Chương 6 - Trọng Sinh Kỳ Tích Cảm Xúc
Đầu Giang Ngữ Đồng đang ngửa ra sau thành ghế.
Miệng há hốc.
Nước dãi chảy lòng thòng từ khóe môi xuống.
Một lọn tóc bết dính vào má.
Tiếng kéo gỗ vẫn tiếp tục rền vang.
Người bên cạnh ra sức huých tay lay gọi, ả “ưm” một tiếng, đổi tư thế, tiếng ngáy lại càng to hơn.
Cả hội trường bậc thang cười bò lăn bò càng.
“Trời đất, Giang Ngữ Đồng ngáy kìa!”
“Cười chết mất, tiếng to khủng khiếp ha ha ha ha!”
“Hoa khôi ngủ mà thế này á? Trư Bát Giới nhập xác à?”
Thầy giám thị tức đến mức suýt đập nát cái micro: “Bạn nữ ngồi hàng thứ ba kia! Đứng dậy ngay!”
Giang Ngữ Đồng rốt cuộc cũng bị tiếng ồn đánh thức.
Khoảnh khắc ả mở mắt ra, hơn tám trăm cặp mắt đang trừng trừng dán chặt vào ả.
Đứa thì ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Đứa thì giơ điện thoại quay video.
Đứa thì xì xào chỉ trỏ.
Khuôn mặt Giang Ngữ Đồng từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng, rồi từ đỏ chuyển sang tím ngắt.
Môi ả run rẩy, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thốt nổi một lời.
Đây chính là hình phạt “xấu hổ tột cùng” của hệ thống.
Tôi ngồi ở hàng ghế phía sau.
Vẻ mặt bình thản.
Nhưng trong lòng đang bắn pháo hoa rợp trời.
Triệu Mễ Mễ cười đến mức gục đầu vào vai tôi thở không ra hơi: “Bối tỷ… Bối tỷ ơi cười chết mất thôi… Giang Ngữ Đồng mà cũng ngáy… Lại còn vang như máy cày nữa chứ…”
Tôi vỗ vỗ lưng nó: “Nhỏ tiếng thôi, tôn trọng người ta chút đi.”
Triệu Mễ Mễ: “Đúng đúng không được cười… Phụt ha ha ha ha ha!”
Tan buổi họp.
Giang Ngữ Đồng gần như là chạy trốn khỏi hội trường.
Ả bước thoăn thoắt, vai co rụt lại, mặt cắm gằm xuống đất.
Dọc hành lang ngập tràn tiếng cười khúc khích và ánh đèn le lói từ màn hình điện thoại — đã có đứa gửi video lên nhóm chat của lớp rồi.
Tôi đứng ở hành lang nhìn theo bóng lưng ả.
Không đuổi theo an ủi.
Cũng chẳng nhảy ra mắng mỏ những kẻ đang cười cợt ả.
Không làm bất cứ điều gì cả.
Chỉ đứng nhìn.
Rồi quay về lớp dọn cặp.
Trên bàn tôi xuất hiện thêm một mẩu giấy.
Không phải nét chữ của Giang Ngữ Đồng.
Là của Thẩm Gia Vũ:
“Lâm Bối Bối, chuyện của Ngữ Đồng hôm nay hoàn toàn là do cô. Trước đây cô ấy chưa từng như thế. Nếu cô còn tiếp tục đối xử với cô ấy kiểu này, tôi sẽ không tha cho cô đâu.”
Tôi gấp đôi mẩu giấy lại, ném thẳng vào thùng rác.
Khẽ cười mỉa.
Đổ lỗi cho tôi à?
Cái logic của các người muôn đời vẫn thế:
Ả xảy ra vấn đề, nhất định là lỗi tại tôi.
Lúc tôi giúp ả, tôi là công cụ.
Đến khi tôi không giúp nữa, tôi thành tội đồ.
Nực cười.
Tôi của kiếp trước chắc sẽ chột dạ, tự trách, rồi day dứt nghĩ “có phải mình làm sai thật không”.
Còn tôi của kiếp này chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Cứ diễn tiếp đi.
Dù sao nhân vật chính của vở kịch này cũng chẳng phải tôi.
Tôi chỉ có trách nhiệm ngồi yên làm bài tập.
Thi đỗ vào trường đại học mơ ước.
Lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về mình.
Còn lại á?
Liên quan gì đến tôi?
Chương 7
Trong trường bắt đầu râm ran một lời đồn mới.
“Dạo này Giang Ngữ Đồng bị đổi vận hay sao ấy nhỉ?”
“Đổi vận cái gì, là xui tận mạng thì có. Hết quên bài, ngáy như sấm ở hội trường, hôm qua học thể dục còn vồ ếch một cú đau điếng—”
“Có khi nào từ lúc tách Lâm Bối Bối ra là đen đủi không?”
“Mê tín vừa thôi, trùng hợp thôi mà.”
“Nhưng điểm Lâm Bối Bối cứ tăng vù vù kìa, nhìn hai đứa nó như kiểu bị tráo đổi số mệnh ấy.”
Miệng lưỡi thế gian là thứ không bao giờ bịt lại được.
Nhất là trong cái lò luyện lớp 12 này, ai nấy đều cần chút chuyện phiếm để giải tỏa căng thẳng.
Chuyện “hoán đổi vận may” giữa Giang Ngữ Đồng và Lâm Bối Bối trở thành chủ đề nóng nhất toàn khối.
Cách Giang Ngữ Đồng đối phó với những lời xì xào này là…
Tiếp tục cười.
Cười thật dịu dàng, ai hỏi cũng nhẹ nhàng bảo: “Tớ không sao đâu, chỉ là dạo này phong độ không tốt, sẽ lấy lại thăng bằng nhanh thôi mà.”
Phật hệ.
Thanh cao như cúc.
Nhưng ả cười càng chuẩn chỉ, tôi càng biết ả đang gồng đến mức nào.
Bởi vì những con số trên cổ tay ả đã phơi bày tất cả:
[Chỉ số phật hệ: 71%]
[Đang tiếp tục sụt giảm]
[Hệ thống nhắc nhở: Trạng thái hiện tại của ký chủ không đủ điều kiện mượn vận, khuyến nghị tìm kiếm vật chủ cảm xúc mới]
Ả đang tìm.
Tôi biết thừa ả đang ráo riết tìm.
Tuần thứ ba, ả bắt đầu chủ động tiếp cận những người khác.
Đầu tiên là lớp phó học tập Phương Tình.
Ả nhỏ nhẹ nỉ non: “Phương Tình ơi, vở ghi lần trước của cậu chi tiết quá, cho tớ mượn xem chút được không?”
Phương Tình mừng ra mặt, dĩ nhiên là cho mượn ngay.
Nhưng Phương Tình vốn là người tính tình hiền lành, dĩ hòa vi quý. Không cãi cọ, không bao đồng, chẳng bao giờ nổi nóng.
Giang Ngữ Đồng căn bản không thể kích nổ cảm xúc từ người bạn ấy.
Ba ngày sau, ả đành bỏ cuộc.
Tiếp theo là “nữ hoàng thị phi” Lưu Điềm Điềm ở lớp bên cạnh.
Oang oang mồm mép, tính tình nóng như lửa, ai động vào là nhảy dựng lên chửi ngay.
Một vật chủ cảm xúc hoàn hảo.
Giang Ngữ Đồng bắt đầu bám lấy cô nàng.
Ngày thứ nhất: Đi ăn cùng nhau.
Ngày thứ hai: Cùng dạo sân thể dục.