Chương 4 - Trở Về Năm 1977 Tìm Kiếm Kẻ Thù
4
Rồi đi ra ngoài hút thuốc.
Đối với một thanh niên trí thức có điều kiện gia đình tốt, làm việc cũng tích cực như tôi, đội trưởng rất tin tưởng.
Tôi nghĩ một chút, không chỉ viết giấy chứng nhận cho mình, mà còn đóng luôn vài tờ giấy trắng.
Nghĩ đến mấy chục năm sau thôn làng sẽ thay đổi, tôi ngẫm nghĩ rồi bước ra sân.
“Đội trưởng, anh cũng biết cha mẹ tôi đều là công nhân nhà máy dệt ở thành phố. Tôi nghe nói nhà máy gánh nhiệm vụ kéo sợi nặng nề, nên muốn tìm chỗ mở phân xưởng.”
Trong thời đại công nhân là giai cấp vinh quang nhất này, nơi nào có xí nghiệp, nơi đó sẽ phồn hoa.
Đội trưởng trố mắt:
“Đồng chí Lê, cô nói thật sao?”
Tôi gật đầu chắc nịch.
Đội trưởng là người có nhân phẩm tốt.
Kiếp trước tôi ngây dại, sau khi cha mất, mẹ và chị không thể lo cho tôi mãi, tôi quay lại thôn, ở chính căn nhà này.
Rất nhiều người muốn bắt nạt tôi, nhưng không dám.
Đội trưởng đều đặn chuyển đồ cha mẹ chị gái gửi, còn để chị dâu đem cơm cho tôi.
Tất nhiên, ông cũng rất có năng lực.
Tôi tin tin tức này, cho dù không thể lập phân xưởng, ông cũng sẽ nghĩ cách tìm con đường tốt hơn cho dân làng.
“Ôi chao, đồng chí Lê, chuyện này lớn quá, không được, tôi phải đi tìm người. Tôi chở cô vào thành phố bằng xe đạp.”
Đồng đội cũ của ông là bí thư thị trấn, sau này hai người còn dẫn dân làng xây đường, phát triển chăn nuôi, làm rất tốt.
Trên đường, đội trưởng khuyên nhủ:
“Đồng chí Lê, anh làm người đi trước góp cho cô một lời, đừng để bụng.”
Không cần biết tôi có vui không, ông vẫn tiếp tục:
“Gia đình cần hai người cùng gánh vác. Cô đối với Tiểu Ngụy cũng vậy, nó là đàn ông, tuy đi làm không giỏi, nhưng có thể để nó làm việc khác. Đừng nuôi đàn ông như nuôi con, sẽ làm hỏng người đấy.”
Tôi bừng tỉnh.
Ra là thế, Ngụy Kiến Anh luôn lạnh nhạt với tôi.
Chỉ cần anh ta đối xử với tôi tốt một chút, tôi đã hận không thể dâng cả trái tim mình.
“Tôi hiểu rồi, đội trưởng. Tôi với anh ta chỉ mới làm tiệc cưới, còn chưa nhờ anh viết giấy chứng nhận để đăng ký kết hôn.” Tôi gật đầu.
Đội trưởng cũng cười.
Hẹn xong thời gian quay lại, tôi xuống xe trước cổng trường cấp ba.
Để xin nghỉ cho Ngụy Kiến Anh, tiện thể dò hỏi xem rốt cuộc Tiểu An là ai.
Nghe tôi nói mình là người yêu của Ngụy Kiến Anh, đến xin nghỉ giúp anh ta, gương mặt thầy chủ nhiệm đầy do dự.
“Đồng chí Lê, nói thật với cô, hôm qua chúng tôi đã thông báo cho Ngụy Kiến Anh rồi, cậu ta không cần xin nghỉ, sau này cũng không cần đến học nữa.” Thầy tuy lưỡng lự nhưng vẫn nói thẳng.
Tôi tuy đã có chuẩn bị, nhưng vẫn cố làm ra vẻ kinh ngạc.
Diễn xuất cũng không tệ.
“Thầy, tôi không có ý gì khác, chỉ là… thầy có thể cho tôi biết nguyên nhân thật không? Hôm qua anh ấy về nhà thì cảm sốt, ngoài xin nghỉ, tôi còn phải mua thuốc cho anh ấy nữa.” Tôi giữ vẻ thành thật.
Thầy chủ nhiệm ra hiệu ra ngoài nói chuyện.
“Một tháng trước, Ngụy Kiến Anh giới thiệu một học sinh chuyển trường là Dương Thụy An. Tôi thấy thằng nhóc ấy tuy nền tảng kém, nhưng đầu óc nhanh nhạy, nên đã đồng ý.” Thầy nhíu mày, nếp nhăn sâu đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
Tôi đoán thầy đại khái đã biết quan hệ giữa Ngụy Kiến Anh và Tiểu An, chỉ là không tiện nói thẳng.
“Nhưng Dương Thụy An đến được một tuần đã đánh nhau với nữ sinh. Tôi hỏi nguyên nhân, hóa ra vì nữ sinh đó trước đó từng hỏi Ngụy Kiến Anh một câu.”
“Nó cam đoan sau này không tái phạm, còn xin lỗi, được cô bé tha thứ. Tôi cứ nghĩ chuyện đã xong, không ngờ vài ngày sau cô bé lại bị bỏng nước sôi ở chân, tạm thời không đi học được.”
“Hôm qua có nam sinh trêu chọc phát âm tiếng Anh của Ngụy Kiến Anh, Dương Thụy An lại ra tay, đánh đến mức gãy răng cửa của người ta. Chúng tôi không thể chứa nổi loại học sinh như vậy. Đây là chỗ học tập, không phải nơi tranh giành ghen tuông.”
Thầy liếc sâu vào tôi một cái.
Ông dùng từ “tranh giành ghen tuông”, vậy tức là ông chắc chắn đã hiểu rõ mối quan hệ thật sự của hai người kia.
Tôi giả vờ ngẩn người:
“Thầy, nói thật, trước đây Ngụy Kiến Anh chưa bao giờ nói với tôi. Nhưng hôm qua anh ta bảo em họ cãi nhau với cha, không có chỗ đi, định đến nhà tôi ở.” Tôi cười gượng.
“Thật không ngờ lại có chuyện như vậy, trước nay Ngụy Kiến Anh nhìn còn bình thường.” Tôi lại thêm một câu.
Sau đó lấy ra mười tờ đại đoàn kết nhét vào tay thầy:
“Cho nam sinh hôm qua đi trám răng. Thầy đừng từ chối giúp, tương lai thế nào tôi cũng không biết, chỉ có thể làm hết khả năng của mình.”
Hành động ấy khiến thầy chủ nhiệm rất cảm động.