Chương 5 - Trọng Sinh Cùng Bùi Giới
Bùi Giới cạn lời một lúc, đột nhiên bật cười.
“Khương Vũ Tình, ta phát hiện đôi khi con người với con người thật sự không thể nói chuyện được.”
Ta lúc này mới phản ứng lại.
Hắn muốn đến cầu thân ta.
“Vậy ngươi nhớ đừng đến sáng sớm. Ta rất buồn ngủ, không dậy nổi.”
Kiếp trước hắn đến vào sáng sớm.
Nếu không phải Mi Sương vào báo người tới là Bùi Giới, với tính khí lúc mới thức dậy của ta, chắc chắn đã mắng người ta đến mức cả đời không dám bước vào cửa nữa.
Nhưng vì là hắn, ta lập tức bò dậy, rửa mặt chải đầu trang điểm, vui vẻ trong lòng nhận lời hôn sự này.
Hắn nói:
“Ta đương nhiên biết.”
“Chỉ là hiện giờ ta mới là quan thất phẩm, gia thế nàng tôn quý như thế, gả xuống cho ta thật sự quá ủy khuất.”
“Nhưng ta thật sự không muốn chờ nữa.”
“Ta đã chờ quá lâu rồi.”
Ta cười.
“Ta đương nhiên tôn quý. Trừ phi gả cho hoàng đế, nếu không gả cho ai mà chẳng tính là hạ giá? Nhưng ngươi cũng biết, hoàng đế là biểu thúc của ta, ta tuyệt đối không thể gả cho người.”
“Huống hồ ngươi quên rồi sao? Ta từng nói với ngươi, ngươi xứng với bất kỳ ai.”
Ta vỗ vai hắn.
“Nếu có người dám cười ngươi trèo cao, bảo hắn đến tìm ta. Ta muốn xem hắn còn cười nổi hay không.”
Bùi Giới vẫn luôn nhìn vào mắt ta.
Ý cười chưa từng tan.
“Ngươi cười gì?”
“Không có gì. Chỉ là cảm thấy nàng có thể nói nói cười cười với ta như thế này thật tốt.”
Sau khi lên xe ngựa, Mi Sương hỏi ta:
“Tiểu thư, từ khi nào người và Bùi lang quân thân thiết đến vậy? Trước đây lần nào hắn tìm người nói chuyện, người cũng chẳng thèm để ý.”
Trước đây?
Lần nào?
Ta hoàn toàn không có ký ức về mười bảy năm trước của kiếp này.
Chẳng lẽ ta và Bùi Giới từng có tiếp xúc?
“Trước đây Bùi Giới từng đến tìm ta sao?”
Mi Sương trợn tròn mắt.
“Tiểu thư quên rồi sao? Bùi lang quân ngày nào cũng uống trà ở quán trà ngoài cửa sau. Mỗi lần chúng ta ra ngoài, hắn đều đến nói với người vài câu.”
“Bao lâu rồi?”
“Lâu quá, nô tỳ cũng không nhớ rõ, chắc khoảng tám chín năm rồi. Ban đầu người còn chịu để ý hắn, nhưng hắn cứ nói những chuyện người không hiểu, người cảm thấy đầu óc hắn có bệnh nên sau đó chẳng thèm để ý nữa.”
“Rất nhiều lúc hắn chỉ đứng từ xa nhìn người, cứ như bị người vứt bỏ vậy, trông cũng đáng thương lắm.”
8
Tám chín năm?
Ta nhớ đến câu Bùi Giới vừa nói:
“Nhưng ta thật sự không muốn chờ nữa.”
“Ta đã chờ quá lâu rồi.”
Lại còn câu:
“Chỉ là cảm thấy nàng có thể nói nói cười cười với ta như thế này thật tốt.”
Ta lập tức vén rèm.
“Dừng xe, mau dừng lại!”
Xe ngựa vừa dừng, ta đã vội vàng nhảy xuống.
Khi ta quay đầu chạy trở lại, Bùi Giới vẫn còn đứng nguyên tại nơi chúng ta vừa chia tay, chưa hề rời đi.
Dường như hắn biết ta sẽ quay lại.
Hắn dang hai tay, chờ ta lao vào lòng.
“Đồ ngốc, chạy đến mức cả người đầy mồ hôi. Nàng bảo phu xe quay đầu xe chẳng phải được rồi sao?”
Cằm hắn đặt trên đỉnh đầu ta.
Giọng nói dịu dàng quen thuộc như vọng về từ kiếp trước.
Ta hỏi hắn:
“Ngươi trở về được bao lâu rồi? Lại chờ ta bao lâu rồi?”
Bùi Giới dùng áo choàng quấn kín ta.
“Năm ta trở về chỉ mới bảy tuổi, vẫn còn ở quê nhà Hồ Châu. Sau khi vào kinh ta lập tức đến tìm nàng. Năm nay đã là năm thứ mười ba.”
Mười ba năm.
Hắn vậy mà một mình mang ký ức của kiếp trước, chờ ta suốt mười ba năm.
Nhìn một ta càng ngày càng xa lạ với hắn, khi ấy trong lòng hắn phải có cảm giác thế nào?
Ta đau lòng đến mức nước mắt liên tục rơi xuống.
“Sao ngươi phải chờ ta? Lỡ ta không trở về thì sao? Ngươi nên sống cuộc đời của mình chứ.”
“Nếu ta không trở lại, ngươi định chờ mãi sao?”
Bùi Giới mỉm cười.
“Làm gì có nhiều nếu như vậy? Chẳng phải nàng đã trở về rồi sao?”
“Vậy sao ngươi không trực tiếp kể cho ta chuyện kiếp trước? Như vậy dù ta không trở về, ít nhất ngươi vẫn có thể ở bên một ta không có ký ức.”
Bùi Giới lắc đầu.
“Lỡ nàng không muốn sống lại cuộc đời giống kiếp trước thì sao?”
Ta bị hắn chọc tức đến bật cười.
“Làm gì có nhiều nếu như vậy!”
“Vũ Tình, nàng không có ký ức không phải là nàng trong lòng ta.”
“Với lại mỗi lần nàng dùng ánh mắt xa lạ và đề phòng nhìn ta, trong lòng ta đều khó chịu lắm.”
Hắn giả bộ đáng thương, khom người xuống.
“Phu nhân giống ngày trước, an ủi ta một chút đi.”
Ta đỏ mắt, hôn lên mặt hắn một cái.
Quả nhiên Bùi Giới tới rất nhanh.
Chưa đầy nửa tháng đã đến cửa cầu thân.
Sính lễ còn phong phú hơn kiếp trước rất nhiều.
Hắn nói đây là gia sản hắn bắt đầu tích góp từ năm bảy tuổi.
Phụ mẫu ta vốn không quá coi trọng môn đăng hộ đối.
Dù sao như ta từng nói, khắp thiên hạ những gia đình vừa có tiền vừa có quyền lại còn là thân thích của hoàng đế giống nhà ta thật sự không nhiều.
Phụ thân cảm thấy tương lai Bùi Giới nhất định rất có tiền đồ.
Mẫu thân lại vì gương mặt đẹp của Bùi Giới mà vô cùng hài lòng.
Chỉ có huynh trưởng và tẩu tẩu không vui lắm.
Bọn họ cảm thấy tuổi ta còn nhỏ, lại từ bé được nuông chiều, gả đến Bùi gia khó tránh khỏi phải chịu khổ.
Nhưng khi Lạc Văn Bột cũng đến cầu thân, hai người bọn họ lập tức đổi giọng, lại cảm thấy Bùi Giới thật ra rất tốt.
Ta lén hỏi vì sao.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng