viên phạt chép phạt bài khóa, buổi trưa không hề ra khỏi lớp.”
Bạch Nhiễm cắn chặt môi dưới.
“Cuốn nhật ký của một mình anh thì chứng minh được cái gì?”
Lục Văn Dã ngước mắt lên.
“Không phải một mình tôi.”
Anh vừa dứt lời, từ tai nghe của Thẩm Kiều truyền đến lời nhắc của đạo diễn.
Sắc mặt cô ấy thay đổi.
“Chương trình vừa nhận được tin nhắn từ một số bạn học cũ của trường tiểu học thôn Liên Thủy.”
“Trong đó có một bạn đồng ý kết nối trực tiếp.”
Màn hình tách ra.
Một người phụ nữ cắt tóc ngắn xuất hiện trong khung hình.
Cô ấy nhìn tôi trước, hốc mắt đỏ hoe.
“Văn Đường, còn nhớ mình không?”
Tôi nhìn chằm chằm cô ấy vài giây.
“Hoàng Tiểu Yến?”
Cô ấy cười một cái.
“Là mình đây.”
Bình luận lại quét qua màn hình.
“Bạn học cũ xuất hiện rồi.”
“Chương trình hôm nay biến thành phiên tòa xét xử luôn rồi.”
“Mau nói mau nói đi.”
Thẩm Kiều hỏi cô ấy: “Bạn có biết chuyện tiền cơm trưa năm xưa không?”
Hoàng Tiểu Yến gật đầu.
“Biết.”
“Ngày hôm đó sau khi tìm được tiền, Văn Đường không hề nói ra là ai giấu.”
“Cậu ấy chỉ bảo là tìm thấy ở lỗ tường.”
“Sau đó mấy đứa con gái chúng tôi lén nhìn thấy Bạch Tiểu Nhiễm kéo cậu ấy vào phòng nước, khóc lóc van xin cậu ấy đừng nói với thầy giáo.”
Bạch Nhiễm ngẩng phắt đầu lên.
“Cậu nói bậy!”
Hoàng Tiểu Yến cau mày.
“Tôi nói bậy cái gì?”
“Lúc đó cậu kể bố cậu thua bạc, nhà không có tiền đóng tiền ăn trưa.”
“Cậu muốn giấu tiền đi trước, để thầy tưởng là người ngoài ăn trộm, đợi tan học sẽ lấy mang đi.”
“Kết quả là bị Văn Đường tìm thấy.”
Nước mắt Bạch Nhiễm ngừng rơi.
Hoàng Tiểu Yến nói tiếp: “Văn Đường hồi đó mỏ hỗn, tính tình cũng cọc cằn.”
“Nhưng cậu ấy chưa từng bắt nạt cậu.”
“Cậu ấy còn nhét tờ 2 tệ rách góc của mình cho cậu, bảo nếu cậu thật sự chết đói ở trường, tối cậu ấy sẽ gặp ác mộng.”
Tôi nghe mà nghẹn họng.
Câu nói đó tôi đã quên mất rồi.