Chương 3 - Trùng Sinh Để Đòi Lại Công Lý
Đột nhiên, cảnh tượng trước mắt thay đổi, cả người tôi rơi vào một nơi xa lạ!
Đồng thời khay dâu tây trong tay cũng xuất hiện theo.
“Thế… thế này là sao?”
Não tôi hoàn toàn “đứng máy”.
Lẽ nào đây là… không gian hệ thống thường được nhắc đến trong tiểu thuyết!!!
Mặt dây chuyền hình con trạch nhỏ trên cổ đang nóng lên.
Là nó sao?
Tôi thử dùng ý niệm để điều khiển không gian này.
Không ngờ tôi nhanh chóng có thể ra vào tùy ý.
Tuyệt quá, có thứ này tôi có thể thoải mái tích trữ hàng hóa rồi.
Nhưng tôi chọn tạm thời giấu bố mẹ, tránh phát sinh rắc rối.
Chỉ là lúc rời không gian, tôi quên mang bát dâu tây ra, cứ thế nằm xuống giường ngủ thiếp đi.
4. Điên cuồng trữ hàng, thuyền Noah ngày mạt thế
Nhà ba người chúng tôi bắt đầu tất bật.
Phân công rất rõ ràng.
Bố phụ trách mua tàu và giám sát việc cải tạo tàu.
Từng bước đều do bố đích thân theo dõi.
Tôi và mẹ phụ trách thu mua vật tư và nhu yếu phẩm.
Tôi tiện thể đăng ký một khóa học sửa chữa và bảo dưỡng thân tàu.
Chỉ sợ đến lúc du thuyền lênh đênh trên biển có trục trặc lại không ai biết sửa.
Buổi tối lúc nghỉ ngơi tôi liền lôi sách ra học sửa chữa.
Tay tôi theo thói quen định lấy trái cây ăn.
Lúc này mới nhớ ra bát dâu tây bị tôi để quên trong không gian.
Giây tiếp theo, tôi lách người vào không gian để lấy.
Lúc này bát dâu tây vẫn để trên mặt đất.
Không ngờ bát dâu tây vẫn y nguyên trạng thái lúc tôi mang vào!
Hoàn toàn không bị héo úng!
Đã ba ngày trôi qua rồi!
Sao có thể chứ!
Lẽ nào ở đây có tác dụng bảo quản giữ tươi!!!
Hay là thời gian ở đây ngừng trôi?
Không ai cho tôi đáp án, tôi chỉ có thể tự mình mày mò.
Nhưng dù sao đi nữa, đây chắc chắn là một tin cực tốt đối với tôi.
Vì nó có thể giải quyết vấn đề hạn sử dụng của thực phẩm.
Vốn tôi còn đang sầu não chuyện bảo quản thức ăn trên biển.
Lần này đúng là trời giúp tôi!
Hôm sau, tôi thuê một cái kho lớn ở bến cảng.
Vật tư tôi và mẹ mua có thể tập kết tạm ở đó.
Mẹ lái xe đến khu chợ đầu mối lớn nhất thành phố.
Gạo một bao 25 kg, giá 100 tệ, đặt 1000 bao.
Bột mì một bao 25 kg, giá 90 tệ, đặt 1000 bao.
Dầu đậu nành một can 5 kg, giá 100 tệ, đặt 100 can.
Muối gói 500 g, đặt 1000 gói.
Nước tinh khiết đóng bình, đặt 100.000 bình.
Đường trắng, xì dầu, các loại gia vị, đặt 1000 phần.
Ngoài ra, cồn y tế cũng phải chuẩn bị để khử trùng lúc cần thiết, tôi đặt mua 10.000 thùng.
Người của chợ đầu mối làm việc rất nhanh nhẹn, hôm sau đã chở lương thực thực phẩm đến cảng, lúc giao hàng cho bố tôi có tiện miệng hỏi một câu: “Ông chủ, nhà mình chạy tàu buôn lương thực à?”
Bố tôi cười xòa, nhìn núi thức ăn chất cao như núi, ậm ờ trả lời: “Đúng thế, haha.”
“Quan trọng là, buôn món này không lời lãi mấy.”
Bố cười khan mấy tiếng, không đáp lại.
Anh giao hàng cũng không hỏi thêm, chỉ xắn tay vào dỡ hàng.
Tiếp sau đó hàng hóa chia thành nhiều đợt vận chuyển vào cảng.
Chẳng ai để ý xem có gì bất thường.
Mẹ lo xong khu lương thực thì đến trang trại chăn nuôi tìm tôi.
Tôi đã chốt đơn 100 con lợn, 50 con bò, 50 con cừu.
Yêu cầu chủ trại làm thịt sạch sẽ rồi chở ra cảng.
“Cô em à, số lượng này lớn quá, trong thời gian ngắn không mổ xuể đâu.”
“Nửa tháng sau giao hàng, làm được không?”
Ông chủ ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu: “Nửa tháng thì chắc là kịp.”
“Được.”
Mẹ thấy tôi đặt nhiều thịt sống như vậy, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Con gái, nhiều thịt thế này, dự trữ cũng là một vấn đề, phải bảo bố con lắp cái kho lạnh mới được.”
Để thịt sống thì cần môi trường nhiệt độ thấp, mua mấy trăm cái tủ đông thì không khả thi, chỉ có nước làm kho lạnh.
Làm kho lạnh cũng tốt, có thể lấy đó che mắt thiên hạ.
Chứ nếu một nhà lên biển mà chẳng thấy đồ ăn thức uống gì nhỡ kẻ xấu phát hiện cũng sẽ không tin.
Đến lúc đó lỡ người ta đoán ra tôi có không gian thì phiền phức to.
Tôi và mẹ lại đi mua thêm đồ ăn vặt linh tinh.
Các loại rau củ, trái cây tôi đặt luôn một tấn.
Trên đường mua về, tôi nhét hết vào trong không gian.
Tôi thích ăn lẩu.
Thế nên tôi gom các nguyên liệu ăn lẩu như măng, rau tiến vua, miến dẹt, dưa muối bò viên… mỗi thứ 1000 suất.
Bố mẹ tôi nấu ăn ở mức bình thường, trước giờ toàn thuê giúp việc nấu cơm.
Thế nên cũng phải chuẩn bị ít gói gia vị nấu ăn liền.
Nào là cá nấu dưa chua, lẩu xiên que, thịt xé phay vị cá, thịt kho tàu, thịt nướng… mỗi vị mua 1000 gói.
Đôi khi đồ ăn vặt cũng rất quan trọng, để nhấm nháp cho đỡ buồn miệng.
“Mua nhiều hạt hướng dương chút đi, con thích cắn hạt dưa.”
“Được rồi con gái.”
Các loại bim bim, thạch, que cay, nước ngọt, đồ ăn vặt mỗi thứ tôi lấy hẳn 100 thùng.
Tôi và mẹ lăn lộn thu mua ở khu thực phẩm suốt một tuần trời mới mua xong hết lượng thức ăn cần thiết.
Sau đó chuyển sang khu đồ dùng sinh hoạt.
Giấy vệ sinh, băng vệ sinh, khăn ướt, giấy vệ sinh cuộn mỗi loại đặt 1000 lốc.
Nước rửa bát, bột giặt… các thứ tẩy rửa được hai mẹ con lựa chọn cực kỳ cẩn thận.
Việc làm sạch trên biển bắt buộc phải chọn sản phẩm có tính trung tính, có thể phân hủy sinh học, ít bọt và cô đặc, mọi loại nước thải phải thu gom chứ nghiêm cấm xả trực tiếp xuống biển.
Bột giặt thông thường, nước tẩy rửa chứa photpho, xà phòng tính kiềm mạnh, nước khử trùng đều không dùng được.
Nếu xả thẳng xuống biển, cho dù là loại phân hủy được cũng sẽ gây ô nhiễm cục bộ, thu hút cá mập cùng các sinh vật nguy hiểm khác.
Trên biển rất ẩm ướt.
Chúng tôi không biết phải sống lênh đênh bao nhiêu năm.