Chương 5 - Tứ Hoàng Tử Phi Có Được Hay Mất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trước khi chết, cứ sống tùy ý một lần, hoàn toàn buông thả bản thân đi!

Hoắc Kỳ có vẻ buồn bực.

“Chẳng phải nàng nên đuổi theo hỏi ta tại sao lại hiểu rõ nàng như vậy sao?”

“Điện hạ muốn nói thì tự nhiên sẽ nói. Điện hạ không muốn nói, dù ta có hỏi, người cũng sẽ không nói.”

Ta cởi hỉ phục, chuẩn bị nằm xuống ngủ.

Hoắc Kỳ kéo ta lại, gương mặt đỏ bừng.

“Tối nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, sao nàng lại tự cởi y phục?”

“Nha hoàn và ma ma đều bị điện hạ đuổi ra ngoài rồi. Ta không tự cởi, chẳng lẽ điện hạ giúp ta cởi sao?”

“Ta… ta giúp nàng cởi.”

Cả người Hoắc Kỳ đỏ bừng như sắp chín.

Ta lập tức tỉnh táo.

Dáng vẻ này của hắn, chẳng lẽ thật sự có tình ý với ta?

“Điện hạ quen biết ta sao?”

“Ừ.”

Hoắc Kỳ không tiếp tục úp mở nữa, ngượng ngùng gật đầu.

“Khi còn nhỏ, ta lén trốn khỏi cung đi chơi, bị một tên ăn mày nhỏ trộm túi tiền. Đang lúc ta dạy dỗ tên ăn mày ấy thì nàng xuất hiện, đánh ta một trận.”

Hắn vừa nhắc, ta liền nhớ ra.

Khi còn nhỏ, phụ mẫu từng dẫn ba tỷ muội chúng ta đi xem hội đèn.

Phụ thân nắm tay trưởng tỷ, mẫu thân bế muội muội.

Ta đi theo phía sau bọn họ, đi một lúc liền bị lạc.

Thế là ta một mình đi lung tung khắp nơi.

Tình cờ gặp một tiểu công tử ăn mặc lộng lẫy đang bắt nạt một tên ăn mày nhỏ, ta liền tiến lên đánh hắn một trận.

Ở nhà, ta bị trưởng tỷ và ấu muội bắt nạt nhưng buộc phải nhẫn nhịn.

Song ta lại không chịu nổi cảnh người khác ỷ thế hiếp người.

Vì vậy ta đánh tiểu công tử kia một trận thật mạnh, ra mặt cho tên ăn mày nhỏ.

“Người chính là tên công tử ăn chơi nhỏ năm đó!”

8

Mặt Hoắc Kỳ lập tức đỏ bừng.

“Ta không phải công tử ăn chơi! Tên ăn mày kia trộm túi tiền của ta rồi bị ta bắt được. Hắn giả vờ bị ta bắt nạt, cầu xin tha thứ để tìm cơ hội bỏ chạy. Ta còn chưa kịp giải thích thì nàng đã đá văng ta ra, đánh ta một trận, hoàn toàn không cho ta cơ hội mở miệng.”

Hoắc Kỳ càng nói càng tủi thân.

“Đợi đến khi nàng đánh xong, mặt ta đã sưng vù, hoàn toàn không nói được nữa. Nàng vui vẻ nắm tay tên ăn mày nhỏ rời đi, trước khi đi còn đá ta thêm một cái. Bây giờ nghĩ lại ta vẫn thấy đau.”

“Thật sự xin lỗi, là ta hiểu lầm người.”

Hóa ra năm đó ta đã oan uổng hắn.

“Sau đó ta khập khiễng bí mật đi theo nàng, nhìn thấy nàng trở về Hứa phủ nên biết nàng là cô nương Hứa gia. Sau khi hồi cung, ta liền sai mật thám theo dõi nàng, bảo hắn báo cáo nhất cử nhất động của nàng cho ta.”

“Người theo dõi ta làm gì? Nếu bị hiểu lầm thì cứ đến tìm ta. Người là hoàng tử, ta chắc chắn sẽ xin lỗi.”

“Ban đầu ta định sau khi vết thương lành sẽ đi tìm nàng, nhưng sau đó mẫu hậu qua đời, nàng ở nhà lại không được sủng ái. Ta sợ hoàn cảnh của mình sẽ liên lụy đến nàng, nên vẫn luôn không đi tìm, chỉ âm thầm dò hỏi tin tức về nàng.”

Hoắc Kỳ nói với ta, ta là người đầu tiên từng đánh hắn, khiến hắn ghi nhớ sâu sắc.

Sau đó, hắn biết được những chuyện ta gặp phải trong Hứa phủ, biết hoàn cảnh của ta vô cùng khó khăn.

Hắn nghĩ ta phải chịu nhiều ấm ức trong nhà như vậy, nhưng vẫn sẵn sàng ra mặt giúp một tên ăn mày xa lạ.

Dần dần, hắn đã yêu ta.

Chỉ là hoàn cảnh của chính hắn cũng rất nguy hiểm, kẻ hại chết mẫu hậu hắn vẫn đang ẩn mình trong bóng tối, muốn lấy mạng hắn.

Hắn không muốn liên lụy đến ta nên không đi tìm ta.

Lần này, vì hắn cần một thê tử để có thể đến đất phong hoàn thành kế hoạch.

Hắn không muốn cưới người khác, lại không thể trực tiếp xin cưới ta, khiến người khác biết hắn để ý đến ta.

Vì vậy, hắn cùng bệ hạ diễn vở kịch này.

Để người ngoài cho rằng bệ hạ không còn cách nào khác, đành tùy tiện ban hôn một đích nữ Hứa gia cho hắn.

Hắn biết Hứa gia sợ danh tiếng của mình, nhất định sẽ đẩy đứa con gái không được sủng ái nhất ra.

Khi danh sách Tứ hoàng tử phi của Hứa gia được dâng lên, hắn liền biết mọi chuyện đã thành công.

Không ngờ Hoắc Kỳ lại thật sự có tình ý với ta.

Đúng là đi qua bóng tối lại nhìn thấy một con đường sáng.

Nhưng càng nghe lời hắn, ta càng cảm thấy có chỗ không đúng.

“Chẳng phải bệ hạ chán ghét người sao? Tại sao lại…”

Hoắc Kỳ nhìn ta một cái rồi nói ra sự thật.

Bệ hạ chưa từng chán ghét Hoắc Kỳ, tất cả chỉ là vở kịch do hai phụ tử họ cùng diễn.

Nguyên hậu là tình yêu cả đời của bệ hạ.

Sau khi bà bị hại chết, bệ hạ muốn điều tra ra hung thủ thật sự.

Để tìm được hung thủ, cũng để bảo vệ Hoắc Kỳ.

Bệ hạ bảo Hoắc Kỳ giả vờ tàn bạo, diễn một vở kịch phụ tử bất hòa.

Chờ Hoắc Kỳ an toàn đến đất phong.

Những kẻ kia rục rịch hành động, bệ hạ sẽ một lưới bắt hết bọn chúng.

Sau đó để Hoắc Kỳ trở về ngồi hưởng thành quả, kế thừa đại thống.

“Vậy chân của thế tử Định Quốc công là thế nào? Còn thi thể được khiêng ra khỏi cung của người trong lời đồn thì sao?”

“Định Quốc công có liên quan đến cái chết của mẫu hậu ta. Con trai ông ta còn muốn hại ta thành tàn phế, ta liền tương kế tựu kế, đánh gãy chân hắn. Còn những cung nhân kia đều muốn ám sát ta, cuối cùng bị ám vệ của ta giết chết.”

Ánh mắt Hoắc Kỳ sâu thẳm.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)