Chương 8 - Trùng Hợp Hay Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đàn chị, chị nhất định phải hủy hoại em sao? Em chỉ thích một người, đâu có thực sự làm sai chuyện gì.”

Chu Hành Chu nhìn cô ta: “Em thích ai?”

Bạch Nhược Nhược bị hỏi khó.

Anh lại tiếp: “Thích tôi, hay là thích cái cảm giác cướp được bạn trai của người khác?”

Cả văn phòng không ai lên tiếng.

Cô ta ôm mặt, khóc rống lên.

***

Tra cứu hệ thống máy chủ không nhanh như vậy.

Bạch Nhược Nhược đã ra tay trước.

Chiều tối hôm đó, trong nhóm chat công việc của lễ kỷ niệm xuất hiện một đoạn ghi âm.

Trong đoạn ghi âm, giọng của tôi vang lên cực kỳ rõ ràng.

“Em mà còn đến gần Chu Hành Chu, chị sẽ khiến em không bao giờ lên sân khấu được trong lễ kỷ niệm này.”

Cả nhóm chat nổ tung.

Bạch Nhược Nhược nhanh chóng gửi thêm tin nhắn.

*Bạch Nhược Nhược: Em xin lỗi mọi người, vốn dĩ em không muốn gửi lên đâu, nhưng em thật sự rất sợ.*

*Bạch Nhược Nhược: Em không phá hoại tình cảm của ai, cũng không đụng vào thiết bị sân khấu.*

*Bạch Nhược Nhược: Nếu ngày mai em không thể làm MC, hi vọng mọi người đừng trách đàn chị.*

Khương Mễ là người đầu tiên nhảy ra phản pháo.

*Khương Mễ: Bạch Nhược Nhược, cậu bớt diễn lại đi.*

Tiếc là không ai nghe cô ấy.

Những người vừa mới chửi bới tôi lúc trước, giờ vớ được đoạn ghi âm cứ như bắt được vàng.

“Thế này mà còn bảo không đe dọa à?”

“Lâm Lật đáng sợ quá đi mất.”

“Đề nghị hủy bỏ tư cách tham gia công tác tổ chức của cô ta.”

“Dây cáp sân khấu chắc chắn cũng do cô ta giở trò.”

Triệu Viên Viên tức tối gọi điện cho tôi.

“Mày nói câu đó từ lúc nào thế?”

Tôi ngồi trước bàn trong ký túc xá, nghe đi nghe lại đoạn ghi âm ba lần.

Đó đúng là giọng của tôi. Ngữ khí, ngắt nghỉ, ngay cả âm cuối cũng giống hệt.

Chu Hành Chu ở đầu dây bên kia hỏi: “Em có từng nói vậy không?”

Tôi đáp: “Từng nói nửa câu đầu.”

“Nguyên văn là gì?”

“Em mà còn đến gần Chu Hành Chu, chị sẽ khiến em không bao giờ lên sân khấu được trong lễ kỷ niệm.”

Triệu Viên Viên hít một ngụm khí lạnh: “Mày nói thật à?”

Tôi bảo: “Vẫn còn một câu phía sau nữa. Vì kịch bản trong tay em chưa qua kiểm duyệt, tư cách MC vốn dĩ phải được đánh giá lại.”

Bạch Nhược Nhược đã cắt xén nửa câu sau.

Phía Chu Hành Chu im lặng vài giây.

“Bản ghi âm gốc ở đâu?”

“Trong tay cô ta.”

“Em không ghi âm lại sao?”

“Không.”

Triệu Viên Viên đập bàn nóng nảy: “Vậy giờ làm sao?”

Tôi nhìn bảng tiến độ chương trình trên bàn: “Đợi.”

“Đợi cái gì?”

Tôi không trả lời.

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ.

Dì quản lý ký túc xá đứng ngoài cửa: Lâm Lật, giáo viên chủ nhiệm gọi cháu đến văn phòng một chuyến.”

Triệu Viên Viên lập tức kéo tay tôi: “Tao đi cùng mày.”

Tôi lắc đầu: “Không cần đâu.”

***

Trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm, cô giáo hướng dẫn và Chủ tịch Hội sinh viên đều có mặt.

Bạch Nhược Nhược ngồi trên ghế sofa, hai mắt sưng húp.

Thấy tôi, cô ta lập tức trốn ra sau lưng Khương Mễ.

Lần này Khương Mễ không che chở cho cô ta nữa, mà nhích hẳn sang một bên.

Giáo viên hướng dẫn đẩy điện thoại ra trước mặt tôi: “Đoạn ghi âm em nghe chưa?”

Tôi nói: “Nghe rồi ạ.”

“Có phải giọng của em không?”

“Phải ạ.”

Bạch Nhược Nhược ngẩng đầu lên, vẻ mặt như thể cuối cùng cũng đợi được lúc tôi nhận tội.

Giáo viên lại hỏi: “Có phải em nói câu đó không?”

Tôi nhìn Bạch Nhược Nhược: “Nửa câu đầu là em nói, nửa câu sau đã bị cắt mất.”

Bạch Nhược Nhược khóc lóc lắc đầu: “Đàn chị, chị không thể vì không có ai làm chứng mà vu khống em cắt xén ghi âm được.”

Giáo viên trầm giọng nói: Lâm Lật, nếu em không đưa ra được bằng chứng, em phải tạm dừng mọi công việc liên quan đến lễ kỷ niệm, hình thức kỷ luật sau này sẽ bàn tiếp.”

Chu Hành Chu đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một chiếc máy ghi âm cũ kỹ.

“Thưa cô, bằng chứng ở đây ạ.”

Bạch Nhược Nhược đứng phắt dậy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)