Chương 2 - Trở Về Phòng Thi Đại Học
“Giám thị thứ hai Tô Nghiên đang cố tiếp xúc với tài liệu thi đã được tạm thời niêm phong.”
“Đề nghị cán bộ giám sát lập tức đến hiện trường.”
Tay cô ta cứng đờ giữa không trung.
Vài giây sau, cô ta đột nhiên quay sang kích động các thí sinh:
“Trần Mặc đã viết thêm hai phút.”
“Để công bằng, các em cũng có thể lấy lại phiếu trả lời, kiểm tra thêm hai phút nữa!”
Cô ta vẫn đưa ra lựa chọn giống hệt kiếp trước, muốn kéo tất cả mọi người xuống nước.
Tôi đứng chắn trước thùng tài liệu.
Cố Ninh là người đầu tiên lên tiếng:
“Bọn em không cần!”
Những thí sinh khác cũng lần lượt lên tiếng.
“Bọn em đã nộp bài rồi.”
“Không ai được phép mở thùng tài liệu.”
“Cậu ta vi phạm, dựa vào đâu bắt bọn em chịu cùng?”
Tô Nghiên đứng trước bục giảng, sắc mặt ngày càng trắng bệch.
3
Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
Chu Tự Xuyên là người đầu tiên đẩy cửa bước vào.
Trước ngực anh ta đeo thẻ phó chủ khảo, sau khi vào phòng thi, ánh mắt đầu tiên lại rơi vào đôi mắt đỏ hoe của Tô Nghiên:
“Có chuyện gì?”
Tô Nghiên như bắt được cọng rơm cứu mạng:
“Trần Mặc chỉ còn bước cuối cùng, em muốn để em ấy viết xong.”
“Cô Lâm khóa phiếu trả lời của những người khác lại, còn báo cáo chuyện quan hệ họ hàng.”
Chu Tự Xuyên quay sang nhìn tôi, cau chặt mày:
“Lâm Vãn Thu, tại sao em phải làm lớn chuyện đến mức này?”
Tôi cúi đầu ghi lại thời gian anh ta bước vào phòng thi:
“17 giờ 03 phút 42 giây, phó chủ khảo Chu Tự Xuyên bước vào phòng thi số 17.”
“Có hành vi thiên vị giám thị thứ hai và thí sinh làm bài quá giờ.”
Chu Tự Xuyên cau mày, lạnh giọng nói:
“Em có thể đừng máu lạnh như vậy không? Cậu ấy quá giờ bao lâu?”
Trần Mặc lập tức lên tiếng:
“Chưa đến hai phút.”
Tô Nghiên lập tức tiếp lời: “Giữa chừng ruột bút của em ấy bị gãy, nội dung thật sự viết thêm cũng không nhiều đến vậy.”
Chu Tự Xuyên im lặng vài giây rồi nhìn sang thùng tài liệu:
“Lấy những phiếu trả lời khác ra.”
Tôi ngẩng mắt:
“Lý do.”
“Nếu Trần Mặc đã được làm quá giờ thì cho tất cả thí sinh thống nhất kiểm tra thêm hai phút.”
Anh ta hạ giọng:
“Mọi người có thời gian như nhau thì chuyện này vẫn còn đường xử lý.”
Tôi lớn tiếng trả lời:
“Không thể, bài thi đã được niêm phong, sẽ không lấy ra để họ kiểm tra lại!”
Cố Ninh đột ngột đứng dậy:
“Em không cần!”
Nhiều thí sinh khác cũng lên tiếng theo:
“Bài của bọn em đã nộp rồi.”
“Bọn em dừng bút đúng giờ, tại sao phải làm lại?”
“Nếu bị phát hiện thì hành vi vi phạm này tính cho ai?”
Sắc mặt Chu Tự Xuyên khó coi, lớn tiếng quát:
“Thí sinh ngồi xuống, nhân viên coi thi sẽ xử lý.”
Tôi lấy một tờ biên bản giải trình còn trống từ trong tập hồ sơ, đưa cả bút ký cho anh ta:
“Anh muốn mở niêm phong cũng được.”
“Vui lòng viết rõ họ tên, chức vụ, thời gian mở niêm phong và lý do.”
“Đồng thời ghi rõ anh yêu cầu phát lại hai mươi tám phiếu trả lời đã niêm phong cho thí sinh.”
“Anh ký xong, tôi sẽ mở thùng.”
Chu Tự Xuyên nhìn chằm chằm tờ giấy đó, mãi vẫn không chịu nhận.
Tất cả mọi người trong phòng thi đều đang nhìn anh ta.
Tô Nghiên sốt ruột nắm lấy tay áo anh ta, nhỏ giọng cầu xin:
“Anh Tự Xuyên, anh mau ký đi.”
“Mọi người đều có thêm hai phút thì Trần Mặc sẽ không phải bị xử lý riêng nữa.”
Chu Tự Xuyên đột ngột hất tay cô ta ra:
“Im miệng!”
Tô Nghiên cứng đờ tại chỗ.
Tôi đưa tờ biên bản về phía trước thêm một chút:
“Tại sao không ký?”
“Đây chỉ là phương án xử lý tạm thời.”
“Phương án mà anh không dám ghi vào hồ sơ, vậy mà anh lại dám bắt hai mươi tám thí sinh thực hiện?”
Chu Tự Xuyên hạ thấp giọng:
“Vãn Thu, chúng ta sắp kết hôn rồi.”
“Em nhất định phải ép anh trước mặt nhiều người thế này sao?”
Kiếp trước, trước khi tổ điều tra vào cuộc, anh ta cũng từng dùng chuyện hôn nhân để ép tôi.
Anh ta nói Tô Nghiên vừa mới đi làm, không chịu nổi một án kỷ luật.
Gia cảnh Trần Mặc khó khăn, hủy kết quả thi có thể hủy hoại cả đời cậu ta.
Còn tôi có thâm niên, năng lực nghiệp vụ tốt, sau khi chủ động nhận trách nhiệm vẫn còn cơ hội khiếu nại.
Tôi hỏi anh ta vậy những thí sinh còn lại thì sao.
Anh ta trả lời: “Chuyện đã xảy ra rồi, em có truy cứu thêm cũng không cứu lại được kết quả của họ.”
Sau đó, chính tay anh ta ký vào biên bản giải trình,
làm chứng rằng việc kéo dài thời gian cho cả phòng thi là quyết định của tôi, khiến tôi bị điều tra.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, nói từng chữ một bằng giọng hoàn toàn công việc:
“Phó chủ khảo Chu, đây là phòng thi đại học.”
“Anh muốn ra lệnh thì ký tên trước.”
Tô Nghiên vẫn đang khóc, giọng đầy tuyệt vọng:
“Anh Tự Xuyên, không mở ra ngay thì không kịp nữa!”
Ánh mắt Chu Tự Xuyên lạnh xuống, bàn tay đột ngột vươn về phía thùng tài liệu.
Tôi bị hành động của anh ta khiến trở tay không kịp, ngay lúc thùng tài liệu sắp bị mở,
ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.
Chủ khảo, tổ giám sát và cán bộ kiểm tra kỷ luật đồng thời tới nơi.
4
Sau khi hiệu trưởng Triệu bước vào, ông kiểm tra tem niêm phong và thùng tài liệu trước:
“Trong túi có bao nhiêu phiếu trả lời?”
“Hai mươi tám tờ.”