Chương 5 - Trọng Sinh Bốn Lần Của Thừa Tướng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ngươi không còn thì ta lấy đâu ra tự do?! Ngươi có biết ‘sủng thần tiền triều’ chẳng khác gì ‘góa phụ của tiên đế’ không?! Ngươi vừa đi, ai cũng bắt nạt ta!”

Ta khóc đến nói năng lộn xộn:

“Ta phải lo tang lễ, phải phò ấu chủ đăng cơ, phải cân bằng triều đình, phải đề phòng minh thương ám tiễn. Ba đứa con phế vật của ngươi coi ta như ‘mẹ kế’ mà hành hạ, ta còn phải đi dọn hậu quả cho chúng!”

“Ta lĩnh bổng lộc của thừa tướng, lại phải làm việc của hoàng hậu, làm chuyện của thái hậu, còn phải làm người góa bụa của ngươi! Ngươi vừa đi… ta khổ như hoàng liên mọc trong khe đá! Khổ như cỏ dại dưới bánh xe! Hu hu…”

Ta đang khóc đến hụt hơi, bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng “phụt” không nhịn nổi…

Ta ngẩn ra, quay đầu nhìn.

Chỉ thấy lang y kia giả vờ giả vịt vê kim, nhưng khóe miệng đang cong lên.

Ta tức giận:

“Ngươi cười cái gì!”

Hắn không nói, cố mím chặt môi, nhưng ý cười căn bản không giấu nổi.

Ta tức đến mức quay sang méc Tiêu Hành:

“Ngươi nhìn đi! Ngươi còn chưa đi, bọn họ đã bắt đầu bắt nạt người góa chồng rồi!”

10

Ta vừa dứt lời, Tiêu Hành nhìn ta, sắc mặt trắng bệch dần dần có sức sống trở lại.

Trong lồng ngực hắn bật ra một tiếng cười, khóe miệng không ngừng nhếch lên.

Còn đâu dáng vẻ hơi thở mong manh lúc nãy…

Ta ngẩn người, không thể tin nổi, từ từ mở to mắt:

“Ngươi… ngươi lừa ta!”

Ta vừa kinh vừa mừng vừa giận, cơn tức trong lòng nhất thời chẳng biết trút đi đâu.

Cả người giống như lúc rơi khỏi vách núi bỗng được người ta kéo lại, hồn vía chưa hoàn.

Ta chỉ có thể ngây ngốc nhìn hắn, nước mắt không ngừng lăn xuống.

Tiêu Hành cười đủ rồi mới thu ý cười, ngón cái đưa tới lau nước mắt cho ta.

“Ngươi thật sự trúng độc sao?”

Giọng ta đã khàn.

Lang y bên cạnh nghiêm mặt:

“Bệ hạ thật sự trúng độc.”

Hốc mắt ta lại nóng lên.

Quả nhiên ông trời vẫn không chịu buông tha ta!

“Loại kỳ độc tiên hoàng hậu hạ năm xưa, bao năm qua vẫn luôn dựa vào châm cứu để áp chế.”

Lang y lắc đầu.

“Nếu mãi không giải được, bệ hạ quả thật chỉ còn ba năm tuổi thọ.”

Không biết do quá kích động hay quá căng thẳng, dạ dày ta bỗng co rút, một luồng chua xộc thẳng lên.

Ta nghiến chặt răng, cố nén cơn nôn khan xuống.

Tiêu Hành thấy sắc mặt ta không ổn, lập tức ngồi thẳng dậy, đầu ngón tay xoa mặt ta:

“Không sợ, không sợ nữa, độc đã giải rồi.”

Ta bị hắn bóp má, nói cũng không rõ, nghẹn ngào hỏi:

“Thật không?”

Tiêu Hành khựng tay, cúi đầu nhìn ta hai nhịp.

Sau đó đột nhiên ôm ta vào lòng, cúi đầu “chụt” một cái thật vang lên má ta, cả tẩm điện đều nghe thấy.

Cả người ta cứng đờ.

Lang y quay lưng giả vờ thu dọn hòm thuốc:

“Độc quả thật đã giải. Tiên hoàng hậu thủ đoạn độc ác, loại kỳ độc hạ trên người bệ hạ phải cùng người âm dương tương hợp làm chuyện chăn gối thì mới có thể từ từ nhổ sạch căn độc.”

Người âm dương tương hợp?

Chẳng phải là thân thể song tính sao?

Vậy người hắn nói…

Chẳng phải chính là ta?

Lang y chậc chậc:

“Ban đầu ta tính, nếu bệ hạ thật sự tìm được người như thế, một tháng một lần thì cũng cần hai năm mới có thể nhổ sạch độc. Không ngờ lại sạch nhanh như vậy.”

Ông ấy vừa nói vừa quay lại, đầy ẩn ý nhìn ta và Tiêu Hành:

“Hai vị còn trẻ, nhưng cũng phải tiết chế một chút.”

Ta nóng từ chóp tai xuống tận sau gáy, một móng vuốt vỗ lên ngực Tiêu Hành:

“Ngươi trúng độc mà cũng không nói cho ta! Ta với ngươi là giao tình sống chết! Nếu ngươi nói sớm với ta, sao lại…”

Nói được nửa chừng, ta đột nhiên nhớ đến ba kiếp trước.

Ta thành thành thật thật phò tá ba đứa con ngu xuẩn của hắn, quy quy củ củ giữ lễ quân thần, kết quả hắn chết, con hắn lại giết ta.

Trọn ba kiếp, ta và Tiêu Hành đều chết oan!

Nếu kiếp đầu tiên ta kéo hắn đi sinh con, độc đã sớm giải, hắn đã sớm sống, ta cũng sớm hưởng vinh hoa phú quý cả đời rồi!

Nghĩ đến đây ta tức không chịu nổi.

Còn chưa kịp trút giận, bụng dưới bỗng đau trĩu một trận.

Ta “hít” một tiếng, khom lưng ôm bụng, đau đến hít khí lạnh.

“Sao vậy?!”

Tiêu Hành lập tức vươn tay đỡ ta.

Lang y cũng nhanh chóng tiến lên, một tay giữ cổ tay ta, bắt mạch.

Ta đau đến trán toát mồ hôi, trừng Tiêu Hành:

“Đều tại ngươi! Ngươi chọc ta tức đến mức ba bát cơm tối nay đang đánh nhau trong bụng rồi!”

“Ngươi có thể để tâm một chút không!”

Lang y tức đến bất lực, lại quay đầu quát Tiêu Hành:

“Mau xuống khỏi giường!”

Tiêu Hành ngẩn ra.

Lang y cuống đến nói cũng không lưu loát:

“Để hoàng hậu của ngươi… phi! Để thừa tướng của ngươi với con ngươi nằm lên! Mau!”

Con… con?

Ta và Tiêu Hành đồng thời khiếp sợ nhìn lang y.

“Nhìn cái gì!”

Lang y đã bắt đầu châm kim cho ta, tức tối nói:

“Hai người nhiệt tình đến mức nào trong lòng không tự biết sao? Có thai thì có gì lạ?”

11

Có con rồi!

Đêm ấy Tiêu Hành dọa ta đủ chết khiếp, ta cũng dọa Tiêu Hành đủ chết khiếp.

May mà thai nhi không sao.

Tiêu Hành trực tiếp giữ ta lại trong cung, ăn mặc dùng gì mỗi ngày đều tự mình trông coi.

Ngay cả một ngụm nước ta uống, hắn cũng hận không thể nếm trước rồi mới đưa cho ta.

Bậc cửu ngũ chí tôn đối với ta trăm lời đều nghe.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng