Chương 4 - Tuổi Thơ Nghịch Ngợm Và Những Bí Mật
Kết quả là một cái hộp sắt lại lôi ra chuyện cũ của nhà trưởng thôn.
Cô ta lập tức chuyển hướng.
“Những chuyện này có vẻ hơi xa rời chủ đề chương trình hôm nay rồi.”
“Em nghĩ tốt nhất là đừng làm tổn thương quyền riêng tư của gia đình người khác.”
Tôi liếc cô ta một cái.
“Lúc nãy cô bảo tôi phải lên tiếng phản hồi, sao không thấy cô nhắc đến quyền riêng tư.”
Bạch Nhiễm cứng họng.
Quý Hành ngồi bên cạnh nói nhỏ thêm một câu.
“Hơn nữa là do anh Ngưu khơi mào trước mà.”
Mặt Bạch Nhiễm đỏ bừng lên.
Cô ta không nói gì nữa.
Mic của Ngưu Đại Dũng bên kia đã bị tắt nhưng miệng vẫn đang cử động.
Nhìn khẩu hình, chắc chắn đang chửi thề rất bẩn.
Thẩm Kiều vội vàng kéo chủ đề quay lại.
“Xem ra tuổi thơ của Văn Đường và anh Lục thực sự có rất nhiều trải nghiệm.”
“Tuy nhiên cư dân mạng bây giờ vẫn rất tò mò về chuyện chiếc xe đạp của thầy hiệu trưởng.”
Tim tôi chùng xuống.
Chương trình hôm nay đúng là quyết tâm lôi hết hồ sơ tiền án tuổi thơ của tôi ra thì phải.
Trên màn hình lớn lập tức xuất hiện một từ khóa hot search:
**Văn Đường đẩy xe đạp hiệu trưởng xuống dốc.**
Kèm theo ảnh minh họa là chiếc xe đạp hai tám đời cũ.
Cùng với dòng tin đồn không biết do ai viết:
*”Cả trường tiểu học chúng tôi đều biết, Văn Đường hồi nhỏ cực kỳ hư hỏng, đẩy xe đạp của thầy hiệu trưởng xuống dốc khiến thầy bị gãy chân.”*
Tôi nhìn dòng chữ đó, cười lạnh.
“Ai viết cái này vậy?”
Thẩm Kiều hỏi: “Văn Đường, chuyện này là sự thật sao?”
“Xe đạp xuống dốc là thật.”
“Nhưng không phải tôi đẩy.”
Bạch Nhiễm nhẹ giọng lên tiếng.
“Nhưng vừa nãy anh Lục nói, năm 8 tuổi chị đã đẩy xe đạp của hiệu trưởng xuống sườn đồi mà.”
Lục Văn Dã tiếp lời rất nhanh.
“Tôi nói sai rồi.”
“Chính xác mà nói, cô ấy ĐẠP chiếc xe đạp của thầy hiệu trưởng xuống sườn đồi.”
Cả trường quay lại câm nín.
Tôi quay đầu nhìn màn hình.
“Lục Văn Dã!”
Anh gật đầu.
“Nhưng trước khi cô ấy đạp, trên xe không có người.”
“Sau khi đạp xong, cũng chẳng có ai bị gãy chân.”
Thẩm Kiều lộ rõ vẻ thở phào.
“Vậy tại sao lại phải đạp xe?”
Lục Văn Dã lật sổ tay.
“Vì trong giỏ xe có trói một con mèo.”
Ngón tay tôi khựng lại.
Con mèo đó.
Tôi nhớ ra rồi.
Hôm đó tan học, mấy thằng nhóc lớp lớn xúm lại quanh xe của thầy hiệu trưởng cười cợt.
Trong giỏ xe nhét một con mèo hoa.
Bốn chân con mèo bị dây thừng trói chặt, miệng cũng bị bịt giẻ.
Bọn chúng bảo sẽ thả xe từ trên dốc xuống xem con mèo có bị dọa chết không.
Tôi xông tới giành lại.
Giành không được.
Nên tôi đá tung chiếc xe đổ kềnh ra.
Chiếc xe lăn dọc theo sườn dốc, mắc kẹt ở bờ mương.
Con mèo rớt ra ngoài, Lục Văn Dã nhặt đá đập đứt dây thừng, bế con mèo đi.
Sau đó thầy hiệu trưởng tới.
Mấy thằng nhóc kia vu khống là tôi làm hỏng xe.
Tôi bị phạt đứng cả buổi chiều.
Lục Văn Dã cũng bị đứng phạt.
Vì trên người anh dính lông mèo.
Tôi nhìn vào máy quay.
“Xe hỏng, tôi đã đền.”
“Con mèo vẫn sống.”
“Thầy hiệu trưởng không gãy chân.”
Lục Văn Dã bổ sung thêm một câu.
“Gãy chân là con chó nhà thầy hiệu trưởng.”
Tôi im lặng.
Thẩm Kiều cũng im lặng.
Quý Hành không nhịn được phụt cười.
Tôi ôm trán.
“Là con chó tự chạy theo xe rồi vấp ngã.”
Lục Văn Dã đáp: “Ừ, nó cũng sống.”
Bình luận vừa cười vừa đổi chiều.
“Tôi phục rồi, hóa ra mỗi việc xấu Văn Đường làm đều đằng sau là bảo vệ động vật.”
“Hồi nhỏ cô ấy là thành viên biên chế của cục kiểm lâm thôn à.”
“Lúc nãy Bạch Nhiễm lại nhắc nữa kìa.”
“Sao cô ta cứ cố bẻ Văn Đường thành người xấu thế nhỉ.”
Sắc mặt Bạch Nhiễm hoàn toàn nhạt đi.
Cô ta đặt cốc nước xuống.
“Em chỉ dựa vào thông tin nghe được để đặt câu hỏi thôi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Mỗi lần cô đặt câu hỏi, đều rất trùng hợp chỉ nhắc đến một nửa bất lợi cho tôi.”