Chương 10 - Trở Về Khi Trái Tim Còn Đập
Hai kẻ ban nãy còn khóc còn mắng co giật rồi chìm vào im lặng.
Toàn thân ta vô cớ phát lạnh.
May mà Nghiêm Húc siết chặt tay ta, không ngừng truyền hơi ấm của chàng sang.
“Ta ở đây, ta ở đây…”
Với sự giúp đỡ của chàng.
Cái chết của phu thê Liễu Ý Hoan được kết luận là do giặc cướp gây ra.
Nhưng Bùi Triệt biết đó là việc ta làm.
Hắn tức đến công tâm, hộc máu.
Đợi đến khi hắn có thể chống đỡ thân thể bệnh tật đến chất vấn ta vì sao phá hỏng đại nghiệp của hắn.
Hắn lại nghe thấy.
Bệ hạ một lần nữa đề nghị với cô mẫu chọn một hoàng tử khác ghi danh dưới danh nghĩa người.
Bùi Triệt đột nhiên tỉnh táo.
Thứ hắn tưởng đã chắc chắn trong tay vẫn chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước.
20
Bùi Triệt không còn cố gắng cứu vãn ta, bắt đầu lợi dụng ký ức kiếp trước.
Hắn dụ Đại hoàng tử ngã gãy chân, tố giác tội mưu phản vì giấu tư binh của Nhị hoàng tử.
Khi nạn lũ lụt ở Giang Nam ập đến, trong triều chỉ còn Bùi Triệt là hoàng tử có thể được phái đi cứu trợ.
Trước lúc lên đường, hắn được phong làm Thân vương, khí thế hăng hái, đắc ý đến mức chặn xe ngựa của ta giữa đường.
“Ta đã từ chối đích nữ của Vương Các lão, chỉ muốn nàng làm thê tử của ta.
“Chuyện ở Thái miếu và chuyện Liễu thị, ta bảo đảm sẽ không truy cứu, nàng có bằng lòng quay đầu khỏi đường lạc không?”
Đến lúc này ta vẫn không hiểu.
Vì sao chấp niệm của Bùi Triệt lại sâu đến vậy.
Ta cũng không muốn tìm hiểu, chỉ muốn phủi sạch quan hệ với hắn.
“Điện hạ, không bao lâu nữa thần nữ sẽ thành hôn.”
“Vậy thì sao?”
Bùi Triệt ngồi cao trên lưng ngựa, quay lưng về phía ánh sáng nên không nhìn rõ vẻ mặt, góc quan phục đỏ thẫm bay trong gió như cờ chiến thắng.
“Rõ ràng nàng biết ta có thể dùng thủ đoạn thế nào.
“Chỉ cần có được nàng, ta không sợ mang tiếng xấu muôn đời.”
Lời đe dọa trắng trợn của hắn tùy hứng y như năm xưa khi tuyên bố muốn cướp vợ bề tôi.
Ta nhìn phía sau Bùi Triệt, một chiếc lá xanh bất ngờ lìa khỏi ngọn cây, chao liệng rơi xuống vũng bùn.
“Những lời điện hạ nói dường như chưa từng được thực hiện.”
Ta nói rất nghiêm túc, nhưng Bùi Triệt lại cho rằng ta chỉ đang tranh thắng bằng lời, khinh miệt bật cười.
“Nàng vẫn nên suy nghĩ cho kỹ, một người tái giá mà muốn mẫu nghi thiên hạ sẽ phải chịu bao nhiêu đàn hặc công kích.”
Dứt lời, Bùi Triệt quất roi phi về phía Giang Nam.
Hắn dựng lều phát cháo, dùng việc làm thay cho cứu tế, tự cho rằng không thể có sơ suất.
Nhưng hắn không biết, hôm ấy xe ngựa của ta đi đến phủ Công chúa.
Nghiêm Húc vốn giỏi mưu tính, lại chong đèn đọc hết mọi sử sách liên quan đến lũ lụt, trong đêm soạn ra phương án cứu trợ.
Còn ta hiểu rõ cách làm việc của Bùi Triệt, lần lượt chỉ ra những điểm yếu của hắn.
Công chúa Kính Văn cân nhắc cả hai phía, đích thân đến cứu trợ, bù đắp rất nhiều sơ suất của Bùi Triệt.
So sánh với tỷ ấy, những việc Bùi Triệt làm trở nên lu mờ.
Đến mức trên đường về kinh, bá tánh đứng kín hai bên đường hô vang tên Công chúa, không ai biết đến Bùi Triệt.
Nghe nói Bệ hạ có rất nhiều lo ngại về chuyện này.
Nhưng lại bị Khâm Thiên giám xưa nay không có lòng tranh giành phe phái thuyết phục.
Trước đó có nhật thực, vốn là dấu hiệu âm thịnh dương suy.
Nay mặt trăng lại được dải sáng ngọc bao quanh, trực chỉ nữ đức thuận theo ý trời.
“Ý trời muốn Bệ hạ sắc lập Hoàng thái nữ.”
21
Ta và Bùi Triệt đều hiểu rõ.
Khâm Thiên giám là người của cô mẫu.
Kiếp trước từng trợ giúp trong cuộc tranh giành ngôi vị, nâng đỡ người khác.
Cuối cùng Bùi Triệt cũng nhận ra.
Đối thủ thật sự là Công chúa Kính Văn mà hắn chưa từng để vào mắt.
Kiếp trước, nửa tháng sau Bệ hạ băng hà vì bệnh tim, trữ quân lên ngôi.
Để tránh đi theo quỹ đạo kiếp trước, Bùi Triệt ra tay đầu độc Bệ hạ trước khi người sắc lập Hoàng thái nữ.
Hắn lấy danh nghĩa hoàng tử duy nhất để khống chế cấm quân, mưu toan đăng cơ.
Nhưng việc chúng ta sống lại rốt cuộc đã thay đổi rất nhiều chuyện.
Kiếp này, trước khi Bệ hạ lập chiếu thư, người đã trao cho Công chúa Kính Văn binh phù tượng trưng cho thân phận trữ quân.
Vốn dĩ Bùi Triệt đã không thể ổn định quân tâm.
Nhìn thấy binh phù bí mật, thuộc hạ của hắn trực tiếp trói Bùi Triệt, đầu hàng Công chúa.
Bùi Triệt bị ép quỳ dưới đất, ngẩng đầu nhìn ngai vàng từng thuộc về mình, gương mặt mờ mịt.
Mãi đến khi nghe phán trảm quyết lập tức, hắn mới rùng mình, vội vàng nhìn quanh.
Thái giám cung nữ, cấm quân lão thần, hoàng thân quốc thích.
Không một ai chịu cầu tình cho kẻ đầu độc Tiên đế, mưu triều soán vị như hắn.
Cuối cùng, ánh mắt Bùi Triệt dừng trên người ta đang đứng dưới tay Tân đế.
“Gia Ý, ta vẫn chưa muốn chết.”
Đón lấy ánh mắt ta, hắn dùng khẩu hình im lặng cầu xin.
“Một ngày phu thê, trăm ngày ân nghĩa.”
Hắn không nói còn đỡ, vừa nói ta liền nhớ ra.
Tình nghĩa mà Bùi Triệt nhắc đến chính là vô số lần hắn cho ta hy vọng hão huyền ở kiếp trước, sau đó lại đẩy ta vào tuyệt vọng.
Nghĩ đến đây, ta khẽ kéo tay áo Nghiêm Húc.
“Chàng có bằng lòng cùng ta chia sẻ thêm một chuyện mạo hiểm không?”
“Ta vô cùng sẵn lòng.”
Vì vậy ta cầu xin Tân đế.