Chương 4 - Trở Về Ngày Định Mệnh
Ông ta nặn ra một nụ cười: “Đô thống đại nhân, ta đã nói rồi, đều là tiểu nữ đùa giỡn—”
Lời còn chưa dứt, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại.
Một tên nội thị xoay người xuống ngựa, hai tay nâng cao thánh chỉ màu minh hoàng, giọng lanh lảnh vạch phá bầu không trung: “Thánh chỉ tới!”
“Triệu thị một nhà giữa phố rêu rao mưu phản, buông lời ngông cuồng nhục mạ hoàng gia, tội không thể tha. Ban án tru di mãn môn, lập tức hành hình, không được chậm trễ!”
Trước mặt, huyết sắc trên mặt ba người Triệu gia nháy mắt biến mất sạch sành sanh.
Phụ thân trợn trừng mắt, gắt gao nhìn đạo thánh chỉ minh hoàng, mặt mày xám xịt.
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể!” Ông ta kịch liệt vùng vẫy, hai tên cấm quân suýt nữa không giữ nổi.
“Triệu gia chúng ta một lòng trung thành với bệ hạ, ba đời trấn thủ biên cương, sao có thể vì vài lời nói đùa mà bị chu di mãn môn!”
Đại ca cũng gầm thét, gân xanh nổi đầy trán: “Đây là hãm hại! Chúng ta muốn diện thánh! Chúng ta phải tự mình giải thích với bệ hạ!”
Đô thống cười lạnh, tay đè chuôi đao: “Họa từ miệng mà ra. Triệu Tướng quân, lên đường thôi.”
Hắn phất tay, cấm quân bẻ ngoặt tay ba người lôi tuột ra ngoài.
Phụ thân liều mạng đạp chân xuống đất, mũi giày cày những vệt trắng trên phiến đá xanh gào khản cổ: “Ta không phục! Triệu gia chúng ta ba đời trung thần! Ta muốn gặp bệ hạ—”
Đại ca cũng vùng vẫy như điên, hất văng một tên cấm quân, lập tức có thêm hai tên khác nhào tới đè nghiến anh ta xuống.
Anh ta đỏ mặt tía tai, giọng khàn đặc: “Buông ta ra! Các người không thể đối xử với chúng ta như vậy!”
Triệu Tố Thanh bị hai cấm quân bẻ quặt cánh tay, đau đớn khóc thét: “Á! Đau quá! Các người buông ta ra! Các người làm gì vậy!”
“Làm càn, đám binh lính đê tiện các người sao dám đụng vào ta! Ta sẽ chặt đầu các người!”
Ả vừa thốt ra lời đó, lập tức bị một tên giáng thẳng một tát vào mặt, đánh đến tóc tai rũ rượi, nửa khuôn mặt sưng tấy lên.
Triệu Tố Thanh ré lên, khóc càng thảm thiết hơn.
Ả liều mạng vặn vẹo cơ thể, nước mắt giàn giụa, quay sang gọi cha: “Cha! Cha cứu con với!”
Phụ thân ốc không mang nổi mình ốc, bị xô đẩy lảo đảo bước đi, ngay cả ngoái đầu lại cũng chẳng thể.
Triệu Tố Thanh lại quay sang đại ca, giọng chói tai lanh lảnh: “Ca ca! Ca ca mau cứu muội!”
Đại ca bị đè gập đầu, cắn chặt răng không nói được chữ nào, chỉ có thể phát ra tiếng gầm gừ trầm đục từ cổ họng.
Triệu Tố Thanh run lẩy bẩy, xoay đầu đẫm lệ, ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Lục Trầm Viên.
Ả như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, khóc nấc lên: “Tỷ phu… tỷ phu cứu muội…”
Lục Trầm Viên mặt mày tái mét, lao vọt lên trước, một tay cản tên cấm quân đang áp giải Triệu Tố Thanh.
“Khoan đã!”
Phụ thân và đại ca đồng loạt ngẩng đầu, hai mắt sáng rực lên.
“Trầm Viên! Con mau cầu tình giúp chúng ta!” Giọng phụ thân run rẩy như kẻ đuối nước vớ được khúc gỗ mục.
“Trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm! Con mau nói rõ với Đô thống đại nhân!”
Đại ca cũng khàn giọng gào: “Muội phu, đệ mau bảo họ thả chúng ta ra!”
Lục Trầm Viên lại chẳng thèm liếc họ lấy một cái.
Hắn chết trân chắn trước mặt Triệu Tố Thanh, chắp tay với Đô thống, giọng gấp gáp nhưng cố giữ bình tĩnh: “Đô thống đại nhân, chuyện này không liên quan đến nữ quyến trong nhà. Những kẻ khác của Triệu gia tội đáng muôn chết, nhưng nội muội tuổi còn nhỏ, ăn nói hàm hồ, tội không đáng chết. Không nên cùng chịu tội chém đầu.”
Hắn khựng lại, yết hầu lăn lộn: Tại hạ sẽ hướng bệ hạ cầu tình, khẩn cầu đại nhân khoan hồng cho vài ngày.”
Đô thống nhướng mày, lộ vẻ do dự.
Dù sao cũng là cận thần của thiên tử, nếu hắn đã mở lời, giữ lại mạng một nữ nhân cũng chẳng phải việc khó nhằn.