Chương 29 - Tự Do Hay Tù Đày

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Giấy hòa giải vẫn còn chứ?”

“Còn. Cố Diễn Chu cầm một bản, đối phương cầm một bản.”

“Vậy trong tay Chu Mẫn có cái gì?”

“Trong tay Chu Mẫn là đoạn video do một người có mặt tại hiện trường lúc đó quay lại. Không trọn vẹn, nhưng đủ để nhìn ra quá trình xô xát.”

“Nếu đoạn video này bị tung ra…”

“Sẽ không phải ngồi tù. Nhưng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng thương mại của Cố Diễn Chu.”

“Cộng thêm chuyện khoản tiền 2 triệu kia, cộng thêm chuyện của Tô Vãn Tình, nếu Chu Mẫn đóng gói tất cả những thứ này tung ra cùng lúc, hình tượng công chúng của Cố Diễn Chu sẽ hoàn toàn sụp đổ.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

Chu Mẫn vẫn đang giãy giụa.

Bà ta giống như một con chuột bị dồn vào chân tường, chuột cùng sào thì cũng cắn càn.

Tôi không thể để bà ta tiếp tục cắn càn thêm nữa.

Ngày hôm sau, tôi hẹn gặp Chu Mẫn.

Tại một hội quán tư nhân yên tĩnh.

Chỉ có hai người chúng tôi.

Lúc bà ta đến, mặc một chiếc áo khoác tối màu, lớp trang điểm trên mặt nhạt hơn trước rất nhiều.

Dưới mắt có quầng thâm xanh.

Những ngày này bà ta sống cũng chẳng dễ dàng gì.

“Mày hẹn tao ra đây làm gì?”

Bà ta ngồi xuống, giọng điệu cứng ngắc.

“Nói chuyện lần cuối.”

“Có gì để nói nữa? Mày chẳng phải đã thắng rồi sao?”

“Tôi mới thắng một nửa.”

“Một nửa còn lại nằm trong tay bà.”

Bà ta nhìn tôi.

“Những tài liệu liên quan đến Diễn Chu mà bà cầm, dù là vụ hai triệu tệ hay vụ đánh nhau ở công trường, nếu tung ra, danh tiếng thương mại của anh ấy sẽ bị tổn hại.”

“Nhưng bản thân bà cũng chẳng sống yên ổn đâu.”

“Nguồn gốc khoản tiền hai triệu kia liên quan đến án cũ của chồng bà. Chuyện ở công trường bà moi ra được, chứng tỏ bà luôn thu thập bằng chứng khống chế con rể, chỉ riêng động cơ này cũng đủ để bà uống đủ một vố rồi.”

“Chưa kể, danh tiếng của bà trong giới Bắc Kinh bây giờ đã thối hoắc rồi.”

“Chuyện ở hội nghị, đoạn ghi âm trong nhóm các phu nhân, những cuộc gọi bị vạch trần của Tô Vãn Tình, tất cả mọi người đều biết bà đã làm gì.”

“Bà còn làm loạn nữa, thì không phải là làm khó tôi, mà là đang tự làm khó nửa đời sau của chính bà đấy.”

Chu Mẫn không nói gì.

“Tôi cho bà một sự lựa chọn.”

“Giao nộp toàn bộ những tài liệu về Diễn Chu mà bà đang có.”

“Đổi lại, tôi sẽ không truy cứu bất kỳ việc gì bà đã làm trước đây.”

“Bà về Ninh Châu đi, ở cùng con gái bà. Cố Diễn Chu mỗi tháng sẽ chu cấp sinh hoạt phí cho Tô Vãn Tình, sau khi đứa bé ra đời cũng sẽ có tiền cấp dưỡng.”

“3% cổ phần của bà, tôi sẽ mua lại theo giá thị trường, không thiếu một xu.”

“Đây là kết cục tốt nhất mà bà có thể nhận được.”

Bà ta nhìn chằm chằm tôi rất lâu.

“Lâm Niệm An, mày nghĩ mày có tư cách đàm phán điều kiện với tao sao?”

“Tôi có.”

“Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào việc tôi là con gái bà.”

Ánh mắt bà ta chao đảo.

“Bà sinh ra tôi, rồi vứt bỏ tôi, để tôi sống mười một năm trong địa ngục.”

“Bây giờ bà quay về, muốn lấy đi từ tay tôi nhiều hơn.”

“Bà không lấy được, vì bà đã đánh giá thấp tôi.”

“Nhưng hôm nay tôi không dồn bà vào đường cùng.”

“Không phải vì bà là mẹ tôi.”

“Mà vì đứa bé trong bụng Tô Vãn Tình là vô tội.”

“Đứa bé đó cần một người bà ngoại.”

“Cho dù người bà ngoại đó chẳng ra gì.”

Miệng Chu Mẫn mấp máy.

Không nói gì cả.

Tôi đứng dậy.

“Bà có ba ngày để suy nghĩ.”

Tôi đi ra đến cửa.

“Niệm An.”

Bà ta gọi tên tôi từ phía sau.

Tôi không quay đầu lại.

“Con có hận mẹ không?”

Bước chân tôi khựng lại.

“Từng hận.”

“Bây giờ không hận nữa.”

“Bà không đáng để tôi hận.”

Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi.

**Chương 27**

Ngày thứ hai trong thời hạn ba ngày, Chu Mẫn đã đưa ra quyết định.

Bà ta phái người mang đến một chiếc két sắt.

Bên trong là toàn bộ tài liệu về Cố Diễn Chu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)