Chương 6 - Trọng Sinh Đổi Mạng Trong Thế Giới Xác Sống
Tôi cau mày.
Hai tên khốn nạn này đúng là chết cũng không biết sợ.
Hơn nữa lần này chúng rõ ràng có chuẩn bị kỹ càng.
Tôi thấy mấy kẻ phía sau lưng chúng mang theo vài thiết bị trông khá lạ mắt.
“Bắt đầu đi!” Triệu Phong phất tay ra hiệu.
Hai tên lập tức khiêng tới một thứ giống như cây búa công thành.
“Hây dô! Hây dô!”
Chúng hô hào rồi bắt đầu đập vào cổng sắt của tôi.
Tiếng “bang bang” vang lên inh tai, mặt đất cũng hơi rung nhẹ.
Tôi hừ lạnh một tiếng.
Cánh cổng của tôi làm bằng ba lớp thép tấm hàn lại, phía sau còn có thép gân đỡ chéo.
Chỉ dựa vào cái đống gỗ mục đó mà đòi phá cửa? Nằm mơ.
Quả nhiên, sau một hồi đập, cổng chỉ bị bong chút sơn ngoài.
Đám người bên dưới đã mệt thở không ra hơi.
“Mẹ kiếp! Cái cửa này cứng vãi chưởng!”
“Phong ca, thế này không ăn thua!”
Sắc mặt Triệu Phong cũng khó coi hẳn.
Hắn không ngờ hệ thống phòng thủ của tôi lại vững đến thế.
“Dùng cái đó!” Hắn nghiến răng nói.
Bọn chúng lại từ trên xe lấy xuống một thiết bị khác.
Khi tôi nhìn rõ, ánh mắt lập tức trầm xuống.
Là một máy cắt cầm tay sử dụng khí gas năng lượng cao.
Thứ này chuyên dùng để phá cửa kim loại.
Đám này đúng là bỏ vốn thật rồi.
Tiếng “xè xè” chói tai vang lên, lửa bắn tung tóe.
Trên cửa sắt, nhanh chóng xuất hiện một khe nứt.
Với tốc độ này, chưa đến mười phút là cửa bị phá.
Tôi không thể để chúng lên đây được.
Tôi lập tức kích hoạt tuyến phòng ngự thứ hai.
Ấn xuống một nút.
Hai bên đường lên núi, từ trong bụi cỏ bật ra hơn chục thiết bị nhỏ.
Là súng bắn đinh tự động.
Tôi đã cải tiến lại, tầm bắn năm mươi mét, có thể xuyên qua cả ván gỗ.
“Viu viu viu viu!”
Lũ đinh thép như mưa bắn thẳng vào đám người kia.
“Á a a a!!”
“Có phục kích!!”
Tiếng la thảm thiết vang lên không ngớt.
Mấy kẻ xông lên đầu tiên, trong nháy mắt đã bị bắn thành nhím, ngã vật xuống đất co giật.
Triệu Phong và bọn còn lại phản ứng nhanh, lập tức núp sau xe.
Nhưng cái kẻ đang vận hành máy cắt thì xui xẻo vô cùng — mười mấy cây đinh thép xuyên thẳng vào lưng, chết ngay tại chỗ.
Máy cắt cũng bị ngã đổ sang bên, ngọn lửa tắt phụt.
“Con tiện nhân! Dám chơi bẩn bọn ông!” Triệu Phong trốn sau xe, chửi ầm lên.
“Lắm lời làm gì! Dùng lựu đạn! Nổ tung cái cửa cho tao!”
Ánh mắt tôi lạnh đi.
Xem ra, không dạy cho bọn chúng một bài học thật sự, thì chúng sẽ không chịu bỏ cuộc.
Tôi không dùng mấy thứ đồ chơi nhỏ nhặt nữa.
Tôi quay lại biệt thự, từ tầng hầm đẩy ra một thứ đồ chơi cỡ lớn.
Một khẩu súng cối hạng nhẹ.
Thứ này cũng là tôi kiếm được từ căn cứ quân sự bỏ hoang.
Tôi dựng nó lên trong sân, dựa theo hình ảnh từ màn hình giám sát, nhanh chóng tính toán toạ độ bắn.
“Cho các người cơ hội cuối cùng.” Tôi cầm bộ đàm, điều chỉnh sang kênh công cộng.
“Cút. Hoặc chết.”
“Hù dọa cái mẹ gì! Có gan thì ra đây!” Triệu Phong còn đang gào lên.
Xem ra, bọn chúng nghĩ tôi chỉ giỏi dọa người.
Vậy thì… được thôi.
Tôi điều chỉnh góc bắn, nhét một quả đạn pháo vào nòng.
“Phụt!”
Một tiếng nổ trầm vang.
Quả đạn pháo rít gió lao xuống sườn núi.
Đám người Triệu Phong nghe thấy âm thanh, lập tức đơ người.
“Tiếng gì thế?”
Giây tiếp theo — “BOOOOM!!”
Quả đạn phát nổ ngay cạnh chiếc xe nơi bọn chúng đang trốn.
“ẦM —— !!!”
Cơn sóng xung kích cực mạnh lập tức hất tung cả chiếc bán tải lên trời.
Hai người ở gần nhất bị nổ văng lên, mãi sau mới rơi xuống đất, chẳng thấy động đậy nữa.
Tất cả đều bị tiếng nổ làm cho choáng váng, ngơ ngác.
Trên mặt bọn chúng chỉ còn lại sự hoảng sợ thuần túy và nỗi kinh hoàng không thể tin nổi.
“Là… là pháo?”
“Con mẹ nó, con nhỏ đó có pháo???!!!”
Chưa kịp phản ứng, quả đạn thứ hai đã tới.
Lần này, trực tiếp đánh trúng một chiếc xe khác.
Chiếc xe lập tức biến thành một quả cầu lửa, nổ tung giữa tiếng gào thét.
“Chạy! Chạy mau!!”
Triệu Phong là đứa phản ứng đầu tiên, lăn lộn bò chạy về phía chân núi.
Những tên còn lại cũng tỉnh ngộ, kêu la khóc thét mà bỏ chạy tứ tán.
Báo thù, vật tư, mỹ nhân — lúc này tất cả đều là rác rưởi.
Giữ được mạng mới là quan trọng.
Tôi không bắn thêm nữa.
Mục đích của tôi là đuổi bọn chúng, chứ không phải giết sạch.
Hơn nữa, tiếng pháo quá lớn, chắc chắn sẽ dẫn lũ xác sống kéo tới.
Quả nhiên, chưa được bao lâu, tiếng gào rít của thây ma đã vang lên từ đằng xa.
Một đám đen kịt, đang đổ về phía này.
Chúng bị tiếng nổ và mùi máu hấp dẫn tới.
Triệu Phong bọn chúng càng thêm hoảng loạn.
Cắm đầu chạy về hướng ngược lại với lũ thây ma.
Nhưng cái tên theo đuôi mồm thối của Hoắc Quyết, bị sức ép của vụ nổ làm chấn thương chân, chạy không nổi.
Rất nhanh, vài con thây ma đã đuổi kịp, xô ngã hắn xuống đất.
Hắn phát ra tiếng gào cuối cùng trong đời.
Sau đó, âm thanh ấy bị nuốt chửng bởi tiếng nhai nuốt của xác sống.
Tôi dõi theo cảnh tượng đó qua màn hình giám sát, mặt không biểu cảm.
Đây gọi là báo ứng.
Hồi trước, mày gọi tao là “con tiện nhân”, muốn tao chết.
Bây giờ, mày biến thành bữa ăn nhẹ của thây ma.
Công bằng.
7. Một cuốn nhật ký, lột trần chiếc mặt nạ giả dối của hắn
Đuổi được bọn Triệu Phong, căn cứ trên đỉnh núi của tôi lại trở về yên tĩnh.
Đám thây ma dưới chân núi, tôi không quan tâm.
Chúng không lên được. Vài hôm nữa không kiếm được thức ăn, tự khắc sẽ tản đi.
Tôi dọn dẹp chiến trường.
Triệu Phong bọn chúng bỏ lại không ít thứ.
Hai khẩu súng trường còn dùng được, một ít đạn, cùng với vật tư chưa kịp lấy từ trong xe.
Không nhiều, nhưng có còn hơn không.
Tôi gom hết chúng, cất vào không gian.
Lúc kiểm tra chiếc bán tải bị tôi bắn lật, tôi bất ngờ phát hiện một cái ba lô.
Nó bị văng xuống dưới gầm ghế.
Tôi mở ra xem — ngoài vài món đồ lặt vặt, bên trong có một quyển nhật ký.
Bìa màu đen, đã khá cũ kỹ.
Tôi lật ra xem.
Nét chữ bên trong, tôi nhận ra ngay lập tức.
Là của Hoắc Quyết.
Tôi khựng lại.
Cái túi này sao lại ở đây?
Chẳng lẽ… Hoắc Quyết bị đám Triệu Phong bắt rồi?
Rất có khả năng.
Với tình trạng lúc đó của hắn, gặp phải đám Triệu Phong, căn bản không có khả năng phản kháng.
Tôi đè nén sự nghi hoặc trong lòng, bắt đầu đọc cuốn nhật ký.
Nhật ký được ghi chép từ trước khi mạt thế bùng nổ.
Phía trước toàn là mấy chuyện vặt vãnh thường ngày, không có gì đặc biệt.
Cho đến khi mạt thế bắt đầu.
“… Thế giới đã hoàn toàn hỗn loạn. Tôi thức tỉnh dị năng hệ kim. Dao Dao rất sợ hãi, tôi nhất định phải bảo vệ cô ấy.”
“… Chúng tôi gặp được Du Nhiên. Cô ấy có dị năng không gian, rất hữu ích. Là một trợ lực không tồi.”
“… Du Nhiên quá liều mạng, việc nguy hiểm gì cũng xông lên trước. Như vậy rất tốt, có thể giúp chúng tôi tiết kiệm được rất nhiều phiền phức.”
“… Dao Dao lại khóc rồi, cô ấy cảm thấy Du Nhiên cướp mất hào quang của mình. Tôi đã dỗ dành rằng, Du Nhiên chỉ là một công cụ, còn Dao Dao mới là người quan trọng nhất đối với tôi.”