Chương 5 - Trở Về Khi Trái Tim Còn Đập
Kinh thành cách Lan Lăng ba ngày đi xe, nhưng đến ngày thứ năm sau khi ta gửi thư.
Chàng đã tới kinh thành, cầu kiến tại lầu Hạnh Hoa.
Nhờ Công chúa Kính Văn giúp đỡ, ta thuận lợi xuất cung dự tiệc.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, mùi rượu hổ phách và món canh nóng nấu tiêu thơm nức ập đến khiến ta ngẩn ngơ giây lát.
Có lẽ vì đó là hương vị quê nhà đã lâu không gặp.
Cũng có lẽ vì có người nhiều năm không gặp vẫn nhớ sở thích của ta, không ngại ngàn dặm mang đến.
Cổ họng ta hơi nghẹn lại, im lặng hồi lâu mới lên tiếng.
“Chàng đến rồi…”
Thiếu niên mặc huyền y, đội ngọc quan, đang chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ, chậm rãi quay người.
Gương mặt tựa ngọc của Nghiêm Húc non trẻ hơn nhiều so với ký ức, biểu cảm cũng sinh động, dễ hiểu hơn.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong mắt chàng thoáng hiện hơi nước.
Ngay sau đó, chàng cứng nhắc quay mặt đi.
“Đừng tưởng ta đã quên chuyện trước kia.”
Ta sững người giây lát mới nhớ ra lúc này chúng ta đang tuyệt giao.
Trước đây, ta nghe chưởng quầy Trân Bảo các nói.
Nghiêm Húc đã mua cây trâm hoa mẫu đơn ta vừa ý, nói rằng đó là quà sinh thần dành cho người trong lòng.
Khi ấy chúng ta đã hứa hẹn trọn đời, nhưng vào ngày ta làm lễ cập kê, ta lại không nhận được cây trâm.
Nghiêm Húc giải thích chàng chưa từng mua món đồ này, có lẽ có hiểu lầm.
Nhưng chưởng quầy Trân Bảo các đã quen biết phụ thân ta hai mươi năm.
So với việc tin ông ấy lừa ta, chi bằng tin lời đồn đang nổi lên khi ấy.
Rằng Nghiêm Húc đã có người trong lòng khác, tiếc là thân phận thấp kém, khó bước ra ánh sáng.
Ta quá thất vọng, cuối cùng đồng ý với cô mẫu vào cung ở tạm.
Nhưng về sau ta mới biết.
Nghiêm Húc quả thật chưa từng mua cây trâm.
Chàng cho rằng ta vô cớ gây chuyện, muốn tuyệt giao với chàng để vào cung trèo cao.
Nghĩ đến đây, ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Nghiêm Húc đang lén nhìn sang rồi lại hoảng hốt né tránh.
Ta khẽ mỉm cười.
“Trong chuyện này có hiểu lầm, cho ta giải thích với chàng.”
11
Nghiêm Húc nhướng mày liếc ta, mím chặt môi, rõ ràng vẫn hơi nghi ngờ.
Nhưng ta biết rõ chàng sẽ tin ta.
Kiếp trước, ta trở thành Hoàng hậu.
Nghiêm Húc vốn không màng công danh lại trở thành tân khoa Trạng nguyên.
Trong yến Quỳnh Lâm chàng mặc áo bào đỏ, phong quang vô hạn.
Mang theo khí thế ngông cuồng, chàng công khai từ chối cuộc ban hôn của Bùi Triệt.
Lại chọn đúng lúc bên cạnh ta không có cung nhân, to gan ngăn đường ta.
“Nương nương, người có hối hận về chuyện năm đó không?”
Khi ấy ta không biết sự thật, chỉ cảm thấy nhân phẩm Nghiêm Húc thấp kém, còn trả đũa ngược lại.
Đúng lúc Liễu Ý Hoan chưa vào cung, Bùi Triệt thỉnh thoảng bất mãn vì ta khuyên can nhưng tình nghĩa vẫn còn.
Ta liền cố ý khiến chàng đau lòng.
“Bổn cung mẫu nghi thiên hạ, có gì phải hối hận?”
Vì vậy, Nghiêm Húc càng tin chắc.
Năm đó ta phụ bạc chàng để trèo lên cành cao khác.
Đáng lẽ chàng phải hận ta vì chuyện này.
Nhưng khi nghe tin Bùi Triệt phong Liễu Ý Hoan làm Hoàng quý phi.
Chàng lại dâng tấu ngay trong đêm.
“Trung cung vẫn còn, ngôi vị Hoàng quý phi nên để trống.”
Chỉ vì lời can gián này, vị Trạng nguyên đang đắc ý giữa gió xuân chớp mắt đã trở thành tù nhân.
Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối, do dự mấy ngày rồi quyết định đến chiếu ngục thăm Nghiêm Húc, hỏi cho rõ.
Tại sao chàng biết rõ bí mật công khai rằng quân vương cướp vợ bề tôi, vẫn cam lòng liều chết lên tiếng vì ta.
Mãi đến lúc ấy, chúng ta mới hóa giải hiểu lầm.
Nghĩ đến đây, trong mắt ta không khỏi dâng lên hơi nước.
Nghiêm Húc nhìn thấy giọt lệ nơi khóe mắt ta, lập tức dịu giọng.
“Xin lỗi, đều là lỗi của ta, ta… sẽ điều tra rõ kẻ đứng sau.”
Chàng không hề nghi ngờ lời ta, đưa tay ra, muốn lau mặt cho ta như thuở nhỏ.
Nhưng dường như nghĩ đến điều gì, chàng đột ngột rụt tay lại, hai má hơi đỏ lên.
“Ta phải làm thế nào nàng mới chịu tha thứ cho ta…”
Có thể dễ dàng hóa giải hiểu lầm, đáng lẽ ta phải vui mừng.
Nhưng ta lại cảm thấy lồng ngực hơi nặng nề.
“Ta chưa từng trách chàng, chỉ là…
“Không ngờ có thể gặp chàng nhanh như vậy.”
Có vài lời, vốn dĩ ta muốn nói với chàng qua thư.
Ta muốn nối lại tiền duyên với Nghiêm Húc, nhưng cũng cần lợi dụng chàng để thoát khỏi Bùi Triệt.
Nghiêm Húc chắc chắn sẽ phải hứng chịu cơn giận của cô mẫu vì chuyện này.
Chỉ cần sơ suất một chút, tiền đồ và gia tộc của chàng cũng sẽ bị liên lụy.
Chàng nên suy nghĩ thật kỹ rồi mới lựa chọn.
“Không có gì phải suy nghĩ, ta chỉ cần nàng.”
Nghiêm Húc tựa vào khung cửa sổ nhìn ta.
Sau lưng chàng, ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, mặt sông hộ thành lấp lánh, hoa mẫu đơn bên bờ đỏ rực như lửa.
Nhưng tất cả đều không sánh bằng ánh mắt nóng bỏng của chàng.
“Ta sẽ thi đỗ công danh, xin Bệ hạ ban hôn.
“Đường đường chính chính khiến Hoàng hậu đồng ý hôn sự của chúng ta.”
12
Nghiêm Húc mua một tòa nhà ở kinh thành để chuẩn bị thi cử, ngày nào cũng gửi thư vào cung.
Chàng viết về đám mây trôi vô tình nhìn thấy, giống như đôi chim liền cánh.
Lại viết hoa lựu đỏ thắm, theo thời gian kết thành từng chùm quả nặng trĩu.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: