Chương 6 - Trở Về Ngày Kết Hôn Để Chỉnh Đốn Số Phận
Chu Minh đứng ngây tại chỗ, nhất thời không biết phải nói gì.
Tôi tốt bụng lên tiếng:
“Có cần tôi viết đơn xin giảm nhẹ không?”
Trong mắt Chu Minh lóe lên hy vọng. Anh ta không nhịn được, nắm lấy tay tôi:
“An An, anh biết em là người lương thiện nhất mà! Đợi chuyện này qua đi, hai chúng ta sẽ sống tử tế với nhau!”
Tôi cười, rút tay ra.
“Chu Minh, anh đúng là chẳng hiểu luật chút nào.”
Anh ta ngẩn người.
“Bọn họ thuê người giả làm cảnh sát, thứ bị xâm phạm là pháp luật quốc gia. Đến lúc ra tòa, anh thử hỏi thẩm phán xem pháp luật có thể tha thứ cho họ hay không.”
“Còn anh, tôi sẽ nộp toàn bộ những chuyện xảy ra hôm nay làm bằng chứng cho tòa án. Anh cứ chờ nhận đơn ly hôn đi.”
12
Tôi không nhìn biểu cảm của Chu Minh thêm lần nào nữa.
Tôi quay người, dẫn người nhà rời khỏi sảnh tiệc không ngoảnh đầu.
Trên đường về nhà, điện thoại liên tục vang lên tiếng thông báo.
Tôi không bấm vào xem.
Tôi cứ kéo xuống mãi, cuối cùng nhìn thấy tin nhắn của giám đốc nhân sự công ty.
“Liễu An An, sau khi công ty điều tra lại, quyết định sa thải cô trước đó là phán đoán sai lầm được đưa ra dưới áp lực dư luận bên ngoài. Công ty xin trịnh trọng gửi lời xin lỗi đến cô. Chúng tôi hoan nghênh cô quay lại làm việc bất cứ lúc nào.”
Cùng lúc đó, bố mẹ tôi cũng nhận được thông báo trở lại giảng dạy từ nhà trường.
Tôi thở phào một hơi thật dài.
Đến lúc này, nước mắt mới thật sự trào ra.
Nhưng tôi biết mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Quả nhiên ba ngày sau, Chu Minh xuất hiện dưới nhà tôi.
Anh ta gầy đi hẳn một vòng, cằm phủ đầy râu ria xanh đen.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức lao tới, hai chân mềm nhũn rồi lại quỳ xuống.
Chu Minh túm lấy ống quần tôi, khóc không thành tiếng:
“An An, anh biết sai rồi.”
“Anh nhất thời hồ đồ nên mới phát sinh quan hệ với con khốn đó. Thật ra anh đã muốn cắt đứt từ lâu, nhưng cô ta cứ bám lấy anh…”
Tôi nhấc chân lùi về sau hai bước.
“Ồ? Nhất thời hồ đồ nên lén lút qua lại với cô ta ngay trước mắt tôi suốt mấy năm, nhất thời hồ đồ nên vô tình lên giường với cô ta, tiện thể nhất thời hồ đồ để cô ta sinh luôn một đứa con?”
Chu Minh cúi đầu, hai nắm tay siết chặt.
“Sai thế nào cũng là lỗi của người lớn, nhưng đứa trẻ vô tội. Bọn họ cũng bất đắc dĩ thôi… Đứa bé mắc bệnh bạch cầu, hóa trị và ghép tủy đều cần tiền, nên bọn họ mới nảy ra ý nghĩ xấu.”
Tôi cười.
“Thế thì bán nhà bán xe đi.”
Chu Minh im lặng.
Đương nhiên anh ta không nỡ.
Anh ta quỳ trên đất, nước mắt tí tách rơi xuống nền xi măng.
“An An, anh cầu xin em… Đứa trẻ này có thể là đứa con duy nhất trong đời anh.”
“Cách đây không lâu anh vừa được chẩn đoán mắc chứng không có tinh trùng. Bác sĩ nói ngay cả thụ tinh ống nghiệm cũng không làm được.”
Tôi nhướng mày.
Một bà lão đứng bên cạnh nghe hóng chuyện nãy giờ bỗng thò đầu ra.
“Cậu trai trẻ, cậu nói cậu không có tinh trùng à?”
Chu Minh ngẩng đầu, sửng sốt.
Bà lão đẩy kính lão lên:
“Tôi làm ở khoa hỗ trợ sinh sản mấy chục năm rồi. Thông thường chứng không có tinh trùng phần lớn là bẩm sinh. Tôi khuyên cậu vẫn nên đi kiểm tra xem đứa trẻ đó có phải con ruột mình không.”
Mặt Chu Minh từ đỏ chuyển sang đen.
Anh ta đột ngột đứng dậy, mặt tối sầm rồi bỏ đi.
13
Lần tiếp theo gặp Chu Minh là nửa tháng sau.
Anh ta còn gầy hơn lần trước, quần áo trên người nhăn nhúm, thậm chí còn thoang thoảng mùi chua.
“An An.”
Anh ta đứng trước mặt tôi, giọng khàn khàn.
“Đứa bé… quả thật không phải con anh.”
“Anh bị con khốn Tạ Mẫn Hoa đó lừa! Anh, Chu Minh, vậy mà nuôi con cho người khác suốt năm năm…”
Sắc mặt anh ta trắng bệch, nhìn tôi đầy cầu xin:
“An An, chúng ta quay lại đi. Hai chúng ta sống tử tế với nhau. Em muốn gì? Xe? Nhà? Anh đều cho em. Cả tiền lương hằng tháng anh cũng chuyển hết vào thẻ của em, được không?”
Tôi nhìn anh ta, đột nhiên cảm thấy thật hoang đường.
“Chu Minh, chỗ tôi không phải trạm thu gom rác. Đồ bẩn người khác đã dùng qua tôi không cần.”
Khuôn mặt Chu Minh vặn vẹo.
“Liễu An An, cô muốn ly hôn cũng được. Nhưng cô phải nghĩ kỹ, chúng ta là vợ chồng hợp pháp, tôi có quyền chia một nửa tài sản của cô.”
Tôi bật cười.
“Xe và nhà của tôi đều đứng tên bố mẹ tôi. Tiền tiết kiệm của tôi đã được công chứng trước hôn nhân, cũng đứng tên bố mẹ tôi.”
“Nếu anh không chịu ký vào đơn thỏa thuận ly hôn mà tôi gửi, cứ đợi tòa phán quyết cũng được. Bằng chứng ngoại tình giữa anh và Tạ Mẫn Hoa, đứa con riêng, vụ giả mạo cảnh sát, còn cả chiếc máy kiểm tiền gian lận kia nữa. Chỉ cần một trong số đó được đưa ra trước tòa…”
Tôi dừng lại, nhìn khuôn mặt anh ta càng lúc càng trắng.
“Anh đoán xem cuối cùng ai sẽ thiệt hại nhiều hơn?”
Môi Chu Minh run lên, không còn nói được câu nào.
14
Ngày Chu Minh đồng ý ký tên đến sớm hơn tôi tưởng.
Một tháng sau, cuối cùng tôi cũng nhận được cuốn giấy chứng nhận ly hôn màu đỏ sẫm.
Chu Minh đứng dưới bậc thềm, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
“An An, nếu lúc đầu anh không bị Tạ Mẫn Hoa quyến rũ, chúng ta có phải…”
“Chu Minh.”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Trứng không nứt thì ruồi cũng chẳng bu.”