Chương 2 - Trở Về Ngày Định Mệnh
“Anh Thiệu Uyên!”
Lý Uẩn Điềm kinh ngạc đứng bật dậy, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Lục Thiệu Uyên không để ý, kéo cô ta đi ra ngoài.
“Được rồi chứ? Đừng quậy nữa, chúng ta về nhà.”
Lý Uẩn Điềm nghiến chặt răng.
Khi ngồi vào xe, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Đột nhiên cô ta nói:
“Chị, túi của em để quên trong đó rồi, chị quay lại lấy giúp em nhé.”
“Tôi không đi.”
Tôi từ chối thẳng thừng.
Lý Uẩn Điềm nhìn tôi bằng ánh mắt âm u, sau đó đột nhiên che mặt khóc.
Tôi biết, bên trong có bốn người đàn ông đang chờ tôi.
Cô ta không đạt mục đích thì sẽ không chịu dừng.
“Khê Ngôn.”
Quả nhiên, Lục Thiệu Uyên không vui lên tiếng.
“Chỉ là một cái túi thôi, cô…”
Trước mắt anh ta đột nhiên mờ đi, cả người như mất hết sức lực.
Thậm chí cổ họng cũng không phát ra tiếng được.
Thuốc mê đã có tác dụng.
Lục Thiệu Uyên trực tiếp ngất đi.
Tôi bình tĩnh đặt anh ta nằm xuống, rồi ngồi vào ghế lái.
Nhưng Lý Uẩn Điềm lập tức túm tóc tôi, trong mắt toàn là vẻ độc ác:
“Con tiện nhân, có phải mày đã biết từ trước rồi không?”
Tôi không nói gì.
Khi xoay người lại, tôi đấm thẳng vào mặt cô ta.
Lý Uẩn Điềm hét thảm, ôm chiếc mũi đang chảy máu rồi co người lùi lại.
“Lý Khê Ngôn, con mẹ nó mày điên rồi à!”
“Tao sẽ không tha cho mày đâu.”
Nói xong, cô ta rút chìa khóa xe.
Phía sau bỗng có vài gã đàn ông bước ra.
Từ đầu đến cuối, Lý Uẩn Điềm đều muốn hại chết tôi.
Cô ta nhướng mày khinh miệt, ánh mắt đầy ác ý, từng bước tiến về phía tôi.
Nhưng ngay giây sau, tôi bật cười.
Tiếp đó, tiếng còi cảnh sát vang lên khắp con phố.
Mấy gã đàn ông vừa rồi còn cười dâm đãng với tôi lập tức tan tác như chim vỡ tổ.
“Mày báo cảnh sát?”
Cả người Lý Uẩn Điềm cứng đờ.
Tôi gật đầu, chỉ vào Lục Thiệu Uyên đang bất tỉnh.
“Có người cố ý bỏ thuốc. Tôi thấy cần phải điều tra rõ ràng, lỡ hại chết người thì sao?”
Môi Lý Uẩn Điềm trắng bệch, đáy mắt bùng lên vẻ oán độc.
Nhưng còn chưa kịp để cảnh sát lấy chứng cứ điều tra, bố mẹ đã vội vàng chạy đến.
Lý Uẩn Điềm nhào vào lòng họ, vừa khóc vừa nói gì đó.
Mẹ tôi lập tức nghiêm mặt đi về phía tôi.
Tôi vừa há miệng, còn chưa kịp nói gì, một cái tát đã giáng mạnh lên mặt tôi.
“Con còn muốn làm loạn đến bao giờ!”
Đầu óc tôi ong lên, hốc mắt đỏ bừng.
Cơn phẫn nộ tích tụ từ kiếp trước đến giờ hoàn toàn phá tan lý trí của tôi.
“Rốt cuộc ai mới là người làm loạn? Lý Uẩn Điềm bỏ thuốc vào rượu! Nếu không phải Lục Thiệu Uyên uống thay con, con đã bị đám khốn đó làm nhục rồi! Bây giờ mẹ còn muốn đổ ngược tội cho con sao?”
Sắc mặt mẹ tôi lạnh băng.
Bà thờ ơ nhìn tôi, trong cổ họng bật ra tiếng cười lạnh.
“Quả nhiên sống ở quê hơn hai mươi năm nên vừa xảo trá vừa giảo hoạt. Chuyện bé xé ra to. Chỉ có chút việc nhỏ mà cũng nhân cơ hội làm lớn để vu oan cho em gái. Chỉ là bạn bè trêu đùa nhau thôi!”
Nói xong, bà và bố che chở Lý Uẩn Điềm lên xe.
Từ đầu đến cuối, trò hề này, người thua chỉ có mình tôi.
Tôi chớp đôi mắt cay xè.
Trái tim dần nguội lạnh.
Khi về đến nhà, Lục Thiệu Uyên đã tỉnh lại.
Lý Uẩn Điềm đang vây quanh anh ta tỏ vẻ ngoan ngoãn.
“Anh Thiệu Uyên, em thật sự không biết có người bỏ thuốc vào rượu của em. Nếu không có anh, tối nay người gặp chuyện đã là em rồi. Cảm ơn anh.”
Lục Thiệu Uyên có vẻ mệt mỏi, tay ôm lấy đầu vừa tỉnh chưa lâu, dịu giọng an ủi cô ta.
Nhưng vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức đứng bật dậy.
“Cô mang thai từ khi nào? Nếu không phải vừa rồi ở quán bar, có phải cô vẫn định giấu tôi không?”
“Chị mang thai?”
Lý Uẩn Điềm kinh ngạc trừng mắt nhìn tôi. Bàn tay cầm bát canh giải rượu tức đến phát run.
Ánh mắt tôi tối lại.
Đứa bé đã được một tháng rồi.
Nhưng tôi vốn không định nói với anh ta.
Vì vậy, tôi kéo khóe môi, nhẹ nhàng nói:
“Tôi không mang thai. Trước đó nhầm thôi.”