Chương 11 - Trở Về Kinh Thị

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi mặc một chiếc váy len đen rất đơn giản, son môi cũng chưa kịp dặm lại cẩn thận. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh xuất hiện, tôi bỗng có cảm giác những ấm ức tích lại trong lồng ngực mấy ngày qua cuối cùng cũng tìm được lối thoát.

Cố Linh bước rất nhanh.

Anh liếc một cái đã thấy tôi, giao hành lý cho trợ lý, giây sau đã đứng trước mặt tôi.

“Thanh Thanh.”

Khi anh gọi tên tôi, âm cuối rất nhẹ.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, chóp mũi bỗng cay cay: “Không phải nói còn hai tiếng nữa sao?”

“Hạ cánh sớm.” Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt chậm rãi lướt qua mặt tôi, như đang xác nhận xem rốt cuộc tôi có chăm sóc tốt cho bản thân không. “Có phải gầy rồi không?”

Tôi cười: “Sao ai cũng chỉ biết nói câu này vậy.”

Anh không nói gì, chỉ đưa tay ôm tôi một cái.

Trên người anh có mùi tuyết tùng rất nhạt, còn vương chút lạnh sau chuyến bay dài.

Tôi vùi mặt vào vai anh hai giây, bỗng chẳng muốn giải thích thêm bất cứ điều gì nữa.

Cố Linh buông tôi ra, lấy một chiếc hộp nhỏ từ túi áo khoác.

“Quà.”

Tôi nhận lấy rồi mở ra. Bên trong là một chiếc ghim cài áo bạch kim nhỏ, được làm thành hình hoa linh lan. Nhụy hoa khảm kim cương vụn, tinh xảo đến mức khó tin.

“Đây là gì?”

“Không phải em nói, về nước gặp trưởng bối thì phải trông dịu dàng hơn một chút sao.” Anh nghiêm túc nói, “Anh tra rất lâu. Linh lan trong tiếng Trung cũng có nghĩa là ‘trở về hạnh phúc’, đúng không?”

Tôi bật cười ngay, nhưng mắt lại hơi nóng.

“Cố Linh.”

“Ừ?”

“Anh cứ như vậy, bố mẹ em có thể sẽ càng thích anh hơn.”

Cuối cùng, nét mặt anh cũng thả lỏng đôi chút, thấp giọng nói: “Vậy thì tốt.”

Trên đường về biệt thự cũ nhà họ Cố, Cố Linh ngồi bên cạnh tôi, nghe tôi kể mấy chuyện xảy ra mấy ngày nay.

Tôi không kể quá chi tiết, chỉ chọn vài câu nói nhẹ đi.

Nhưng sau khi yên lặng nghe xong, anh vẫn vươn tay nắm lấy tay tôi.

“Sau này gặp chuyện như vậy, phải nói với anh đầu tiên.”

“Nói với anh, anh sẽ bay về à?”

“Ừ.” Anh đáp rất tự nhiên. “Bay về.”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, bỗng cảm thấy có lẽ người này căn bản không biết thế nào là giữ chừng mực.

Nhưng cũng chính vì vậy, cảm giác an toàn anh mang lại luôn rõ ràng, không hề che giấu.

Bố mẹ đã chờ sẵn ở nhà.

Cố Linh vừa vào cửa đã chào hỏi hai vị trưởng bối trước.

Phát âm tiếng Trung của anh chưa thể xem là hoàn hảo, nhưng thái độ lại nghiêm túc quá mức. Ngay cả người kén chọn như bố tôi cũng không nhịn được cười khi anh đọc sai trọng âm một từ.

Không khí trên bàn ăn hiếm khi nhẹ nhàng như vậy.

Cố Linh nhớ bố tôi uống trà chứ không uống rượu, nhớ mẹ tôi không ăn món tráng miệng quá ngọt, ngay cả việc tôi kén ăn cũng biết cách khéo léo che giúp tôi.

Ăn được một nửa, mẹ vào bếp bảo người làm dọn canh. Tôi đứng dậy đi theo, bị bà kéo sang một bên.

“Vị hôn phu này của con,” bà hạ giọng, đáy mắt toàn ý cười, “là đến giành con gái với bố mẹ, hay đến nhận việc vậy?”

Tôi không nhịn được cười: “Có khác nhau không ạ?”

“Khác nhiều.” Mẹ chỉnh lại cổ áo cho tôi. “Cái trước là thích, cái sau là vừa thích vừa để tâm.”

Tim tôi hơi ấm lên.

Ăn xong, tôi còn phải đến hội quán Bán Sơn xác nhận lần cuối buổi thử món ngày hôm sau.

Đáng lẽ Cố Linh nên nghỉ ngơi vì lệch múi giờ. Tôi bảo anh ở nhà nghỉ, anh lại cầm áo vest lên, đương nhiên theo tôi ra xe.

“Vị hôn phu không cần tham gia khâu chuẩn bị à?”

Tôi bị anh chặn đến không nói được câu nào, chỉ đành đưa người đi cùng.

Xe chạy được nửa đường, tôi còn đang cúi đầu xem bảng quy trình, Cố Linh bỗng đưa tay rút tài liệu đi.

“Anh làm gì vậy?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)