Chương 4 - Trở Về Lãnh Cung
Mà hối hận vì nửa cuốn sổ cũ kia đã lưu lại quá nhiều lời ta chưa từng nói ra.
7
Kiếp trước, Ân Trường Tẫn sợ sách giấu kín bị người khác lục ra.
Vì vậy ta giúp hắn xây một ngăn bí mật phía sau bếp cũ.
Nơi đó từng cất sách của hắn, cũng từng cất sổ tay của ta.
Trước khi chết ta không kịp lấy ra.
n Trường Tẫn tự tay nạy viên gạch tường.
Bụi rơi đầy đất.
Trong ngăn bí mật có nửa cuốn sổ cũ đã cháy đen.
Trang giấy giòn đến mức chạm vào là vỡ.
Nhưng hắn lại nâng nó như nâng mạng sống, cẩn thận từng chút lật ra.
Trên đó là chữ viết của ta ở kiếp trước.
Ghi cách dùng ít dầu để xào thơm tương đậu cách nhét cỏ khô vào khe cửa sổ, cách để rượu ngọt đến cuối cùng mới cho vào.
Còn ghi vài câu linh tinh.
Tính Ân Trường Tẫn quá cứng rắn, dễ gãy.
Hôm nay trộm được hai nắm gạo, đủ cho hắn cầm cự ba ngày.
Nếu hắn có thể ra ngoài, tuyệt đối đừng quay lại nữa.
Trang cuối cùng bị lửa liếm mất một nửa.
Chỉ còn lại một câu.
Nếu hắn thật sự có thể sống, đừng để hắn quay lại nơi này nữa.
n Trường Tẫn quỳ trong bụi đất.
Rất lâu, rất lâu không hề nhúc nhích.
Ta đứng ở cửa, bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.
“Tiểu Mãn.”
Ta thản nhiên nói: “Bệ hạ nhận nhầm người rồi.”
Hắn lắc đầu.
“Không thể.”
“Không ai biết chỗ này.”
“Không ai biết đường phải cho vào cuối cùng.”
“Cũng không ai có thể sống những ngày khổ cực nghiêm túc đến vậy.”
Ta mỉm cười.
“Vậy bệ hạ thật dễ cảm động.”
Sắc mặt hắn trắng bệch.
“Ta đã tìm nàng năm năm.”
Ta nhìn hắn.
“Vậy sao?”
“Ngài tìm ta, hay tìm một gương mặt giống ta?”
Câu này khiến hắn hoàn toàn không nói nên lời.
Bởi vì đáp án quá khó coi.
Những năm qua hắn đã tìm rất nhiều nữ tử.
Có người giống đôi mắt ta.
Có người giống giọng nói ta.
Có người học dáng vẻ cúi đầu cười của ta.
Họ bị đưa vào cung, bị so sánh, được ban thưởng, rồi cũng bị chán ghét.
Không một ai trong số họ là ta.
Nhưng họ cũng không nên vì chấp niệm của hắn mà mất cả một đời.
Ta quay người định đi.
Phía sau, hắn khàn giọng nói: “Ta biết mình sai rồi.”
Ta dừng bước.
“Sai ở đâu?”
Hắn im lặng.
Ta nói thay hắn.
“Ngài không sai ở việc không nhận ra ta.”
“Ngài sai ở chỗ coi người sống thành cái bóng.”
“Sai ở chỗ cho rằng chỉ cần mình nhớ thương một người chết thì có thể dùng cả cuộc đời của người khác để lấp đầy khoảng trống ấy.”
Vai hắn khẽ run lên.
Ta không quay đầu.
“Tiểu Mãn đã chết trong biển lửa rồi.”
“Ôn Tuế Ninh còn phải đi ngủ.”
Đêm Hạ Lan Sương biết ngăn bí mật bị đào ra, cuối cùng nàng ta cũng nổi sát tâm.
Nàng ta mua chuộc người canh giữ.
Canh ba, góc phía nam của phế uyển bốc cháy trước.
Khoảnh khắc khói đặc tràn vào phòng, cả người ta cứng đờ.
Kiếp trước cũng như vậy.
Đầu tiên là khói.
Sau đó là xà nhà.
Cuối cùng là một màu đỏ ngập trời.
A Lộc khóc hét bên ngoài: “Chủ tử! Lửa lan tới rồi!”
Ta lập tức tỉnh táo.
Lần này, ta sẽ không chết ở đây nữa.
Chương 7
8
Ta xông ra ngoài, tát một cái vào sau đầu A Lộc.
“Khóc cái gì!”
“Chăn bông thấm nước, đất cát, đào rãnh ngăn lửa!”
“Dọn hết củi giữa phòng phía tây và chính phòng đi!”
Mọi người bị ta quát đến mức lập tức hành động.
Phương ma ma dẫn người đi nhúng chăn.
Lâm Thái tần ho đến mức đứng không vững nhưng vẫn đổ hết vải trong giỏ kim chỉ ra để bịt khe cửa.
Hai cung tỳ, một người đi gọi người, một người đi chuyển nước.
Nước của chúng ta không nhiều.
Nhưng bên cạnh giếng có vài chum nước.
Đó là số nước những ngày qua ta ép mọi người phải tích trữ.
Lửa càng cháy càng lớn.
Xà gỗ phát ra những tiếng nổ lách tách.
Ta bịt miệng mũi lao vào trong, kéo cung tỳ nhỏ bị khói hun bất tỉnh ra ngoài.
Vừa đẩy người ra khỏi cửa, cây xà cháy đen trên đầu đã đổ xuống.
Có người còn nhanh hơn ta.
n Trường Tẫn lao vào biển lửa, toàn thân đầy tro bụi, dùng vai lưng cứng rắn đỡ lấy cây xà đang rơi xuống.
Hắn rên khẽ một tiếng.
Máu chảy dọc theo thái dương.
Ta ngẩn người.
Hắn túm lấy cổ tay ta, giọng khàn đặc: “Đi.”
Ta bị hắn kéo ra khỏi biển lửa.
Gió đêm vừa thổi qua ta mới nhận ra toàn thân mình đều đang run rẩy.
n Trường Tẫn nhìn ta như sợ giây tiếp theo ta lại biến mất.
“Tiểu Mãn.”
Lần này, ta không phủ nhận.
Ta nhìn máu trên người hắn, nhìn phế uyển đang cháy phía sau, nhìn trận đại hỏa do người khác cố ý sắp đặt để tái hiện cái chết của ta.
Ta bỗng bật cười.
“Đường phải cho vào cuối cùng.”
Nước mắt hắn lập tức rơi xuống.
Đế vương trước mặt tất cả cung nhân trong sân lại khóc như thiếu niên năm nào từng bị ta đẩy khỏi biển lửa.
Nói xong, ta lại khẽ bổ sung một câu: “Nhưng Tiểu Mãn đã chết một lần rồi.”
Sắc máu trên mặt hắn từ từ rút sạch.
“Vậy lần này thì sao?”
Giọng hắn khàn đến đáng sợ.
“Lần này, có thể để ta cầu xin nàng sống tiếp hay không?”
Ta rút tay về.
“Đương nhiên ta sẽ sống.”
“Nhưng không phải vì ngài.”
Vụ phóng hỏa được điều tra rất nhanh.
Bởi vì lần này, Ân Trường Tẫn đích thân điều tra.
Hạ Lan Sương đẩy ta xuống nước, vu oan bằng chiếc cúc ngọc, cắt phần cung ứng của phế uyển, lấp giếng đập bếp, mua chuộc người phóng hỏa.