Chương 4 - Trở Về Đêm Động Phòng
“Trời sắp tối rồi, gần đây ta còn có chuyện quan trọng khác, xin đi trước.”
Nói xong, ta lập tức trở về nhà.
Hai người phía sau vẫn còn chìm đắm trong niềm vui.
10
Sáng sớm ngày hôm sau, Túc Vương đã tới Cố phủ.
Ta hỏi hắn:
“Điện hạ, sao người lại tới đây?”
“Chẳng phải ngày mai mới tới nghênh cưới ta sao?”
Hạ Chiêu vốn nổi tiếng xưa nay không nói cười, lúc này vành tai lại đỏ lên, hắn gãi đầu nói với ta:
“Hoa Chương, nàng biết theo tập tục, hôm nay ta không nên gặp nàng.”
“Nhưng ngày mai sau khi nghênh cưới nàng, ta lập tức phải lên đường đến biên quan.”
“Chuyến đi này không biết bao nhiêu ngày tháng mới có thể trở về, ta chỉ muốn ở bên nàng thêm một lát.”
Túc Vương lập được chiến công hiển hách, giờ phút này lại đáng yêu đến vậy.
Ta khẽ cười.
“Được thôi, vậy điện hạ có thể cùng ta ra phố mua thêm vài thứ được không?”
Túc Vương nắm lấy tay ta.
“Hoa Chương, nàng đã là vương phi của ta rồi, cứ gọi ta là Hạ Chiêu.”
Ta âm thầm gật đầu đồng ý, liệt kê xong những món cần mua rồi cùng Túc Vương ra ngoài.
Hôm nay hắn mặc thường phục, không còn bộ giáp trụ như hôm qua cả người cũng trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.
Trên đường đi, Túc Vương giống hệt một đứa trẻ đầy hứng thú, thấy thứ gì cũng mới lạ.
Lúc thì mua cho ta vòng tay đang thịnh hành, lúc lại mua cho ta bánh viên hoa quế.
Mãi đến khi đồ nhiều đến mức cả hai không thể cầm nổi, hắn mới chịu dừng tay.
Khi đi ngang cửa Lê Viên, bên trong đang diễn vở hí mới nhất.
Túc Vương cảm thấy mới lạ, liền kéo ta vào xem náo nhiệt.
Vừa bước vào đã nghe mấy người trong gánh hát bàn tán:
“Nghe nói chưa? Bùi gia tiểu thế tử Bùi Hành đã để mắt tới Uyển Uyển nhà chúng ta, ngày mai sẽ nghênh nàng ấy vào cửa.”
“Uyển Uyển vốn muốn trực tiếp làm lễ ở Bùi phủ, nhưng Bùi lão phu nhân không đồng ý. Bùi phủ nói nàng ấy chỉ là một đào hát, nhất định phải để kiệu hoa xuất phát từ Lê Viên.”
“Ta nghe Uyển Uyển nói rồi, ngày mai Bùi công tử còn phải đi đón Cố gia tiểu thư hồi môn. Uyển Uyển quả thật có phúc lớn, Bùi thế tử đã hứa sáng sớm sẽ tới đón nàng ấy trước, sau đó mới tới đón Cố gia tiểu thư.”
“Đừng nói nữa. Có ai lại nạp thiếp đúng ngày chính thê hồi môn chứ? Quả nhiên thê không bằng thiếp… Cũng chẳng biết sau này sẽ thế nào, e rằng còn náo nhiệt hơn cả vở hí chúng ta đang xem đây!”
Túc Vương nhìn ta một cái.
“Hoa Chương, đừng để những lời nhàn ngôn toái ngữ ấy ảnh hưởng tâm tình của chúng ta. Bên cạnh vừa mở một trà lâu mới, chúng ta có thể tới ăn chút điểm tâm.”
“Bên kia đông người, ta chạy qua xếp hàng trước, nàng cứ chậm rãi đi tới tìm ta là được.”
Ta gật đầu với hắn, nhìn hắn xách đầy túi lớn túi nhỏ rồi chạy một mạch về phía trà lâu.
Thật ra những lời nhàn ngôn toái ngữ kia ta căn bản không để trong lòng.
Bùi Hành còn định nghênh Uyển Uyển xong rồi mới tới Cố phủ đón ta sao?
Đang cảm thấy buồn cười, tay áo ta đột nhiên bị người ta kéo mạnh.
Quay đầu lại, vậy mà là Uyển Uyển.
Nàng ta đắc ý cười:
“Cố đại tiểu thư, vừa rồi ta nhìn thấy rồi, có một nam nhân đi rất gần người!”
“Người cố ý giận dỗi Bùi ca ca rồi chạy về nhà mẹ đẻ, hóa ra là vì lén lút qua lại với ngoại nam!”
“Lần này cuối cùng cũng bị ta bắt được rồi!”
11
Ta giật tay áo khỏi tay Uyển Uyển, nghi hoặc nhìn nàng ta.
Đường đường Túc Vương, phu quân do thánh thượng ban hôn cho ta, vậy mà lại bị nàng ta cho rằng là nam nhân lén lút qua lại với ta.
Nàng ta càng thêm đắc ý.
“Ban đầu ta còn nghĩ, sáng mai Bùi ca ca tới nghênh cưới ta trước liệu có khiến người tức giận hay không.”
“Nhưng hiện giờ xem ra, người căn bản không xứng làm đương gia chủ mẫu Bùi gia.”
Nàng ta nhẹ nhàng vuốt bụng dưới.
“Nói thật cho người biết, ta đã có thai hai tháng rồi.”
“Bùi ca ca nói với ta rồi, cưới người chẳng qua chỉ là kế tạm thời, trong lòng chàng chỉ có một mình ta.”
“Chàng còn nói, chàng từng nằm mơ thấy mình thành thân với người, nhưng người lại không thể sinh dưỡng.”
Trong lòng ta giật mình.
Đó không phải là mộng.
Bùi Hành vậy mà cũng mang theo ký ức kiếp trước.
Kiếp trước, thành hôn vừa tròn một năm, hắn đã ghét bỏ ta không biết sinh dưỡng rồi bắt đầu nạp thiếp.
Ta hơi cụp mắt.
“Thật không ngờ, Uyển Uyển được Bùi Hành luôn miệng khen là băng thanh ngọc khiết, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, hóa ra từ lâu đã mang thai.”
Uyển Uyển có chút tức giận.
“Thì đã làm sao! Đứa trẻ trong bụng chính là chỗ dựa của ta trong Bùi phủ sau này!”
“Còn loại nữ nhân không thể sinh dưỡng như người, chẳng qua chỉ giữ lại một danh phận hão mà thôi.”
“Bùi ca ca đã đồng ý với ta, đợi ta sinh con ra sẽ nâng ta từ quý thiếp lên làm bình thê.”
Ta không khỏi cười lạnh.
“Vậy sao? Thế thì phải chúc mừng trước rồi.”
“Nhưng chuyện đó liên quan gì tới ta?”
Uyển Uyển liếc xéo ta.
“Cũng chỉ hiện giờ người còn có thể bày ra dáng vẻ đích trưởng nữ Cố gia. Giờ người lén lút hẹn hò với ngoại nam, nhược điểm đã rơi vào tay ta.”
“Ta muốn xem sau ngày mai, người còn có thể phong quang được nữa hay không!”
Nói xong, nàng ta đắc ý xoay người rời đi.
Ta lắc đầu, tiếp tục đuổi theo bước chân Túc Vương điện hạ.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng