Chương 5 - Trở Về Khi Nào Tình Yêu Lên Đỉnh
Ban đầu chàng chỉ không cho phép ta nói chuyện với Tam hoàng tử.
Sau đó ngay cả hành lễ cũng không được, nhìn thấy từ xa phải lập tức tránh đi.
Quá đáng nhất là trong một lần dự hội thưởng hoa, bài từ của Tam hoàng tử uyển chuyển, tinh tế.
Ta theo những người xung quanh, lịch sự khen ngợi, vỗ tay.
Sau khi trở về, Tiêu Minh Chu lập tức nổi điên:
“Hôm nay vì sao nàng lại cười với lão Tam?”
“Có phải vẫn còn nhớ mãi không quên hắn, hối hận năm đó không gả cho hắn?”
Ta không đếm được mình đã giải thích bao nhiêu lần, chỉ cảm thấy vô cùng bất lực.
Sự chần chừ của ta khiến Tiêu Minh Chu nắm được cơ hội. Giọng chàng sắc nhọn, chói tai:
“Ngay cả nàng cũng cảm thấy mình và lão Tam là một đôi trời sinh đúng không? Thấy hắn hòa ly rồi thì cho rằng mình có cơ hội sao?”
Mắt Tiêu Minh Chu đỏ bừng. Thấy ta không nói, chàng càng không lựa lời:
“Ta đã sớm biết nàng không thể quên hắn.”
“Tháng trước ta không chú ý, nàng đã nói chuyện với hắn. Hôm nay lại cười với hắn. Sau này có phải nàng sẽ cởi y phục, chủ động bò lên giường hắn không?”
“Ta đã sớm biết nàng có thủ đoạn. Có thể quyến rũ ta thì đương nhiên cũng có thể quyến rũ người khác. Đúng là lẳng lơ, không biết liêm sỉ…”
“Bốp!”
Đó là lần đầu tiên ta tát Tiêu Minh Chu.
Suốt nửa tháng sau đó, chúng ta ngủ riêng, lạnh nhạt với nhau.
Quý phi lại phái ma ma đến khuyên ta. Tiếng khóc của hài tử quanh quẩn bên tai.
Ma ma trách móc:
“Cho dù không nghĩ cho bản thân, cũng phải nghĩ cho hài tử. Đã là người có con rồi, tính tình còn nóng nảy như vậy. Đối đầu với điện hạ, rốt cuộc phu nhân nhận được lợi ích gì?”
Lợi ích gì sao?
Quả thật chẳng nhận được gì.
Ta nhắm mắt, chủ động đi tìm Tiêu Minh Chu cầu hòa.
Chàng mang vẻ mặt không hề bất ngờ, mặc cho ta chậm rãi tiến tới, ôm chặt eo chàng, khẽ hừ một tiếng bằng mũi.
Tiêu Minh Chu lại tặng rất nhiều châu báu, trang sức. Biết ta thích xem hí kịch, chàng thậm chí còn rầm rộ xây một sân khấu cho ta.
Ban đêm, ta cảm giác có ngón tay nhẹ nhàng chạm vào giữa mi tâm.
Tiêu Minh Chu cố tìm chuyện để nói:
“Ta chỉ bị lão Tam chọc giận. Hắn không được phụ hoàng yêu thích, cùng đường nên tung tin đồn khắp nơi, khiến ta tưởng nàng và hắn thật sự là một đôi trời sinh. Vì vậy hôm đó nhìn thấy nàng cười với hắn, ta mới nhất thời mất khống chế.”
“Dù sao… dù sao sau này ta nhất định sẽ không tin nữa. Nàng và ta bây giờ cũng đã có hài tử. Sau này… sau này hãy sống thật tốt.”
Chàng nhắc tới Tam hoàng tử, giải thích nguyên nhân, đưa ra lời hứa, rồi nhắc đến hài tử.
Chàng lải nhải rất lâu, cho đến khi trăng treo trên ngọn cây, ta vẫn không chờ được một câu xin lỗi cho những lời chàng đã nói.
Người bên cạnh ôm chặt lấy ta, bình yên chìm vào giấc ngủ.
Ta mở mắt nhìn ánh trăng, hoảng hốt nhớ lại những đêm vừa mới thành thân, ta ngậm mứt nhìn ánh trăng.
Rõ ràng hiện tại cuộc sống đã tốt hơn.
Vì sao ta vẫn cảm thấy ánh trăng đêm nay không khác gì quá khứ?
Nếu lời nói có hình dạng, nếu nước mắt có thể gom lại.
Những năm qua ta đã chịu đựng biết bao sỉ nhục, chế giễu, nghi ngờ và khinh thường.
Từng câu từng chữ cộng lại, liệu có nhiều hơn số lá trên cây anh đào ta đã trồng hay không?
Lựa chọn năm ấy của ta thật sự là lựa chọn tốt nhất sao?
Ta lặng lẽ gỡ tay Tiêu Minh Chu đang đặt trên eo mình xuống.
Nhắm mắt lại, ta nghĩ mình đã biết đáp án.
Ta biết tỏ ra yếu thế. Giữa ta và Tiêu Minh Chu, cũng chỉ có mình ta biết tỏ ra yếu thế.
Ở vị trí thấp không thể đổi lấy tôn trọng. Tỏ ra yếu đuối chỉ đổi lại khinh thường, nước mắt chỉ khiến mọi chuyện càng trở nên tồi tệ.
Cả đời này của ta cũng chỉ có thể như vậy.
9
Ta hôn mê một ngày một đêm.
Khi tỉnh lại, bên cạnh giường có một người đang nằm sấp.
Nha hoàn bước vào, thấy ta tỉnh thì kinh ngạc kêu lên.
Tiêu Minh Chu lập tức giật mình tỉnh giấc. Có vẻ chàng đã rất lâu không nghỉ ngơi, trong mắt đầy tơ máu.
“Ngự y! Mau gọi ngự y vào đây!”
Một trận hỗn loạn xảy ra. Ta được bắt mạch, rồi được kê mấy loại thuốc an thần, bồi bổ.
Trước khi rời đi, ngự y dặn dò Tiêu Minh Chu:
“Vương phi vì sợ hãi, lo âu tích tụ trong thời gian dài, dẫn đến cấp hỏa công tâm. Quan trọng nhất là phải tháo gỡ được khúc mắc trong lòng.”
Sau khi mọi người rời đi, Tiêu Minh Chu bước đến bên ta.
Chàng đứng, ta nằm. Chàng nhìn ta một lúc rồi dời ánh mắt.
“Sợ hãi? Nàng sợ ta sao?”
“Chẳng phải ngày nào cũng là nàng chủ động bám lấy ta sao? Nàng sợ cái gì? Vì sao lại sợ ta? Thậm chí còn sợ đến mức sinh bệnh.”
Tiêu Minh Chu hỏi ta như vậy.
Ta nhìn chằm chằm màn giường, không nói gì.
Ngự y lại đến mấy lần.
Hết bát thuốc này đến bát thuốc khác được rót xuống. Ta không nôn thì cũng ho.
Đổi mấy đợt ngự y, ta vẫn nằm trên giường, không hề khá lên.
Tiêu Minh Chu nổi giận mấy lần, dán cáo thị, treo thưởng giá trên trời để tìm thần y.
Nhưng ta vẫn ngày một gầy đi, sắc mặt ngày một tái nhợt.
Cuối cùng, chàng là người đầu tiên chịu thua. Đây là lần nhượng bộ hiếm hoi của chàng. Dưới mắt chàng thâm đen, giọng nói khàn khàn:
“Nàng nói đi, nàng muốn gì? Làm thế nào mới khiến nàng vui vẻ? Ta đều sẽ làm.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: