Chương 1 - Trở Về Đêm Hạ Dược
Khi còn niên thiếu, ta từng ăn nhờ ở đậu nơi tướng phủ.
Bị người ta tính kế, cùng trưởng công tử Thôi Quân một đêm mây mưa.
Hắn bị ép phải cưới ta.
Mang danh chính thê, thực ra còn chẳng bằng một thị thiếp.
Hắn khinh rẻ ta, ngay cả chuyện chăn gối cũng chẳng tránh người.
Thanh danh của ta bại hoại.
Một đôi nhi nữ cũng lấy người mẹ đẻ lẳng lơ như ta làm điều hổ thẹn.
Trùng sinh trở về đêm bị hạ dược ấy.
Ta đột ngột đẩy Thôi Quân ra.
Lảo đảo lao thẳng xuống hồ nước ngoài cửa.
01
Khoảnh khắc nước lạnh tràn vào khoang mũi.
Cơn nóng ran khắp người cuối cùng cũng lắng xuống.
Ta không biết bơi.
Nhưng ta thà chết đuối.
Cũng không muốn lại phải gả cho hắn.
Ta nhắm mắt, không giãy giụa nữa.
Cũng tốt.
Thay vì chịu hai mươi năm nhục nhã về sau.
Chi bằng chết ngay trong ngày hôm nay.
Từ nhỏ ta đã gửi thân nơi Thôi phủ.
Ăn nhờ ở đậu việc gì cũng phải dè dặt.
Ngoại tổ mẫu đối đãi với ta rất tốt.
Các biểu tỷ muội ngoài mặt cũng coi như hòa thuận.
Chỉ riêng trưởng công tử Thôi Quân không ưa ta.
Hắn là người thanh chính, chẳng gần nữ sắc.
Mà ta lại sinh ra dáng vẻ yểu điệu phong lưu.
Mặt như phù dung, eo tựa cành liễu, dung mạo đứng đầu kinh thành.
Thôi Quân xem thường ta.
Cảm thấy nữ tử như ta chỉ biết lấy sắc hầu người, chẳng có chút bản lĩnh.
Vì thế hắn tránh ta như tránh rắn rết.
Hôm nay là thọ yến của ngoại tổ mẫu, khách khứa đầy nhà.
Đời trước, chính vào ngày này.
Ta bị người ta hạ dược.
Rượu qua ba tuần, cả người liền nóng bừng.
Một nha hoàn mới tới đỡ ta về phòng.
Chân ta mềm nhũn, đầu óc mê man.
Gần như bị nàng ta kéo lê đi.
Nàng ta đẩy một cánh cửa ra, đưa ta vào trong.
Cửa đóng lại sau lưng ta.
Ta đau đớn ngẩng đầu.
Vừa vặn đối diện đôi mắt đỏ ngầu của Thôi Quân.
Hắn say rượu.
Ánh mắt không còn trong sáng như ngày thường.
Giọng ta run rẩy.
“Biểu ca…”
Chuyện sau đó, ta không còn nhớ nữa.
Rồi sau nữa, đám bà tử phá cửa xông vào.
Ngoại tổ mẫu chống gậy đứng ngoài cửa, mặt đầy kinh ngạc.
Phía sau, khách khứa cả sảnh xì xào bàn tán.
Thanh danh của ta bị hủy trong ngày ấy.
“Ta sẽ cưới muội.”
Thôi Quân đã mặc lại y phục chỉnh tề.
Áo trắng như tuyết, dung sắc thanh lãnh.
Vẫn là vị công tử đoan chính được người đời ca tụng.
Nhưng ánh mắt hắn nhìn ta.
Toàn là chán ghét.
“Nhưng ta sẽ không để muội sống được thư thái đâu, biểu muội.”
Ta khóc lóc giải thích.
Nói rằng ta cũng bị người ta tính kế.
Hắn gạt tay ta ra.
Chỉ lạnh lùng buông một câu.
“Muội chẳng qua là một cô nữ, tham luyến phú quý Thôi gia, mới nghĩ ra thủ đoạn hạ tiện này.”
Trong mắt hắn.
Ta là một kẻ rất xấu xa.
Mang một gương mặt không an phận.
Xảy ra chuyện như vậy.
Tất nhiên là do ta trăm phương ngàn kế, vọng tưởng bay lên cành cao.
Nhưng mà.
Chẳng phải hắn cũng hủy hoại ta hay sao?
Ta vốn cũng là cô nương nhà trong sạch.
Nếu không gả cho hắn.
Đời này của ta, vốn cũng đâu đến nỗi bất kham như thế.
02
Nước hồ lạnh buốt.
Trong lúc ta dần chìm xuống.
Bỗng có người nắm lấy cổ tay ta.
Mạnh mẽ kéo ta lên bờ.
Ta sặc nước.
Nằm rạp trên đất, ho không ngừng.
Khách khứa nghe thấy động tĩnh kéo tới, vây thành một vòng.
Có những ánh mắt ái muội rơi trên người ta.
Y phục ta ướt đẫm.
Dính sát vào người, phác ra dáng hình.
Ta ôm lấy cánh tay, nhục nhã cúi đầu.
“Nhìn cái gì?”
Một giọng nói lười biếng vang lên.
Câu tiếp theo lại đầy sát khí.
“Còn nhìn nữa, móc mắt các ngươi ra.”
Một chiếc áo choàng phủ xuống, trùm kín lấy ta.
“Chân gãy rồi à?”
Lần này là nói với ta.
“Chưa gãy thì tự đứng lên.”
Người cứu ta là một thiếu niên dáng người cao gầy.
Áo đỏ như sen, mày mắt diễm lệ gần như yêu dị.
Ta chống tay xuống đất, cố đứng dậy.
Nhưng hai chân mềm nhũn, lại ngã ngồi xuống.
Thiếu niên mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng.
Nhưng lại âm thầm chắn trước mặt ta.
Che đi những ánh mắt còn đang lén lút dò xét.
Trong đám người bỗng nổi lên một trận xôn xao.
Là ngoại tổ mẫu tới.
Sắc mặt bà không được tốt.
“Phủ thượng tiếp đãi không chu toàn, để Trường Ninh hầu chê cười rồi.”
Ta ngẩn ra trong chốc lát.
Ai mà chẳng biết Trường Ninh hầu Tạ Hoài Chi.
Tuổi trẻ kế thừa tước vị, chiến công hiển hách.
Nhưng lại là kẻ điên vui giận thất thường.
Mấy năm trước, lão thái quân Hầu phủ mừng thọ.
Người khác tặng vàng bạc châu báu.
Hắn lại tặng một chiếc hộp đen kịt.
Mở ra xem, bên trong là một chiếc sọ người trắng bệch.
Lão thái quân bị dọa khóc ngay tại chỗ.
Ai nấy đều nói Trường Ninh hầu giết người như ngóe, tính tình quái gở.
Ai dính vào hắn, người đó xui xẻo.
“Là ta vô ý rơi xuống nước, kinh động thọ yến của ngoại tổ mẫu.”
Ta khàn giọng giải thích.
“Đa tạ tiểu hầu gia cứu giúp.”
Tạ Hoài Chi cười tủm tỉm nhìn ta một cái.
“Không cần khách khí.”
Giọng hắn rất nhẹ.
“Lần sau muốn chết, tìm chỗ không người mà chết.”
03
Vì rơi xuống nước.
Nửa đêm sau ta phát sốt cao.
Thần trí mê man.
Trong mộng toàn là tiếng nước.
Ta thấy mình đang chìm xuống, càng lúc càng sâu.
Khi bừng tỉnh, trời đã sáng rõ.
“Cô nương cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Thanh Nhụy vắt khăn lau mặt cho ta, vành mắt hơi đỏ.
“Đêm qua người sốt cả đêm, nóng đến bỏng tay, nô tỳ lo chết mất.”
Ta chớp mắt.
Đêm ấy, bình an vô sự.
Ánh mặt trời sáng rõ, tựa như được tái sinh.
Ý niệm ấy vừa nảy lên.
Liền nghe Thanh Nhụy thấp giọng nói:
“Sau khi cô nương rơi xuống nước đêm qua còn xảy ra một chuyện lớn.”
“Trưởng công tử đêm qua say rượu… cưỡng ép một nha hoàn.”
Thanh Nhụy nói, nha hoàn kia tên là Bích Hà, là người trong viện của lão phu nhân.
Năm nay mười bảy, đã hầu hạ trong phủ năm năm.
Còn chưa đầy nửa tháng nữa, nàng sẽ được thả ra khỏi phủ.
Nghe nói ý trung nhân của nàng là một thợ mộc trẻ.
Chàng ta dành dụm bạc mấy năm, chỉ đợi nàng ra ngoài là thành thân.
Giọng Thanh Nhụy càng lúc càng thấp.
“Nhưng trưởng công tử nổi giận rất lớn. Nói Bích Hà tỷ tỷ không biết liêm sỉ, quyến rũ chủ tử. Nếu không, người tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy.”
Không biết liêm sỉ.
Ta khẽ thở ra một hơi.
Đời trước, Thôi Quân cũng nói ta như vậy.
Sau này hắn cưới ta.
Đối với ta rất tệ bạc.
Giữa chốn giường màn, chưa từng tránh người.
Nha hoàn vẫn hầu hạ ngay ngoài trướng.
Khi hắn nổi hứng, liền bảo các nàng cầm đèn.
Đèn nến sáng choang, soi đến mức ta chẳng còn chỗ nào che giấu.
Ta nhục nhã rơi lệ.
“Giả vờ cái gì?”
Thôi Quân ở bên tai ta cười khẩy.
“Nữ tử không biết liêm sỉ như phu nhân, cũng biết xấu hổ sao?”
Rồi về sau, ta sinh hạ một đôi nhi nữ.
Thôi Quân không cho bọn trẻ gặp ta.
Nói ta phẩm hạnh lẳng lơ.
Sẽ dạy hư con của hắn.
Đúng như ý hắn.
Các con ta coi ta là vết nhơ.
Từ khi hiểu chuyện, chúng đã không còn thân cận với ta.
Ta chết vào một đêm Trung thu.
Trăng sáng ngàn dặm, hoa đăng thắp suốt đêm.
Con trai ta thi Hương đỗ cử nhân.
Con gái dắt tân lang về lại mặt.
Thôi phủ bày tiệc thưởng nguyệt ở tiền viện.
Tiếng cười nói xuyên qua mấy tầng sân, vọng đến bên tai ta.
Tất cả những điều ấy chẳng liên quan gì tới ta.
Ta bệnh rất nặng.
Chỉ còn nằm đây chờ chết.
Gương mặt đào hoa, eo liễu từng khiến người đời ngưỡng mộ.
Nay chỉ còn là hoa tàn liễu rũ.
Trước kia Thôi Quân nói ta lấy sắc hầu người.
Có thể tốt đẹp được bao lâu.
Nay dung nhan không còn, quả nhiên hắn cũng chẳng tới nữa.
Trong sân bỗng vang lên tiếng bước chân.
Là con trai ta tới.
“Tiệc ở tiền viện đã tan. Phụ thân bảo con tới thăm người.”
“Không cần.” Ta khẽ nói, “Con về đi.”
Con trai ta im lặng một lúc.
“Phụ thân đối với người, đã đủ tốt rồi.”
Thế ư?
Ta gần như cười đến rơi lệ.
Hai mươi năm lạnh nhạt, khinh rẻ, nhục nhã.
Trong mắt người ngoài, lại là ân huệ sao?
Cánh cửa đóng lại chưa lâu.
Lại bị đẩy ra.
Lần này là con gái ta.
Nàng mặc váy màu đỏ thạch lựu, tóc vấn cao.
Là trang phục của tân phụ.
Nàng đứng bên cửa, không bước vào.
“Mẫu thân.”
Giọng nàng nhẹ mà gấp.
Như thể một khắc cũng không muốn ở lại lâu.
“Hôm nay nữ nhi về lại mặt, vốn nên đưa phu quân tới bái kiến người.”
Nàng hơi rũ mắt.
“Chỉ là nhà phu quân đời đời thanh lưu, coi trọng gia phong nhất. Có vài chuyện… mong mẫu thân lượng thứ.”
Khoảnh khắc ấy.
Ta bỗng thấy rất mệt, rất mệt.
“Biết rồi.”
Ta khẽ nói.
“Mẫu thân… sẽ không liên lụy các con nữa.”
Ta nhắm mắt.
Trong mơ hồ, nhớ tới Trung thu năm ta chín tuổi.
Khi ấy cha mẹ ta vẫn còn.
Đó là lần đoàn viên cuối cùng trong đời ta.
Mẫu thân làm bánh quế hoa ngọt ngào.
Thấy ta ăn nhiều, lại bóc bưởi cho ta đỡ ngấy.
Phụ thân cõng ta trên vai.
Chỉ lên vầng trăng mà nói:
“A Dao nhà ta lớn rồi, phải gả cho lang quân tốt nhất thế gian, để người ấy thương con cả đời.”
Nhưng mà cha, mẹ.
Đời này của A Dao, khổ quá, khổ quá.
04
Hồi ức bị một tràng gõ cửa gấp gáp cắt ngang.
Thanh Nhụy giật mình.
“Trưởng, trưởng công tử…”
“Sao người lại tới đây?”
Thôi Quân đứng ngoài cửa.
Vẫn là một thân áo trắng thanh lãnh.
Nhưng trong đôi mắt như lưu ly lại toàn là lửa giận.
Hắn chưa từng thất thố như thế.
“Liễu Vân Dao!”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta.
Gần như nghiến răng nghiến lợi.
“Đêm qua người xông vào thư phòng ta rõ ràng là muội.”
Ta rất khó hiểu.
Nếu người bị khinh bạc là ta.
Lỗi lầm của hắn sẽ nhẹ đi sao?
Đời trước, hắn cũng như vậy.
Chán ghét ta, nhưng lại không chịu buông tha ta.
Trước mặt người ngoài là trưởng công tử Thôi gia thanh quý đoan phương.
Sau lưng lại dây dưa với biểu muội mà hắn xem thường nhất, làm đủ chuyện đáng khinh.
Ta ngước mắt, giọng khàn khàn.
“Đêm qua có người hạ dược vào rượu của ta.”
“Nha hoàn mới tới đỡ ta về phòng, lại đưa ta vào thư phòng của huynh.”
“Là huynh say rượu, muốn làm chuyện không biết liêm sỉ với ta.”
Sắc mặt Thôi Quân cứng đờ trong chớp mắt.
“Ta rất sợ.”
Ta khẽ nói.
“Cho nên ta liều mạng chạy ra ngoài, nhảy xuống hồ nước.”
Trong phòng lặng đi một thoáng.
Yết hầu Thôi Quân khẽ động.
Một lúc lâu sau, hắn cười lạnh thành tiếng.
Hắn trước nay chưa từng tin ta.
“Bị người ta hạ dược? Hoang đường.”
“Chẳng qua là lạt mềm buộc chặt.”
“Muội tưởng làm vậy, ta sẽ coi trọng muội hơn sao?”
05
Bích Hà sắp bị phát mại.
Ngoại tổ mẫu nổi trận lôi đình.
Không ai dám khuyên.
Khi ta chạy tới.
Bích Hà đang quỳ dưới đất cầu xin.
“Nô tỳ không quyến rũ trưởng công tử.”
“Nô tỳ phụng mệnh đại thái thái, vào đưa canh giải rượu…”
Ngoại tổ mẫu ngồi trên ghế thái sư.
Tay lần Phật châu, sắc mặt xanh mét.
Sau lưng là mấy vị thái thái, di nương, bà tử quản sự.
Một đám người đông nghịt.
Nhưng lại yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng khóc của Bích Hà.
Thấy ta.
Ngoại tổ mẫu nhíu mày.
“A Dao, bệnh của con còn chưa khỏi, chạy tới đây làm gì?”
Ta đứng trước mặt Bích Hà.
“Con tới trả lại trong sạch cho Bích Hà.”
Chuyện đêm qua ta cũng vào thư phòng.
Ngoài Thôi Quân ra.
Không còn ai khác nhìn thấy.
Vì thế ta nói rõ sự thật.
Ta bị người ta hạ dược, lại suýt bị Thôi Quân khinh bạc.
Vì giữ trong sạch, nên mới nhảy xuống hồ ngoài cửa.
Còn Bích Hà.
Hẳn là sau khi ta chạy ra ngoài, nàng vào đưa canh giải rượu.
Vừa vặn gặp phải vị trưởng công tử đã mất lý trí.
Lời vừa dứt, cả sân im phăng phắc.
Phật châu trong tay ngoại tổ mẫu ngừng lại.
Bà nhìn về phía Thôi Quân.
“A Dao nói, có thật không?”
Thôi Quân cau mày.
Còn chưa kịp lên tiếng.
Đại phu nhân đã cướp lời.
“Không thể nào!”
“Quân nhi từ nhỏ đọc sách thánh hiền, đoan phương giữ lễ nhất.”
Bà chỉ vào Bích Hà, nghiêm giọng chất vấn.
“Nhất định là con nha đầu này sinh lòng không nên có!”
“Quân nhi say rượu hồ đồ, ngươi không giãy ra được, chẳng lẽ không biết kêu người? Biểu cô nương còn biết chạy ra ngoài, ngươi lại ngoan ngoãn ở lại?”
“Rõ ràng là chính ngươi nổi lòng tham, thấy công tử say rượu liền muốn trèo cao. Nay chuyện bại lộ, lại giả vờ đáng thương!”
Bích Hà liều mạng lắc đầu.
Khóc đến không nói nên lời.
Ta biết cảm giác ấy.
Đời trước, không một ai tin ta.
Sống lại một đời.
Ta muốn thay Bích Hà, cũng thay Liễu Vân Dao đời trước, nói một câu công đạo.
“Vừa rồi cữu mẫu hỏi Bích Hà, vì sao không chạy, vì sao không kêu người. Con cũng có một câu muốn hỏi cữu mẫu.”
“Vì sao xảy ra chuyện như vậy, người sai nhất định phải là nữ tử?”