Chương 8 - Trở Về Ngày Lũ Tràn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đừng tiêu tiền lung tung!”

“Bị người ngoài bắt nạt thì về nhà!”

Lâm Diệu Thành phất tay.

Không hề quay đầu.

Tôi đứng ở cửa phòng học.

Đột nhiên cảm thấy thật trùng hợp.

Hai chị em chúng tôi cùng rời đi một ngày.

Nó đi về phía nam.

Tôi lên thành phố.

Trên người nó có hai trăm tệ bố mẹ cho.

Trên người tôi chỉ có vài chục tệ tiền lẻ.

Nhưng khi nhìn bóng lưng nó.

Trong mắt họ có lo lắng.

Có không nỡ.

Cũng có kỳ vọng.

Đến lượt tôi.

Bố chỉ nói một câu.

“Đi rồi thì đừng quay về khóc.”

Mẹ đỏ mắt.

“Tuệ Ninh.”

“Mẹ hỏi con lần cuối.”

“Bố con đã thế này.”

“Con thật sự nỡ đi sao?”

Kiếp trước.

Tôi không nghe nổi những lời như vậy.

Chỉ cần bà khóc.

Tôi sẽ cảm thấy mình làm sai.

Bây giờ.

Tôi nhìn bà.

Chỉ hỏi một câu.

“Mẹ.”

“Ngày lũ đến, lúc mẹ bảo Diệu Thành đi trước.”

“Mẹ có nỡ để con ở lại không?”

Bà không nói.

Tôi đã biết đáp án.

Tôi đeo cặp.

Quay người lên chiếc xe ba bánh cô Đường mượn.

Khi xe chạy.

Bố mẹ vẫn đứng ở cửa.

Tôi không quay đầu.

Tới đồn công an thị trấn xin giấy xác nhận.

Bổ sung hồ sơ.

Sau đó tới trường nhập học.

Mọi chuyện không khó như tôi tưởng.

Giáo viên biết làng chúng tôi bị thiên tai.

Đã giúp tôi xin miễn giảm.

Ký túc xá cũng dọn sẵn giường cho tôi.

Đêm đầu tiên sau khi khai giảng.

Tôi nằm trên giường tầng trên.

Đến nửa đêm.

Đột nhiên tỉnh giấc.

Theo bản năng muốn ngồi dậy đun nước.

Mất một lúc lâu tôi mới nhớ ra.

Không còn ai chờ tôi đun nước.

Cũng không còn ai vì tôi dậy muộn.

Đứng cạnh giường mắng tôi lười biếng.

Tôi nằm xuống lại.

Ngày hôm sau.

Nhà ăn phát một quả trứng.

Tôi ngồi bên bàn.

Nhìn nó rất lâu.

Sau đó tự mình ăn hết.

Không ai gắp khỏi bát tôi.

Cũng không ai nói.

Con là chị.

Phải nhường em trai.

Sau đó.

Tôi nhận được trợ cấp sinh hoạt.

Lần đầu tiên bỏ toàn bộ tiền vào túi của mình.

Kỳ nghỉ đông và hè tôi cũng đi làm thêm.

Nhưng tiền kiếm được.

Tôi tự đóng học phí.

Mua sách.

Mua giày.

Thỉnh thoảng còn mua cho bản thân một miếng bánh gạo ngọt đến phát ngấy.

Mẹ từng nhờ người nhắn cho tôi vài lần.

Bà nói chân bố vẫn không được linh hoạt.

Nói nhà đã xây lại.

Cũng nói sau khi Diệu Thành đi, lúc đầu còn gửi tiền về nhà, về sau ngày càng ít.

Họ cũng bảo tôi về.

Tôi từng về hai lần.

Nhưng chỉ thăm người.

Không nộp lương.

Không trả nợ thay em trai.

Không đồng ý ở lại.

Bố mắng tôi lòng dạ cứng rắn.

Mẹ nói tôi đã thay đổi.

Đúng.

Tôi thật sự đã thay đổi.

Ba năm sau.

Tôi tốt nghiệp trường sư phạm.

Được phân công tới một trường tiểu học ở xã khác.

Trước khi năm học mới bắt đầu.

Trường sắp xếp chúng tôi tới mấy thôn gần đó đón một số đứa trẻ.

Xe chạy qua con đê chống lũ mới xây.

Từ xa.

Tôi nhìn thấy thôn Hà Loan.

Nước lũ đã rút từ lâu.

Những căn nhà từng sập đã được xây lại.

Con sông cũng yên tĩnh vô cùng.

Một giáo viên đi cùng hỏi tôi:

“Tuệ Ninh.”

“Nghe nói quê cô ở thôn Hà Loan phải không?”

Tôi nhìn một lúc.

Hạ cửa kính xe xuống.

Gió lập tức ùa vào.

Ba năm trước.

Trong buổi chiều mưa ấy.

Tôi cũng ngồi trên một chiếc xe.

Bố đứng dưới bùn nước.

Bảo tôi xuống.

Kiếp trước.

Tôi đã xuống.

Kiếp này.

Tôi không xuống.

Tôi thu lại ánh mắt.

“Trước đây thôi.”

Chiếc xe tiếp tục chạy về phía trước.

Tôi ngồi trên ghế.

Suốt từ đầu đến cuối.

Không hề xuống xe.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)