Chương 1 - Túi Hương Thêu Lỗi Mối Duyên Sai

Đêm trước ngày tuyển phò mã, Tạ Tùng An trong cơn men say cùng người đánh cược:

“Ninh An là đứa vô dụng, mười sáu tuổi còn khóc nhè, cưới một con heo còn hơn lấy nàng ta.”

“Ngày mai bản công tử sẽ vất vả đóng vai kẻ bệnh tật, ngã lăn giữa đại điện, hôn sự ắt sẽ tan thành mây khói.”

“Một trăm lượng vàng, ai chịu thay ta cưới Công chúa Ninh An, bản công tử thưởng ngay trăm lượng.”

Chư vị công tử thế gia nghe vậy, ai nấy đều vội vã xua tay, tránh ta như tránh dịch họa.

Duy chỉ có Kỷ tiên sinh – phong tư đĩnh đạc, như gió mát trăng thanh – chưa từng chê ta quê kệch.

“Công chúa không ngu dốt, chỉ cần chịu học, thần nguyện lòng dạy hết thảy.”

Ta nén lệ, đoạn tuyệt với Tạ Tùng An, lựa chọn Kỷ tiên sinh.

Đêm tân hôn, đối diện với vị tân lang còn đôi phần xa lạ, ta cắn môi, run giọng đọc thơ sách:

“Màn hồng ấm áp, uyên ương quấn cổ.”

“Đoạn này thiếp chẳng rõ… phu quân dạy thiếp được chăng?”

Phu quân ta – người dung mạo tuấn tú, cử chỉ luôn cung kính giữ lễ – vành tai đỏ ửng, kiên nhẫn giảng dạy từng câu từng chữ.

Một năm sau khi ta gả cho Kỷ tiên sinh…

Tạ Tùng An từ chiến trường trở về.

Việc đầu tiên hắn làm, chính là vượt tường xông thẳng vào viện của ta.

Hắn ép ta lên bàn bát tiên, giọng nói đầy nguy hiểm:

“Hắn chỉ là một kẻ què, làm sao xứng với nàng? Ta giết hắn, nàng gả lại cho ta.”

1

Khi ta mười hai tuổi, một lần trọng thương ở đầu.

Tỉnh dậy rồi, quá khứ tan biến như mây khói, đầu óc mê mê mơ mơ.

Một vị mỹ phụ nhân nắm lấy tay ta, khóc sống khóc chết. Ta ngơ ngác hỏi:

“Ngươi là ai?”

Bà vú đau đớn đến cực điểm:

“Đây là Hoàng hậu nương nương của người!”

Ta học dáng vẻ cung nữ trong phòng, quỳ xuống trước bà, lại khiến bà càng khóc thảm thiết hơn.

“Con ta đang yên đang lành, sao đột nhiên lại thành ngốc nghếch thế này…”

Chỉ có cô cô Gia Hựu là không chịu buông tay, đôi mắt đỏ hoe vẫn khẽ hỏi:

“Ninh An, con thật sự không nhớ gì nữa ư?”

Ta đảo mắt nhìn quanh, rồi giơ tay, ngón trỏ thẳng tắp chỉ về thiếu niên áo tím đứng bên cạnh Tạ phu nhân:

“Ta nhớ hắn, Tạ Tùng An.”

Thiếu niên ấy đối diện ánh mắt ta, con ngươi lấp lánh như sao trời.

Cô cô Gia Hựu thở dài một tiếng, khẽ ngâm:

“Uyên ương giữa trưa thường quấn cổ, Đậu khấu đợi lâu mới lộ tình.”

Khi ấy ta không biết, chỉ một cái chỉ tay nhẹ hều ấy, lại trói chặt ta và Tạ Tùng An vào cục diện tử sinh không lối thoát.

Người đời ai nấy đều lắc đầu than tiếc: Công chúa Ninh An năm xưa, tài hoa xuất chúng, văn chương xuất khẩu thành thơ, giờ đây lại tổn thương đầu óc, thần trí ngây ngô như trẻ nhỏ.

Nhưng ta chưa từng thấy tiếc nuối.

Bởi trong những giấc mộng mơ hồ đan dệt từ ký ức xa xưa, Tạ Tùng An sẽ bóc hạt dẻ cho ta giữa ngày đông giá rét, thổi thổi cho nguội, rồi đặt lại vào lòng bàn tay ta.

Lá xanh của cây hợp hoan tung bay trong gió, từng chùm rơi rớt, lấp lánh đầy trời, khiến mắt ta hoa lên chẳng thấy rõ gì nữa.

Hắn cúi người, ánh mắt chăm chú nhìn ta:

“Lý Tương Tư, có đẹp không?”

Hơi ấm trong lòng bàn tay ấy là thật.

Mùi thơm ngọt mềm của hạt dẻ ấy cũng chẳng thể là giả.

Trong ký ức của ta, chỉ có một mình Tạ Tùng An.

“Chẳng lẽ nàng còn không nhận ra, tiểu công tử Tạ gia căn bản là đang tránh nàng sao?”

“Năm xưa Hoàng hậu nương nương cùng Tạ phu nhân chỉ buột miệng nói chơi chuyện chỉ phúc vi hôn, vậy mà đáng thương tiểu công tử lại bị ép vào cung bầu bạn cùng nàng hết ngày này sang ngày khác.”

Sau giả sơn, hai cung nữ túm tụm to nhỏ.

Ta đi ngang qua tiện tay vốc một nắm hạt dưa trong khay sơn đen:

“Các ngươi đang nói ai với ai thế?”

Hai cung nữ lập tức tái mặt, vội cười lấy lòng:

“Bẩm công chúa, chỉ là chuyện kể trong thoại bản thôi ạ.”

Ta từng thông minh cỡ nào, ta không nhớ rõ.

Chỉ biết từ sau khi tỉnh lại, ta liền thích chạy theo Tạ Tùng An khắp nơi. Váy dài vướng chân, ta liền xé cho rách nát hết cả.

Ta thay luôn nam trang.

Bà vú đuổi theo sau lưng, giọng khàn khàn gào lên:

“Công chúa, thế này không hợp quy củ đâu!”

Ngay cả Hoàng huynh Thái tử cũng nhìn không nổi, túm cổ áo ta, cau mày hỏi:

“Lý Tương Tư, muội thật sự phải là hắn thì mới được sao?”

Ta gật đầu. Lý Tương Tư chính là thích Tạ Tùng An, chẳng có đạo lý gì cần biện minh.

Về sau, Thái tử ca ca đành đến cầu xin phụ hoàng, quỳ ngoài đại điện suốt mấy canh giờ.

Phụ hoàng phá lệ, cho phép ta cùng các công tử thế gia cùng nhập Tông học.

Ta lại nợ Hoàng huynh một ân tình.

Nhưng Hoàng huynh chỉ xoa đầu ta, mỉm cười:

“Không cần muội trả, là huynh nợ muội trước.”

3

Xuân sang đông đi.

Đây là lần thứ mười tám Tạ Tùng An nói muốn cưới ta.

Tại sao lại là lần thứ mười tám?

Bởi mười bảy lần trước, đều bị Lý Tương Tư ta làm hỏng cả.

Gió đêm thổi qua lặng lẽ âm u, như có quỷ mị lẩn khuất trong không trung…

Lần đầu làm chuyện xấu, khó tránh khỏi lòng hoang mang, tay chân luống cuống.

Gió lạnh quất vào má, lạnh đến nỗi răng va lập cập, nhưng ta vẫn nằm im bất động trên đầu tường, tim đập thình thịch như trống trận.

Chỉ cần nghĩ đến việc này thành công, Tạ Tùng An sẽ nhận lấy túi hương ta thêu, sau đó vào cung cầu thân với phụ hoàng, lòng ta liền ngọt ngào như ăn mật.

Đêm nay, bọn họ định hạ ba đậu vào trà của lão tiên sinh Kỷ ở Tông học.

Ta còn nhớ rõ ánh mắt Tạ Tùng An nhìn ta khi ấy, khóe môi cười rạng rỡ:

“Lý Tương Tư, chuyện vọng phong là mấu chốt, thành hay bại đều dựa vào lần này.”

Lần này, Lý Tương Tư ta, nhất định phải đoạt lại mối nhân duyên vốn thuộc về mình.

Ta nằm phục trên đầu tường của Tây viện Kỷ phủ, chờ mãi chờ mãi… chẳng thấy bóng Tạ Tùng An.

Chỉ thấy Chu Công đến dẫn ta vào mộng.

Đầu óc mơ màng, chẳng biết từ lúc nào lăn khỏi tường cao, rớt xuống một cú nặng nề, ngã ngồi bẹp dưới đất.

Ta nhăn nhó ôm mông, buột miệng rên khẽ:

“Aiyo…”

Dưới lầu bát giác, một giọng nói trong trẻo như suối lạnh giữa đêm vang lên:

“Ai ở đó?”

Ta lật đật bò dậy, ngẩng đầu nhìn về phía đình nhỏ phía trước—liền bắt gặp một công tử xa lạ đang ngồi trong đó.

Dung mạo hắn đoan chính, tuấn tú mà thanh nhã.

Ta thoáng chốc liền nén lại nước mắt.

“Ta là… ta là…”

“Ta chỉ đi ngang qua nơi này, thấy phủ đệ nguy nga tráng lệ nên muốn… ngắm một chút.”

Không biết từ lúc nào, tay nải sau lưng ta đã rách một lỗ.

Bên trong dây thừng, phi tiễn theo khe hở rơi lộp độp đầy mặt đất.

Trong cơn bối rối, giọng nói của Tạ Tùng An như vang vọng trong đầu ta:

“Nói dối cũng không biết, ngốc chết đi được.”

Vị công tử trong đình kia vuốt ve con mèo trong lòng, nở nụ cười nhàn nhạt:

“Đêm còn dài… không vội, cô nương cứ thong thả mà bịa tiếp.”

Toàn thân ta cứng đờ.

Hắn quả nhiên nhận ra ta đang nói dối.

Nếu hắn coi ta là đạo tặc mà bắt đi, lại còn báo quan, thì ta phải làm sao đây?

Nỗi hoảng loạn dâng đến cổ họng, ta gần như muốn khóc.

Tạ Tùng An từng nói, nếu ta chịu giúp bọn họ vọng phong đêm nay, hắn sẽ nhận lấy túi hương ta dâng.

Để che mắt người khác, sau khi hạ ba đậu xong, bọn họ sẽ rời khỏi từ Tây viện, còn ta chỉ cần ở đầu tường viện ấy, tiếp ứng cho họ là được.

Tính ra thời gian, đã trôi qua rất lâu rồi.

Vậy mà ngay cả chuyện nhỏ nhặt thế này, ta cũng không làm xong.

Nếu Tạ Tùng An nổi giận… có khi sẽ không chịu cưới ta nữa.

Trong lòng ta giằng xé dữ dội, quay sang nhìn vị công tử xa lạ kia, rồi lại ngó về bức tường viện cao vút sau lưng.

Lúc này, thượng sách vẫn là chuồn đi cho nhanh.

Ta không dám nhìn vào mắt vị công tử ấy, rụt rè hỏi nhỏ:

“Dám hỏi công tử… trong phủ này có cái lỗ chó nào không?”

Hắn tựa hồ sững lại trong chớp mắt, rồi khẽ bật cười, chỉ về đám cỏ mọc rậm ở góc tường chếch phía sau:

“Kìa, chỗ đó đấy.”

Ta chui đi quá nhanh.

Trong lòng lặng lẽ ghi nhớ một món nợ mới.

Trong phủ của Kỷ lão tiên sinh, có một vị công tử dung mạo tuấn tú, ta nợ chàng một món nhân tình thật lớn.

Lý Tương Tư sau này nhất định phải hoàn trả.

3

Lần thứ mười tám… lại bị ta làm hỏng.

Ta ủ rũ cúi đầu, bước thất thểu trên phố.

Không biết đã đi bao xa, chợt nghe tiếng người ồn ào náo nhiệt.

“Mau đến Lâm Cảnh Lâu, có chuyện vui kìa! Tiểu công tử Tạ phủ vì muốn mỹ nhân mỉm cười mà tiêu nghìn vàng như rác!”

“Là tiểu thư nào thế?”

“Trần Tưởng Dung!”

Tiểu công tử Tạ phủ trong miệng họ… là Tạ Tùng An sao?

Ta lập tức xắn tay áo, chen vào đám người đang rộn ràng kéo nhau về phía đó.

Trên kinh thành thịnh hành những buổi tao nhã tụ hội, văn nhân thi sĩ ngâm thơ đối vế.

Ngày khai trương đầu tiên của Lâm Cảnh Lâu, bọn họ mời nữ nhi của Đại học sĩ trong triều, Trần Tưởng Dung, đến đề tên cho biển hiệu.

Ta chen mãi, chen mãi mới len được lên hàng đầu.

Ông lão râu bạc của Lâm Cảnh Lâu đang vuốt chòm râu cười ha hả:

“Một nét chữ của thiên kim Đại học sĩ Trần gia, quả thực có phong thái của phụ thân nàng.”

Chữ trên tờ tuyên trắng ta không hiểu rõ, chỉ thấy Tạ Tùng An trong bộ trường bào màu tím đang đứng ở vị trí nổi bật nhất phía trước.

Hắn nâng trong tay một chiếc hộp gấm.